Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 57

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Xuất hiện cùng ánh đèn ảm đạm, tầm nhìn cũng được mở rộng hơn.    Đây là...vào thôn rồi à?   AdvertisementĐoạn đường tiếp theo đây dễ đi hơn một chút,  Khương Mạn bỏ hành lí xuống, đi về phía khu đất trống, cô đã nhìn thấy bóng dáng của khách mời khác rồi.   “AAAA!! Chị Khương Mạn!!”  Tiếng gào quen thuộc vang lên, một bóng người chạy thẳng về phía Khương Mạn, nhảy cẫng lên người cô như một con kangaroo.  Không phải Tang Điềm thì là ai?  Cánh tay Khương Mạn dang rộng, Tang Điềm vừa nhảy lên thì cô liền dùng một tay đỡ lấy đối phương.   Tư thế đó, Tang Điềm hoàn toàn giống như là con gấu Koala treo trên người cô, cái miệng không người hu hu ấm ức.   Nhìn lại Khương Mạn, cô buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, một tay kéo vali, một tay ôm lấy Tang Điềm như vậy, đi về phía khu đất trống.   Ánh đèn ảm đạm hắt lên mặt cô, ngược lại khiến cho khuôn mặt vốn góc cạnh của cô có chiều sâu hơn, đôi mắt lưu ly mang vẻ lười biếng, khí chất lạnh mà nhạt.     Gương mặt chán đời vô cùng cao cấp, chiều cao một mét bảy lăm, chân dài miên man.    Cảnh tượng đó khiến người ta hét đến nhũn cả chân.    (AAAA! Tôi hâm mộ mất rồi, đây là kiểu năng lực bạn trai chết tiệt gì vậy!)     (Bỏ Điềm Điềm xuống, nhắm vào tôi này, không đúng! Điềm Điềm, chị xuống đi, đổi lại để em lên!)   (Diễn viên võ thuật Khương Mạn là chị đại sao? Sao cảnh tượng này trông cứ tràn đầy màu hồng thế này...)   (Quả nhiên là khi phụ nữ đẹp trai lên thì chẳng còn chỗ cho đàn ông nữa, nhưng mà hình như quan hệ của Điềm Điềm và Khương Mạn thật sự rất tốt.)    (Lầu trên chưa xem vlog ba người một nhà của ‘Kẻ giết người’ sao? Đây rõ ràng là con gái khi nhìn thấy mẹ!)   (Mẹ Khương, xin hãy chăm sóc tốt cho Điềm Điềm!)  Sau khi Tang Điềm nhìn thấy Khương Mạn thì thật sự kích động, cái ê-kíp chết tiệt này làm quá tốt công tác bảo mật rồi.    Cô ban đầu cũng không biết là phải tới cái vùng núi này, nên mới đi giày cao gót, còn mang theo hai vali hành lí siêu to.  Đoạn đường núi kia suýt chút nữa thì cô quỳ bò tới đây.    “Được rồi, xuống đi, ấm ức cứ như mập lên một trăm cân ý.” Khương Mạn trêu cô ấy một câu.  Lúc này Tang Điềm mới trèo xuống, ôm chặt lấy cánh tay cô không buông: “Em không biết đâu, sau này em ỷ lại vào chị hết, chị phải che chở cho em.”   Cô vốn dĩ đã thân với Khương Mạn, lại tưởng là chương trình này ghi hình rồi phát sóng, không tránh khỏi việc lộ ra một chút tính cách thật mà bình thường luôn che giấu.   Trừ Tang Điềm ra, ở đây còn có ba vị khách mời.   Tôn Hiểu Hiểu, hai mươi tám tuổi, được gọi là tiểu thanh y đương đại, vừa ra mắt đã đạt thành tựu cao, lấy được cúp Kim Lan, xếp hạng cao hơn Tang Điềm nhiều. 

Xuất hiện cùng ánh đèn ảm đạm, tầm nhìn cũng được mở rộng hơn.    

Đây là...vào thôn rồi à?   

Advertisement

Đoạn đường tiếp theo đây dễ đi hơn một chút,  Khương Mạn bỏ hành lí xuống, đi về phía khu đất trống, cô đã nhìn thấy bóng dáng của khách mời khác rồi.   

“AAAA!! Chị Khương Mạn!!”  

Tiếng gào quen thuộc vang lên, một bóng người chạy thẳng về phía Khương Mạn, nhảy cẫng lên người cô như một con kangaroo.  

Không phải Tang Điềm thì là ai?  

Cánh tay Khương Mạn dang rộng, Tang Điềm vừa nhảy lên thì cô liền dùng một tay đỡ lấy đối phương.   

Tư thế đó, Tang Điềm hoàn toàn giống như là con gấu Koala treo trên người cô, cái miệng không người hu hu ấm ức.   

Nhìn lại Khương Mạn, cô buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, một tay kéo vali, một tay ôm lấy Tang Điềm như vậy, đi về phía khu đất trống.   

Ánh đèn ảm đạm hắt lên mặt cô, ngược lại khiến cho khuôn mặt vốn góc cạnh của cô có chiều sâu hơn, đôi mắt lưu ly mang vẻ lười biếng, khí chất lạnh mà nhạt.     

Gương mặt chán đời vô cùng cao cấp, chiều cao một mét bảy lăm, chân dài miên man.    

Cảnh tượng đó khiến người ta hét đến nhũn cả chân.    

(AAAA! Tôi hâm mộ mất rồi, đây là kiểu năng lực bạn trai chết tiệt gì vậy!)     

(Bỏ Điềm Điềm xuống, nhắm vào tôi này, không đúng! Điềm Điềm, chị xuống đi, đổi lại để em lên!)   

(Diễn viên võ thuật Khương Mạn là chị đại sao? Sao cảnh tượng này trông cứ tràn đầy màu hồng thế này...)   

(Quả nhiên là khi phụ nữ đẹp trai lên thì chẳng còn chỗ cho đàn ông nữa, nhưng mà hình như quan hệ của Điềm Điềm và Khương Mạn thật sự rất tốt.)    

(Lầu trên chưa xem vlog ba người một nhà của ‘Kẻ giết người’ sao? Đây rõ ràng là con gái khi nhìn thấy mẹ!)   

(Mẹ Khương, xin hãy chăm sóc tốt cho Điềm Điềm!)  

Sau khi Tang Điềm nhìn thấy Khương Mạn thì thật sự kích động, cái ê-kíp chết tiệt này làm quá tốt công tác bảo mật rồi.    

Cô ban đầu cũng không biết là phải tới cái vùng núi này, nên mới đi giày cao gót, còn mang theo hai vali hành lí siêu to.  Đoạn đường núi kia suýt chút nữa thì cô quỳ bò tới đây.    

“Được rồi, xuống đi, ấm ức cứ như mập lên một trăm cân ý.” Khương Mạn trêu cô ấy một câu.  

Lúc này Tang Điềm mới trèo xuống, ôm chặt lấy cánh tay cô không buông: “Em không biết đâu, sau này em ỷ lại vào chị hết, chị phải che chở cho em.”   

Cô vốn dĩ đã thân với Khương Mạn, lại tưởng là chương trình này ghi hình rồi phát sóng, không tránh khỏi việc lộ ra một chút tính cách thật mà bình thường luôn che giấu.   

Trừ Tang Điềm ra, ở đây còn có ba vị khách mời.   

Tôn Hiểu Hiểu, hai mươi tám tuổi, được gọi là tiểu thanh y đương đại, vừa ra mắt đã đạt thành tựu cao, lấy được cúp Kim Lan, xếp hạng cao hơn Tang Điềm nhiều. 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Xuất hiện cùng ánh đèn ảm đạm, tầm nhìn cũng được mở rộng hơn.    Đây là...vào thôn rồi à?   AdvertisementĐoạn đường tiếp theo đây dễ đi hơn một chút,  Khương Mạn bỏ hành lí xuống, đi về phía khu đất trống, cô đã nhìn thấy bóng dáng của khách mời khác rồi.   “AAAA!! Chị Khương Mạn!!”  Tiếng gào quen thuộc vang lên, một bóng người chạy thẳng về phía Khương Mạn, nhảy cẫng lên người cô như một con kangaroo.  Không phải Tang Điềm thì là ai?  Cánh tay Khương Mạn dang rộng, Tang Điềm vừa nhảy lên thì cô liền dùng một tay đỡ lấy đối phương.   Tư thế đó, Tang Điềm hoàn toàn giống như là con gấu Koala treo trên người cô, cái miệng không người hu hu ấm ức.   Nhìn lại Khương Mạn, cô buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, một tay kéo vali, một tay ôm lấy Tang Điềm như vậy, đi về phía khu đất trống.   Ánh đèn ảm đạm hắt lên mặt cô, ngược lại khiến cho khuôn mặt vốn góc cạnh của cô có chiều sâu hơn, đôi mắt lưu ly mang vẻ lười biếng, khí chất lạnh mà nhạt.     Gương mặt chán đời vô cùng cao cấp, chiều cao một mét bảy lăm, chân dài miên man.    Cảnh tượng đó khiến người ta hét đến nhũn cả chân.    (AAAA! Tôi hâm mộ mất rồi, đây là kiểu năng lực bạn trai chết tiệt gì vậy!)     (Bỏ Điềm Điềm xuống, nhắm vào tôi này, không đúng! Điềm Điềm, chị xuống đi, đổi lại để em lên!)   (Diễn viên võ thuật Khương Mạn là chị đại sao? Sao cảnh tượng này trông cứ tràn đầy màu hồng thế này...)   (Quả nhiên là khi phụ nữ đẹp trai lên thì chẳng còn chỗ cho đàn ông nữa, nhưng mà hình như quan hệ của Điềm Điềm và Khương Mạn thật sự rất tốt.)    (Lầu trên chưa xem vlog ba người một nhà của ‘Kẻ giết người’ sao? Đây rõ ràng là con gái khi nhìn thấy mẹ!)   (Mẹ Khương, xin hãy chăm sóc tốt cho Điềm Điềm!)  Sau khi Tang Điềm nhìn thấy Khương Mạn thì thật sự kích động, cái ê-kíp chết tiệt này làm quá tốt công tác bảo mật rồi.    Cô ban đầu cũng không biết là phải tới cái vùng núi này, nên mới đi giày cao gót, còn mang theo hai vali hành lí siêu to.  Đoạn đường núi kia suýt chút nữa thì cô quỳ bò tới đây.    “Được rồi, xuống đi, ấm ức cứ như mập lên một trăm cân ý.” Khương Mạn trêu cô ấy một câu.  Lúc này Tang Điềm mới trèo xuống, ôm chặt lấy cánh tay cô không buông: “Em không biết đâu, sau này em ỷ lại vào chị hết, chị phải che chở cho em.”   Cô vốn dĩ đã thân với Khương Mạn, lại tưởng là chương trình này ghi hình rồi phát sóng, không tránh khỏi việc lộ ra một chút tính cách thật mà bình thường luôn che giấu.   Trừ Tang Điềm ra, ở đây còn có ba vị khách mời.   Tôn Hiểu Hiểu, hai mươi tám tuổi, được gọi là tiểu thanh y đương đại, vừa ra mắt đã đạt thành tựu cao, lấy được cúp Kim Lan, xếp hạng cao hơn Tang Điềm nhiều. 

Chương 57