Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 99
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Mạn có thể nghe thấy tiếng nghiến răng nghiến lợi của anh. Sau khi cảm nhận được người sau lưng đã rời khỏi màn bức nước, Bạc Hạc Hiên mới thở phào nhẹ nhõm, trong mắt hiện lên vẻ tức giận, xấu hổ và khó chịu. Anh cúi đầu nhìn xuống mặt nước, sau khi nhận ra sự kỳ lạ của bản thân, anh lại không nói nên lời. AdvertisementThật sự không thể tin được! Mọi sự bình tĩnh và tự kiềm chế của anh cứ như nhìn thấy ma! Tất cả những điều này, Khương Mạn không thể biết được. Hai kiếp cộng lại cô chưa bao từng tệ hại như vậy, trông cô như kẻ h**p dâm vừa làm chuyện xấu, lỗ chân lông toàn thân đều cảm thấy tội lỗi. Sau khi bơi về bờ, Khương Mạn cuống quýt. Đây có phải là suy đồi đạo đức không? Hay là hủy hoại nhân tính? Quần áo của cô đâu? Bạc Hạc Hiên vừa ra khỏi màn nước, đưa tay vén tóc ra sau đầu, lau nước trên mặt, mở mắt ra, khuôn mặt xinh đẹp có chút ngượng ngùng. Khương Mạn lại bơi quay lại. Bạc Hạc Hiên: "..." Hai người nhìn nhau, ánh trăng chiếu trên mặt nước, soi rõ vẻ ngượng ngùng của bọn họ. Khương Mạn cảm thấy lúc này mình cười đến cực kỳ xấu xa: "Quần áo của tôi mất rồi..." Vốn dĩ Bạc Hạc Hiên không muốn cười, có lẽ đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ khốn cùng như vậy của cô. Quá khác biệt với vẻ lười biếng, kiêu ngạo thường ngày, khi mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Đôi lông mày và đôi mắt cụp xuống giống như một chú chó nhỏ bị cướp mất cục xương cục thịt lớn, cụp đuôi xuống… Khóe môi mím của anh không tự chủ được mà nhếch lên, tay áp lên môi anh, cười thành tiếng. "Vẫn may mắn, không phải là mất người..." Khương Mạn chìm xuống dưới nước một chút, cắn chặt răng: "Anh, Bạc…!" Bạc Hạc Hiên khẽ ho một tiếng, nhìn chỗ mình để quần áo, thấy quần áo vẫn còn đó, quay người lại nói: "Quần áo của tôi ở đằng kia, cô mặc vào trước đi." Bây giờ, không còn có cách nào khác, Khương Mạn bơi vào bờ bên kia, nhặt quần áo của Bạc Hạc Hiên lên và mặc vào. Người đàn ông cao 1 mét 9, chiếc áo hoodies mặc trên người dài đến ngang đùi, cẩn thận một chút khi đi lại cũng không bị lộ hàng. Còn về quần thì... dù có cho cô mặc thì cô cũng không thể mặc vừa... Trên quần áo còn có mùi thơm thoang thoảng, không phải mùi nước hoa mà chỉ là mùi nước giặt nhưng rất dễ chịu và thơm. Khương Mạn quay đầu lại, thấy người đàn ông đã quay lưng về phía mình, cô vội vàng gọi: "Tôi xong rồi!" Sau đó Bạc Hạc Hiên mới quay người lại. Trên bờ, mái tóc dài của người phụ nữ ướt sũng, chiếc áo hoodies rộng thùng thình trên người để lộ xương quai xanh quyến rũ. Vì phía dưới không mặc quần nên để lộ ra đôi chân thẳng tắp. Trong tình huống này, cứ như thể bạn gái đang mặc quần áo của bạn trai sau khi thân mật. Tim đập thình thịch.
Khương Mạn có thể nghe thấy tiếng nghiến răng nghiến lợi của anh.
Sau khi cảm nhận được người sau lưng đã rời khỏi màn bức nước, Bạc Hạc Hiên mới thở phào nhẹ nhõm, trong mắt hiện lên vẻ tức giận, xấu hổ và khó chịu. Anh cúi đầu nhìn xuống mặt nước, sau khi nhận ra sự kỳ lạ của bản thân, anh lại không nói nên lời.
Advertisement
Thật sự không thể tin được!
Mọi sự bình tĩnh và tự kiềm chế của anh cứ như nhìn thấy ma! Tất cả những điều này, Khương Mạn không thể biết được. Hai kiếp cộng lại cô chưa bao từng tệ hại như vậy, trông cô như kẻ h**p dâm vừa làm chuyện xấu, lỗ chân lông toàn thân đều cảm thấy tội lỗi.
Sau khi bơi về bờ, Khương Mạn cuống quýt.
Đây có phải là suy đồi đạo đức không? Hay là hủy hoại nhân tính? Quần áo của cô đâu?
Bạc Hạc Hiên vừa ra khỏi màn nước, đưa tay vén tóc ra sau đầu, lau nước trên mặt, mở mắt ra, khuôn mặt xinh đẹp có chút ngượng ngùng.
Khương Mạn lại bơi quay lại.
Bạc Hạc Hiên: "..."
Hai người nhìn nhau, ánh trăng chiếu trên mặt nước, soi rõ vẻ ngượng ngùng của bọn họ.
Khương Mạn cảm thấy lúc này mình cười đến cực kỳ xấu xa: "Quần áo của tôi mất rồi..."
Vốn dĩ Bạc Hạc Hiên không muốn cười, có lẽ đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ khốn cùng như vậy của cô. Quá khác biệt với vẻ lười biếng, kiêu ngạo thường ngày, khi mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
Đôi lông mày và đôi mắt cụp xuống giống như một chú chó nhỏ bị cướp mất cục xương cục thịt lớn, cụp đuôi xuống… Khóe môi mím của anh không tự chủ được mà nhếch lên, tay áp lên môi anh, cười thành tiếng.
"Vẫn may mắn, không phải là mất người..."
Khương Mạn chìm xuống dưới nước một chút, cắn chặt răng: "Anh, Bạc…!"
Bạc Hạc Hiên khẽ ho một tiếng, nhìn chỗ mình để quần áo, thấy quần áo vẫn còn đó, quay người lại nói:
"Quần áo của tôi ở đằng kia, cô mặc vào trước đi."
Bây giờ, không còn có cách nào khác, Khương Mạn bơi vào bờ bên kia, nhặt quần áo của Bạc Hạc Hiên lên và mặc vào.
Người đàn ông cao 1 mét 9, chiếc áo hoodies mặc trên người dài đến ngang đùi, cẩn thận một chút khi đi lại cũng không bị lộ hàng.
Còn về quần thì... dù có cho cô mặc thì cô cũng không thể mặc vừa...
Trên quần áo còn có mùi thơm thoang thoảng, không phải mùi nước hoa mà chỉ là mùi nước giặt nhưng rất dễ chịu và thơm.
Khương Mạn quay đầu lại, thấy người đàn ông đã quay lưng về phía mình, cô vội vàng gọi: "Tôi xong rồi!"
Sau đó Bạc Hạc Hiên mới quay người lại.
Trên bờ, mái tóc dài của người phụ nữ ướt sũng, chiếc áo hoodies rộng thùng thình trên người để lộ xương quai xanh quyến rũ. Vì phía dưới không mặc quần nên để lộ ra đôi chân thẳng tắp. Trong tình huống này, cứ như thể bạn gái đang mặc quần áo của bạn trai sau khi thân mật.
Tim đập thình thịch.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Mạn có thể nghe thấy tiếng nghiến răng nghiến lợi của anh. Sau khi cảm nhận được người sau lưng đã rời khỏi màn bức nước, Bạc Hạc Hiên mới thở phào nhẹ nhõm, trong mắt hiện lên vẻ tức giận, xấu hổ và khó chịu. Anh cúi đầu nhìn xuống mặt nước, sau khi nhận ra sự kỳ lạ của bản thân, anh lại không nói nên lời. AdvertisementThật sự không thể tin được! Mọi sự bình tĩnh và tự kiềm chế của anh cứ như nhìn thấy ma! Tất cả những điều này, Khương Mạn không thể biết được. Hai kiếp cộng lại cô chưa bao từng tệ hại như vậy, trông cô như kẻ h**p dâm vừa làm chuyện xấu, lỗ chân lông toàn thân đều cảm thấy tội lỗi. Sau khi bơi về bờ, Khương Mạn cuống quýt. Đây có phải là suy đồi đạo đức không? Hay là hủy hoại nhân tính? Quần áo của cô đâu? Bạc Hạc Hiên vừa ra khỏi màn nước, đưa tay vén tóc ra sau đầu, lau nước trên mặt, mở mắt ra, khuôn mặt xinh đẹp có chút ngượng ngùng. Khương Mạn lại bơi quay lại. Bạc Hạc Hiên: "..." Hai người nhìn nhau, ánh trăng chiếu trên mặt nước, soi rõ vẻ ngượng ngùng của bọn họ. Khương Mạn cảm thấy lúc này mình cười đến cực kỳ xấu xa: "Quần áo của tôi mất rồi..." Vốn dĩ Bạc Hạc Hiên không muốn cười, có lẽ đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ khốn cùng như vậy của cô. Quá khác biệt với vẻ lười biếng, kiêu ngạo thường ngày, khi mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Đôi lông mày và đôi mắt cụp xuống giống như một chú chó nhỏ bị cướp mất cục xương cục thịt lớn, cụp đuôi xuống… Khóe môi mím của anh không tự chủ được mà nhếch lên, tay áp lên môi anh, cười thành tiếng. "Vẫn may mắn, không phải là mất người..." Khương Mạn chìm xuống dưới nước một chút, cắn chặt răng: "Anh, Bạc…!" Bạc Hạc Hiên khẽ ho một tiếng, nhìn chỗ mình để quần áo, thấy quần áo vẫn còn đó, quay người lại nói: "Quần áo của tôi ở đằng kia, cô mặc vào trước đi." Bây giờ, không còn có cách nào khác, Khương Mạn bơi vào bờ bên kia, nhặt quần áo của Bạc Hạc Hiên lên và mặc vào. Người đàn ông cao 1 mét 9, chiếc áo hoodies mặc trên người dài đến ngang đùi, cẩn thận một chút khi đi lại cũng không bị lộ hàng. Còn về quần thì... dù có cho cô mặc thì cô cũng không thể mặc vừa... Trên quần áo còn có mùi thơm thoang thoảng, không phải mùi nước hoa mà chỉ là mùi nước giặt nhưng rất dễ chịu và thơm. Khương Mạn quay đầu lại, thấy người đàn ông đã quay lưng về phía mình, cô vội vàng gọi: "Tôi xong rồi!" Sau đó Bạc Hạc Hiên mới quay người lại. Trên bờ, mái tóc dài của người phụ nữ ướt sũng, chiếc áo hoodies rộng thùng thình trên người để lộ xương quai xanh quyến rũ. Vì phía dưới không mặc quần nên để lộ ra đôi chân thẳng tắp. Trong tình huống này, cứ như thể bạn gái đang mặc quần áo của bạn trai sau khi thân mật. Tim đập thình thịch.