Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 56
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dường như không ngăn nổi sự nhiệt tình của Khương Mạn, nhân viên công tác đưa vali đựng dụng cụ cho Khương Mạn. Cánh tay cô dài và mảnh khảnh, vì phải vác hành lí cho nên sau khi xuống xe liền cởi áo khoác ra, buộc vào eo. Bên trong chỉ mặc một chiếc áo thun cộc tay màu đen đơn giản, cô dùng một tay đón lấy vali, lắc bừa mấy cái, dáng vẻ trông hẳn là quá đơn giản. AdvertisementĐường nét bắp tay thuôn dài ưa nhìn, đầy sức lực và xinh đẹp, lại không quá lố. (Cánh tay này của Khương Mạn, tôi yêu luôn rồi, con gái có cơ bắp trông thật tuyệt!) (Cô ấy biết võ, có cơ bắp là rất bình thường mà nhỉ?) (Chiếc vali này ban nãy anh trai kia cầm bằng một tay cũng rất khó, sao mà ở trong tay cô ấy lại trông nhẹ cứ như là bông vậy?) Cứ tưởng như vậy là xong, Khương Mạn sẽ lương thiện giúp đỡ nhân viên công tác chia sẻ cân nặng. Kết quả là cô ấy lại trả lại hành lí cho họ. Khương Mạn lắc đầu, vẻ mặt rất thất vọng: “Tố chất thể lực của các anh, không được rồi....” “Thể lực vẫn phải tập luyện thêm, yếu như vậy, rất dễ chết đói đấy.” A Tam: “???” Anh ta khóc không ra nước mắt: “Chị à, không phải chị muốn giúp đỡ cầm dụng cụ hay sao?” Trên mặt Khương Mạn viết một dấu hỏi lớn: “Không phải là các anh nói không cần giúp hay sao?” (Mặt: lúc đó rất đau.) (Anh trai PD: tự kỷ rồi, đừng làm phiền.) (Không biết nên nói gì, tôi đành hahahaha....) (Quả nhiên, rất giống Khương Mạn!) Khương Mạn chớp chớp mắt, bày ra nụ cười mang tính hình tượng thương mại: “Cũng không phải là không thể giúp đỡ, nhưng đó là một cái giá khác.” (Thần ơi, một cái giá khác!) (Giỏi lắm, còn chưa tới nơi đã bắt đầu tính kế rồi đó sao?) (Đột nhiên bắt đầu kỳ vọng rồi, rốt cuộc tiếp theo đây cuộc sống sẽ như nào?) Giá tiền khác thì không thể đưa. Camera của các khách mời khác vẫn còn tốt, tới chỗ Khương Mạn thì lại là một cảnh tượng khác. Cô ấy giống như là tinh linh ban đêm Tiểu Toàn Phong*, vác hành lí, miệng hát ca, hừng hực khí thế đi thăm dò đường.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dường như không ngăn nổi sự nhiệt tình của Khương Mạn, nhân viên công tác đưa vali đựng dụng cụ cho Khương Mạn.
Cánh tay cô dài và mảnh khảnh, vì phải vác hành lí cho nên sau khi xuống xe liền cởi áo khoác ra, buộc vào eo.
Bên trong chỉ mặc một chiếc áo thun cộc tay màu đen đơn giản, cô dùng một tay đón lấy vali, lắc bừa mấy cái, dáng vẻ trông hẳn là quá đơn giản.
Advertisement
Đường nét bắp tay thuôn dài ưa nhìn, đầy sức lực và xinh đẹp, lại không quá lố.
(Cánh tay này của Khương Mạn, tôi yêu luôn rồi, con gái có cơ bắp trông thật tuyệt!)
(Cô ấy biết võ, có cơ bắp là rất bình thường mà nhỉ?)
(Chiếc vali này ban nãy anh trai kia cầm bằng một tay cũng rất khó, sao mà ở trong tay cô ấy lại trông nhẹ cứ như là bông vậy?)
Cứ tưởng như vậy là xong, Khương Mạn sẽ lương thiện giúp đỡ nhân viên công tác chia sẻ cân nặng.
Kết quả là cô ấy lại trả lại hành lí cho họ.
Khương Mạn lắc đầu, vẻ mặt rất thất vọng: “Tố chất thể lực của các anh, không được rồi....”
“Thể lực vẫn phải tập luyện thêm, yếu như vậy, rất dễ chết đói đấy.”
A Tam: “???”
Anh ta khóc không ra nước mắt: “Chị à, không phải chị muốn giúp đỡ cầm dụng cụ hay sao?”
Trên mặt Khương Mạn viết một dấu hỏi lớn: “Không phải là các anh nói không cần giúp hay sao?”
(Mặt: lúc đó rất đau.)
(Anh trai PD: tự kỷ rồi, đừng làm phiền.)
(Không biết nên nói gì, tôi đành hahahaha....)
(Quả nhiên, rất giống Khương Mạn!)
Khương Mạn chớp chớp mắt, bày ra nụ cười mang tính hình tượng thương mại: “Cũng không phải là không thể giúp đỡ, nhưng đó là một cái giá khác.”
(Thần ơi, một cái giá khác!)
(Giỏi lắm, còn chưa tới nơi đã bắt đầu tính kế rồi đó sao?)
(Đột nhiên bắt đầu kỳ vọng rồi, rốt cuộc tiếp theo đây cuộc sống sẽ như nào?)
Giá tiền khác thì không thể đưa.
Camera của các khách mời khác vẫn còn tốt, tới chỗ Khương Mạn thì lại là một cảnh tượng khác.
Cô ấy giống như là tinh linh ban đêm Tiểu Toàn Phong*, vác hành lí, miệng hát ca, hừng hực khí thế đi thăm dò đường.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dường như không ngăn nổi sự nhiệt tình của Khương Mạn, nhân viên công tác đưa vali đựng dụng cụ cho Khương Mạn. Cánh tay cô dài và mảnh khảnh, vì phải vác hành lí cho nên sau khi xuống xe liền cởi áo khoác ra, buộc vào eo. Bên trong chỉ mặc một chiếc áo thun cộc tay màu đen đơn giản, cô dùng một tay đón lấy vali, lắc bừa mấy cái, dáng vẻ trông hẳn là quá đơn giản. AdvertisementĐường nét bắp tay thuôn dài ưa nhìn, đầy sức lực và xinh đẹp, lại không quá lố. (Cánh tay này của Khương Mạn, tôi yêu luôn rồi, con gái có cơ bắp trông thật tuyệt!) (Cô ấy biết võ, có cơ bắp là rất bình thường mà nhỉ?) (Chiếc vali này ban nãy anh trai kia cầm bằng một tay cũng rất khó, sao mà ở trong tay cô ấy lại trông nhẹ cứ như là bông vậy?) Cứ tưởng như vậy là xong, Khương Mạn sẽ lương thiện giúp đỡ nhân viên công tác chia sẻ cân nặng. Kết quả là cô ấy lại trả lại hành lí cho họ. Khương Mạn lắc đầu, vẻ mặt rất thất vọng: “Tố chất thể lực của các anh, không được rồi....” “Thể lực vẫn phải tập luyện thêm, yếu như vậy, rất dễ chết đói đấy.” A Tam: “???” Anh ta khóc không ra nước mắt: “Chị à, không phải chị muốn giúp đỡ cầm dụng cụ hay sao?” Trên mặt Khương Mạn viết một dấu hỏi lớn: “Không phải là các anh nói không cần giúp hay sao?” (Mặt: lúc đó rất đau.) (Anh trai PD: tự kỷ rồi, đừng làm phiền.) (Không biết nên nói gì, tôi đành hahahaha....) (Quả nhiên, rất giống Khương Mạn!) Khương Mạn chớp chớp mắt, bày ra nụ cười mang tính hình tượng thương mại: “Cũng không phải là không thể giúp đỡ, nhưng đó là một cái giá khác.” (Thần ơi, một cái giá khác!) (Giỏi lắm, còn chưa tới nơi đã bắt đầu tính kế rồi đó sao?) (Đột nhiên bắt đầu kỳ vọng rồi, rốt cuộc tiếp theo đây cuộc sống sẽ như nào?) Giá tiền khác thì không thể đưa. Camera của các khách mời khác vẫn còn tốt, tới chỗ Khương Mạn thì lại là một cảnh tượng khác. Cô ấy giống như là tinh linh ban đêm Tiểu Toàn Phong*, vác hành lí, miệng hát ca, hừng hực khí thế đi thăm dò đường.