Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 98

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Anh Lý Quân, anh đến muộn quá rồi."  Vân Đoá nhìn về hướng Lý Quân đang đi tới.  Advertisement"Đã bắt được cá chưa?"  "Chưa…"  "Anh nói chắc chắn là không có mà các em không tin."  Tiểu Lý Quân bước qua lùm cỏ cao đi tới, hai cô bé vẫn đang mò cá.  Lúc này, ánh trăng giống như một ngọn đèn sợi đốt có công suất cao, Tiểu Lý Quân sững sờ khi nhìn thấy quần áo và chậu nước cách chân mình không xa.  Còn cho rằng mình bị hoa mắt, cậu bé dụi mắt. Sau khi đảm bảo mình không nhìn nhầm, Tiểu Lý Quân trợn to mắt, nhớ lại đây là chiếc váy mà ban ngày chị Khương Mạn mặc!  Bọn trẻ đã hẹn nhau buổi tối đến đây để bắt cá, khi tỉnh dậy cậu bé hoang mang, tại sao không thấy chị Khương Mạn đâu nữa. Khi nhìn thấy chiếc váy này, Tiểu Lý Quân làm sao có thể không hiểu?  Cậu bé vô thức nhìn về phía thác nước, có cảm giác rằng có thể có ai đó đang trốn sau bức màn nước. Vừa định gọi Vân Đóa và Hoa Hoa qua đó, cậu bé lại nhìn thấy một bộ quần áo khác ở bờ bên kia.  Bộ quần áo đó trông giống như của đàn ông! Nhưng khi Vân Đóa và Hoa Hoa đến, bọn họ không hề chú ý tới điều này.  Mặt Tiểu Lý Quân đột nhiên biến sắc, trong lòng nhất thời hoảng sợ, vì sợ hai cô em gái phát hiện quần áo bên cạnh liền dùng thanh gỗ gẩy quần áo bên cạnh ra xa một chút, nhanh chóng xóa bỏ dấu vết.  Cậu bé hoảng sợ hét lên: "Ôi, đột nhiên anh đau bụng quá, chúng ta mau về thôi!"  “Hả?” Vân Đóa và Hoa Hoa đều ngẩn ra.  "Đau muốn chết, không được, anh chống nạng nên không thể đi nhanh được, các em đến giúp anh với!"  Tiểu Lý Quân cố gắng hét lớn lên. Vân Đóa và Hoa Hoa không thể mò cá được nữa, mang chiếc giỏ tre trống rỗng chạy đến giúp Tiểu Lý Quân.  Trong miệng lẩm bẩm nói: "Anh Lý Quân, anh gây cản trở quá đấy..."  "Chắc là tối nay anh ăn nhiều quá, ôi, đang bận gần chết mà anh lại buồn vệ sinh..."  Sau khi ba bạn nhỏ rời đi, phía sau bức màn nước, hai kẻ vẫn tr*n tr**ng đối mặt với nhau.  Khương Mạn nói nhỏ: "Hình như bọn họ đi rồi."  Bạc Hạc Hiên mím chặt môi, nhanh chóng nói: “Cô mau đi ra ngoài mặc quần áo vào trước đi.” Trong giọng nói của anh không che giấu được sự khàn khàn.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Anh Lý Quân, anh đến muộn quá rồi."  

Vân Đoá nhìn về hướng Lý Quân đang đi tới.  

Advertisement

"Đã bắt được cá chưa?"  

"Chưa…"  

"Anh nói chắc chắn là không có mà các em không tin."  

Tiểu Lý Quân bước qua lùm cỏ cao đi tới, hai cô bé vẫn đang mò cá.  

Lúc này, ánh trăng giống như một ngọn đèn sợi đốt có công suất cao, Tiểu Lý Quân sững sờ khi nhìn thấy quần áo và chậu nước cách chân mình không xa.  

Còn cho rằng mình bị hoa mắt, cậu bé dụi mắt. Sau khi đảm bảo mình không nhìn nhầm, Tiểu Lý Quân trợn to mắt, nhớ lại đây là chiếc váy mà ban ngày chị Khương Mạn mặc!  

Bọn trẻ đã hẹn nhau buổi tối đến đây để bắt cá, khi tỉnh dậy cậu bé hoang mang, tại sao không thấy chị Khương Mạn đâu nữa. Khi nhìn thấy chiếc váy này, Tiểu Lý Quân làm sao có thể không hiểu?  

Cậu bé vô thức nhìn về phía thác nước, có cảm giác rằng có thể có ai đó đang trốn sau bức màn nước. Vừa định gọi Vân Đóa và Hoa Hoa qua đó, cậu bé lại nhìn thấy một bộ quần áo khác ở bờ bên kia.  

Bộ quần áo đó trông giống như của đàn ông! Nhưng khi Vân Đóa và Hoa Hoa đến, bọn họ không hề chú ý tới điều này.  

Mặt Tiểu Lý Quân đột nhiên biến sắc, trong lòng nhất thời hoảng sợ, vì sợ hai cô em gái phát hiện quần áo bên cạnh liền dùng thanh gỗ gẩy quần áo bên cạnh ra xa một chút, nhanh chóng xóa bỏ dấu vết.  

Cậu bé hoảng sợ hét lên: "Ôi, đột nhiên anh đau bụng quá, chúng ta mau về thôi!"  

“Hả?” Vân Đóa và Hoa Hoa đều ngẩn ra.  

"Đau muốn chết, không được, anh chống nạng nên không thể đi nhanh được, các em đến giúp anh với!"  

Tiểu Lý Quân cố gắng hét lớn lên. Vân Đóa và Hoa Hoa không thể mò cá được nữa, mang chiếc giỏ tre trống rỗng chạy đến giúp Tiểu Lý Quân.  

Trong miệng lẩm bẩm nói: "Anh Lý Quân, anh gây cản trở quá đấy..."  

"Chắc là tối nay anh ăn nhiều quá, ôi, đang bận gần chết mà anh lại buồn vệ sinh..."  

Sau khi ba bạn nhỏ rời đi, phía sau bức màn nước, hai kẻ vẫn tr*n tr**ng đối mặt với nhau.  

Khương Mạn nói nhỏ: "Hình như bọn họ đi rồi."  

Bạc Hạc Hiên mím chặt môi, nhanh chóng nói: “Cô mau đi ra ngoài mặc quần áo vào trước đi.” Trong giọng nói của anh không che giấu được sự khàn khàn.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Anh Lý Quân, anh đến muộn quá rồi."  Vân Đoá nhìn về hướng Lý Quân đang đi tới.  Advertisement"Đã bắt được cá chưa?"  "Chưa…"  "Anh nói chắc chắn là không có mà các em không tin."  Tiểu Lý Quân bước qua lùm cỏ cao đi tới, hai cô bé vẫn đang mò cá.  Lúc này, ánh trăng giống như một ngọn đèn sợi đốt có công suất cao, Tiểu Lý Quân sững sờ khi nhìn thấy quần áo và chậu nước cách chân mình không xa.  Còn cho rằng mình bị hoa mắt, cậu bé dụi mắt. Sau khi đảm bảo mình không nhìn nhầm, Tiểu Lý Quân trợn to mắt, nhớ lại đây là chiếc váy mà ban ngày chị Khương Mạn mặc!  Bọn trẻ đã hẹn nhau buổi tối đến đây để bắt cá, khi tỉnh dậy cậu bé hoang mang, tại sao không thấy chị Khương Mạn đâu nữa. Khi nhìn thấy chiếc váy này, Tiểu Lý Quân làm sao có thể không hiểu?  Cậu bé vô thức nhìn về phía thác nước, có cảm giác rằng có thể có ai đó đang trốn sau bức màn nước. Vừa định gọi Vân Đóa và Hoa Hoa qua đó, cậu bé lại nhìn thấy một bộ quần áo khác ở bờ bên kia.  Bộ quần áo đó trông giống như của đàn ông! Nhưng khi Vân Đóa và Hoa Hoa đến, bọn họ không hề chú ý tới điều này.  Mặt Tiểu Lý Quân đột nhiên biến sắc, trong lòng nhất thời hoảng sợ, vì sợ hai cô em gái phát hiện quần áo bên cạnh liền dùng thanh gỗ gẩy quần áo bên cạnh ra xa một chút, nhanh chóng xóa bỏ dấu vết.  Cậu bé hoảng sợ hét lên: "Ôi, đột nhiên anh đau bụng quá, chúng ta mau về thôi!"  “Hả?” Vân Đóa và Hoa Hoa đều ngẩn ra.  "Đau muốn chết, không được, anh chống nạng nên không thể đi nhanh được, các em đến giúp anh với!"  Tiểu Lý Quân cố gắng hét lớn lên. Vân Đóa và Hoa Hoa không thể mò cá được nữa, mang chiếc giỏ tre trống rỗng chạy đến giúp Tiểu Lý Quân.  Trong miệng lẩm bẩm nói: "Anh Lý Quân, anh gây cản trở quá đấy..."  "Chắc là tối nay anh ăn nhiều quá, ôi, đang bận gần chết mà anh lại buồn vệ sinh..."  Sau khi ba bạn nhỏ rời đi, phía sau bức màn nước, hai kẻ vẫn tr*n tr**ng đối mặt với nhau.  Khương Mạn nói nhỏ: "Hình như bọn họ đi rồi."  Bạc Hạc Hiên mím chặt môi, nhanh chóng nói: “Cô mau đi ra ngoài mặc quần áo vào trước đi.” Trong giọng nói của anh không che giấu được sự khàn khàn.  

Chương 98