Tác giả:

Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…

Chương 217

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 217“Đan phương mà ta đưa cho ngươi không được truyền ra ngoài”, Từ Phúc nhắc nhở Diệp Thành, “đan phương đối với những luyện đan sư như chúng ta mà nói rất quan trọng, phải gìn giữ cẩn thận”.“Con hiểu rồi ạ”, Diệp Thành nhanh miệng đáp lời, hắn cứ thế chúi đầu đọc đan phương.“Từ từ xem”, Từ Phúc để lại một câu rồi đi ra khỏi nội đường. Trước khi đi, ông ta còn để lại một tấm lệnh bài, “thiếu linh thảo gì thì lấy lệnh bài của ta đi tới Linh Thảo Viên hái”.“Còn có thể như thế sao ạ?”, nhận lấy lệnh bài của Từ Phúc, mắt Diệp Thành sáng lên, đây có khác gì giấy thông hành đâu chứ.Đêm khuya, hắn cầm theo lệnh bài tới Linh Thảo Viên. Lại lần nữa tới đây, hắn có tự tin hơn. Đã có lệnh bài trong tay, hắn sẽ không khách khí nữa.A…Ô….Ôi….!Vẫn như lần đầu tiên, vừa vào Tiểu Linh Viên đã nghe thấy tiếng nữ nhân r*n r* vọng ra khỏi lầu các.Diệp Thành ho hắng, hắn gại gại mũi như thể tiếng nữ nhân kia r*n r* khiến hắn nhớ tới đêm hoan lạc ở rừng Yêu Thú. Âm thanh ấy lúc này như vang vọng trong đầu hắn khiến hắn không khỏi rạo rực trong người.Diệp Thành cố gắng kiềm chế mọi suy nghĩ, hắn ho hắng một tiếng. Đột nhiên trong lầu các vang lên giọng nói hoang mang: “Mau, mau mặc đồ vào”.Chẳng mấy chốc, nam đệ tử tên Lý Tam đi ra, đến đai quần còn chưa thắt chặt.“Có việc gì không?”, Lý Tam cố bày ra bộ dạng điềm tĩnh.“Từ trưởng lão bảo ta tới hái linh thảo”, Diệp Thành nói rồi lấy ra lệnh bài của Từ Phúc.“Ồ, hi hi hi…”, thấy lệnh bài của Từ Phúc, tên Lý Tam kia chợt thay đổi thái độ, hắn bày ra bộ dạng cung phụng như thể trông thấy lệnh bài là trông thấy người vậy.“Hai người cứ làm việc của mình tiếp đi”, Diệp Thành chẳng buồn lãng phí thêm thời gian với hắn, hắn cầm lệnh bài trong tay cứ thế đi vào trong.Đập vào mắt nhìn là từng ngọn linh thảo mọc um tùm, mỗi một cây linh thảo đều có linh khí bao quanh.Diệp Thành không chần chừ, hắn lấy đan phương của của Hồi Huyền Đan và Linh Hồn Đan ra, cứ thế hái linh dược theo yêu cầu ghi trong đó.Lần này khác với lần trước, lần này hắn tự tin hơn hẳn. Diệp Thành mở túi đựng đồ ra, giống như đi hái lượm. Cứ người đi qua là để lại một khoảng đất trống trơn.Vù!Đang hái linh thảo thì chân hoả trong vùng đan hải của hắn chợt bùng lên.“Suýt thì quên mất việc này”, Diệp Thành vội đứng dậy đi về một hướng.Lần đầu tiên tới đây, chân hoả của hắn cũng bùng lên như vậy, rõ ràng trong Linh Thảo Viên có bảo bối, nhưng vì lần trước quá vội vàng nên hắn không kịp tìm bảo bối, lần này có lệnh bài, hắn đương nhiên phải tìm bảo bối tới cùng.Diệp Thành tạm thời gác lại việc hái linh thảo. Mãi tới khi đi vào nơi sâu nhất trong Linh Thảo Viên hắn mới dừng chân vì phía trước không còn đường đi nữa, đây là cái dốc sâu thăm thẳm.Diệp Thành khẽ cau mày, hắn nhìn xuống phía dưới. Hắn vừa đưa mắt nhìn đã phải thu lại ánh mắt luôn. Cái dốc cheo leo sâu thăm thẳm không thấy đáy khiến hắn có một cảm giác như bị nuốt chửng. Diệp Thành không thể ngự không phi hành nên đương nhiên không thể xuống đó được.“Có lẽ bảo bối ở phía dưới”, Diệp Thành thầm nhủ rồi nhìn xung quanh.Nơi này là phần rìa núi linh Hằng Nhạc Tông, cho dù ở cảnh giới Linh Hư thì cũng rất khó bay lên trên từ vách núi này, huống hồ nơi này còn được thiết lập cấm chế, người bình thường chẳng ai ngốc tới mức đâm đầu xuống đây.“Bên dưới này rốt cục có gì?”, Diệp Thành xoa cằm, hắn ném một hòn đá xuống dưới.

Chương 217

“Đan phương mà ta đưa cho ngươi không được truyền ra ngoài”, Từ Phúc nhắc nhở Diệp Thành, “đan phương đối với những luyện đan sư như chúng ta mà nói rất quan trọng, phải gìn giữ cẩn thận”.

“Con hiểu rồi ạ”, Diệp Thành nhanh miệng đáp lời, hắn cứ thế chúi đầu đọc đan phương.

“Từ từ xem”, Từ Phúc để lại một câu rồi đi ra khỏi nội đường. Trước khi đi, ông ta còn để lại một tấm lệnh bài, “thiếu linh thảo gì thì lấy lệnh bài của ta đi tới Linh Thảo Viên hái”.

“Còn có thể như thế sao ạ?”, nhận lấy lệnh bài của Từ Phúc, mắt Diệp Thành sáng lên, đây có khác gì giấy thông hành đâu chứ.

Đêm khuya, hắn cầm theo lệnh bài tới Linh Thảo Viên. Lại lần nữa tới đây, hắn có tự tin hơn. Đã có lệnh bài trong tay, hắn sẽ không khách khí nữa.

A…Ô….Ôi….!

Vẫn như lần đầu tiên, vừa vào Tiểu Linh Viên đã nghe thấy tiếng nữ nhân r*n r* vọng ra khỏi lầu các.

Diệp Thành ho hắng, hắn gại gại mũi như thể tiếng nữ nhân kia r*n r* khiến hắn nhớ tới đêm hoan lạc ở rừng Yêu Thú. Âm thanh ấy lúc này như vang vọng trong đầu hắn khiến hắn không khỏi rạo rực trong người.

Diệp Thành cố gắng kiềm chế mọi suy nghĩ, hắn ho hắng một tiếng. Đột nhiên trong lầu các vang lên giọng nói hoang mang: “Mau, mau mặc đồ vào”.

Chẳng mấy chốc, nam đệ tử tên Lý Tam đi ra, đến đai quần còn chưa thắt chặt.

“Có việc gì không?”, Lý Tam cố bày ra bộ dạng điềm tĩnh.

“Từ trưởng lão bảo ta tới hái linh thảo”, Diệp Thành nói rồi lấy ra lệnh bài của Từ Phúc.

“Ồ, hi hi hi…”, thấy lệnh bài của Từ Phúc, tên Lý Tam kia chợt thay đổi thái độ, hắn bày ra bộ dạng cung phụng như thể trông thấy lệnh bài là trông thấy người vậy.

“Hai người cứ làm việc của mình tiếp đi”, Diệp Thành chẳng buồn lãng phí thêm thời gian với hắn, hắn cầm lệnh bài trong tay cứ thế đi vào trong.

Đập vào mắt nhìn là từng ngọn linh thảo mọc um tùm, mỗi một cây linh thảo đều có linh khí bao quanh.

Diệp Thành không chần chừ, hắn lấy đan phương của của Hồi Huyền Đan và Linh Hồn Đan ra, cứ thế hái linh dược theo yêu cầu ghi trong đó.

Lần này khác với lần trước, lần này hắn tự tin hơn hẳn. Diệp Thành mở túi đựng đồ ra, giống như đi hái lượm. Cứ người đi qua là để lại một khoảng đất trống trơn.

Vù!

Đang hái linh thảo thì chân hoả trong vùng đan hải của hắn chợt bùng lên.

“Suýt thì quên mất việc này”, Diệp Thành vội đứng dậy đi về một hướng.

Lần đầu tiên tới đây, chân hoả của hắn cũng bùng lên như vậy, rõ ràng trong Linh Thảo Viên có bảo bối, nhưng vì lần trước quá vội vàng nên hắn không kịp tìm bảo bối, lần này có lệnh bài, hắn đương nhiên phải tìm bảo bối tới cùng.

Diệp Thành tạm thời gác lại việc hái linh thảo. Mãi tới khi đi vào nơi sâu nhất trong Linh Thảo Viên hắn mới dừng chân vì phía trước không còn đường đi nữa, đây là cái dốc sâu thăm thẳm.

Diệp Thành khẽ cau mày, hắn nhìn xuống phía dưới. Hắn vừa đưa mắt nhìn đã phải thu lại ánh mắt luôn. Cái dốc cheo leo sâu thăm thẳm không thấy đáy khiến hắn có một cảm giác như bị nuốt chửng. Diệp Thành không thể ngự không phi hành nên đương nhiên không thể xuống đó được.

“Có lẽ bảo bối ở phía dưới”, Diệp Thành thầm nhủ rồi nhìn xung quanh.

Nơi này là phần rìa núi linh Hằng Nhạc Tông, cho dù ở cảnh giới Linh Hư thì cũng rất khó bay lên trên từ vách núi này, huống hồ nơi này còn được thiết lập cấm chế, người bình thường chẳng ai ngốc tới mức đâm đầu xuống đây.

“Bên dưới này rốt cục có gì?”, Diệp Thành xoa cằm, hắn ném một hòn đá xuống dưới.

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 217“Đan phương mà ta đưa cho ngươi không được truyền ra ngoài”, Từ Phúc nhắc nhở Diệp Thành, “đan phương đối với những luyện đan sư như chúng ta mà nói rất quan trọng, phải gìn giữ cẩn thận”.“Con hiểu rồi ạ”, Diệp Thành nhanh miệng đáp lời, hắn cứ thế chúi đầu đọc đan phương.“Từ từ xem”, Từ Phúc để lại một câu rồi đi ra khỏi nội đường. Trước khi đi, ông ta còn để lại một tấm lệnh bài, “thiếu linh thảo gì thì lấy lệnh bài của ta đi tới Linh Thảo Viên hái”.“Còn có thể như thế sao ạ?”, nhận lấy lệnh bài của Từ Phúc, mắt Diệp Thành sáng lên, đây có khác gì giấy thông hành đâu chứ.Đêm khuya, hắn cầm theo lệnh bài tới Linh Thảo Viên. Lại lần nữa tới đây, hắn có tự tin hơn. Đã có lệnh bài trong tay, hắn sẽ không khách khí nữa.A…Ô….Ôi….!Vẫn như lần đầu tiên, vừa vào Tiểu Linh Viên đã nghe thấy tiếng nữ nhân r*n r* vọng ra khỏi lầu các.Diệp Thành ho hắng, hắn gại gại mũi như thể tiếng nữ nhân kia r*n r* khiến hắn nhớ tới đêm hoan lạc ở rừng Yêu Thú. Âm thanh ấy lúc này như vang vọng trong đầu hắn khiến hắn không khỏi rạo rực trong người.Diệp Thành cố gắng kiềm chế mọi suy nghĩ, hắn ho hắng một tiếng. Đột nhiên trong lầu các vang lên giọng nói hoang mang: “Mau, mau mặc đồ vào”.Chẳng mấy chốc, nam đệ tử tên Lý Tam đi ra, đến đai quần còn chưa thắt chặt.“Có việc gì không?”, Lý Tam cố bày ra bộ dạng điềm tĩnh.“Từ trưởng lão bảo ta tới hái linh thảo”, Diệp Thành nói rồi lấy ra lệnh bài của Từ Phúc.“Ồ, hi hi hi…”, thấy lệnh bài của Từ Phúc, tên Lý Tam kia chợt thay đổi thái độ, hắn bày ra bộ dạng cung phụng như thể trông thấy lệnh bài là trông thấy người vậy.“Hai người cứ làm việc của mình tiếp đi”, Diệp Thành chẳng buồn lãng phí thêm thời gian với hắn, hắn cầm lệnh bài trong tay cứ thế đi vào trong.Đập vào mắt nhìn là từng ngọn linh thảo mọc um tùm, mỗi một cây linh thảo đều có linh khí bao quanh.Diệp Thành không chần chừ, hắn lấy đan phương của của Hồi Huyền Đan và Linh Hồn Đan ra, cứ thế hái linh dược theo yêu cầu ghi trong đó.Lần này khác với lần trước, lần này hắn tự tin hơn hẳn. Diệp Thành mở túi đựng đồ ra, giống như đi hái lượm. Cứ người đi qua là để lại một khoảng đất trống trơn.Vù!Đang hái linh thảo thì chân hoả trong vùng đan hải của hắn chợt bùng lên.“Suýt thì quên mất việc này”, Diệp Thành vội đứng dậy đi về một hướng.Lần đầu tiên tới đây, chân hoả của hắn cũng bùng lên như vậy, rõ ràng trong Linh Thảo Viên có bảo bối, nhưng vì lần trước quá vội vàng nên hắn không kịp tìm bảo bối, lần này có lệnh bài, hắn đương nhiên phải tìm bảo bối tới cùng.Diệp Thành tạm thời gác lại việc hái linh thảo. Mãi tới khi đi vào nơi sâu nhất trong Linh Thảo Viên hắn mới dừng chân vì phía trước không còn đường đi nữa, đây là cái dốc sâu thăm thẳm.Diệp Thành khẽ cau mày, hắn nhìn xuống phía dưới. Hắn vừa đưa mắt nhìn đã phải thu lại ánh mắt luôn. Cái dốc cheo leo sâu thăm thẳm không thấy đáy khiến hắn có một cảm giác như bị nuốt chửng. Diệp Thành không thể ngự không phi hành nên đương nhiên không thể xuống đó được.“Có lẽ bảo bối ở phía dưới”, Diệp Thành thầm nhủ rồi nhìn xung quanh.Nơi này là phần rìa núi linh Hằng Nhạc Tông, cho dù ở cảnh giới Linh Hư thì cũng rất khó bay lên trên từ vách núi này, huống hồ nơi này còn được thiết lập cấm chế, người bình thường chẳng ai ngốc tới mức đâm đầu xuống đây.“Bên dưới này rốt cục có gì?”, Diệp Thành xoa cằm, hắn ném một hòn đá xuống dưới.

Chương 217