Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 100

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khi Bạc Hạc Hiên đang bơi về bờ, cô thu hồi ánh mắt và nhìn về phía xa. Phía sau có tiếng sột soạt, sau đó, anh đã mặc quần vào.  Tiếng đổ xuống ào ào từ thác nước là chất xúc tác cho sự bối rối.  "Tôi cũng xong rồi."  AdvertisementKhương Mạn quay đầu lại, hai người nhìn nhau.  Một người không mặc quần, một người lại chỉ mặc quần...  Còn ngại ngùng hơn cả ngại ngùng… nhếch nhác, thảm hại.  Không biết ai là người đầu tiên cười thành tiếng, cười cười, nụ cười của Khương Mạn liền biến mất.  Cô sờ mũi: "Cái áo tôi đang mặc."  Bạc Hạc Hiên: "... Tôi cũng vậy."  "Ekip chương trình ác như vậy, ban ngày tôi vừa trộm đồ ăn sáng, bây giờ nhất định sẽ canh chừng và đề phòng tôi."  Bạc Hạc Hiên nhìn cô đầy ẩn ý: "Dù quả báo có đến muộn nhưng vẫn sẽ có?"  "Anh Bạc vẫn còn đang xung đột nội tâm à?"  "Hãy nhớ bản kiểm điểm bằng văn bản của cô."  Nụ cười Khương Mạn nhạt đi một chút, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tên của anh chính là nhỏ mọn..."  "Về ngủ trước đi."  Bạc Hạc Hiên kéo mũ áo hoodies lên che đầu cô, không tự chủ được mà v**t v* một chút, động tác nhanh chóng, dứt khoát. Làm xong mới muộn màng nhận ra, ánh mắt lay động.  Người phụ nữ tròn mắt, vành mũ vừa che hết lông mày, khuôn mặt nhỏ nhắn dường như chỉ bằng lòng bàn tay.  Khương Mạn:... Anh đang... vuốt cún cưng à?  Khóe miệng Bạc Hạc Hiên chợt nở một nụ cười.  Áo hoodies rộng thùng thình, anh liếc mắt một cái cũng có thể nhìn thấy cảnh đẹp. Anh nhanh chóng nhìn ra chỗ khác và hít một hơi thật sâu.  Dưới ánh mắt kinh ngạc của Khương Mạn, anh quay người lại, lông mày nhíu lại, trên khuôn mặt vô cùng đẹp trai, ánh mắt trông cực kỳ nghiêm túc.  Anh đột ngột ra tay, túm lấy hai sợi dây mũ ở cổ cô, dùng tay kéo chặt rồi nhanh chóng thắt nút. Tất cả những gì đẹp đẽ đều bị bịt kín dưới lớp vải đó.  Đột nhiên trước mắt một khoảng tối đen như mực, chỉ có mũi của Khương Mạn lộ ra: "..."  Cô tự cảm thấy mình giống như một cái GIF.  Khương Tử, cún cưng, mũ, thắt chặt.gif  Dùng hết sức lực mới có  thể cởi nút thắt ra, Khương Mạn không nói nên lời.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khi Bạc Hạc Hiên đang bơi về bờ, cô thu hồi ánh mắt và nhìn về phía xa. Phía sau có tiếng sột soạt, sau đó, anh đã mặc quần vào.  

Tiếng đổ xuống ào ào từ thác nước là chất xúc tác cho sự bối rối.  

"Tôi cũng xong rồi."  

Advertisement

Khương Mạn quay đầu lại, hai người nhìn nhau.  

Một người không mặc quần, một người lại chỉ mặc quần...  

Còn ngại ngùng hơn cả ngại ngùng… nhếch nhác, thảm hại.  

Không biết ai là người đầu tiên cười thành tiếng, cười cười, nụ cười của Khương Mạn liền biến mất.  

Cô sờ mũi: "Cái áo tôi đang mặc."  

Bạc Hạc Hiên: "... Tôi cũng vậy."  

"Ekip chương trình ác như vậy, ban ngày tôi vừa trộm đồ ăn sáng, bây giờ nhất định sẽ canh chừng và đề phòng tôi."  

Bạc Hạc Hiên nhìn cô đầy ẩn ý: "Dù quả báo có đến muộn nhưng vẫn sẽ có?"  

"Anh Bạc vẫn còn đang xung đột nội tâm à?"  

"Hãy nhớ bản kiểm điểm bằng văn bản của cô."  

Nụ cười Khương Mạn nhạt đi một chút, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tên của anh chính là nhỏ mọn..."  

"Về ngủ trước đi."  

Bạc Hạc Hiên kéo mũ áo hoodies lên che đầu cô, không tự chủ được mà v**t v* một chút, động tác nhanh chóng, dứt khoát. Làm xong mới muộn màng nhận ra, ánh mắt lay động.  

Người phụ nữ tròn mắt, vành mũ vừa che hết lông mày, khuôn mặt nhỏ nhắn dường như chỉ bằng lòng bàn tay.  

Khương Mạn:... Anh đang... vuốt cún cưng à?  

Khóe miệng Bạc Hạc Hiên chợt nở một nụ cười.  

Áo hoodies rộng thùng thình, anh liếc mắt một cái cũng có thể nhìn thấy cảnh đẹp. Anh nhanh chóng nhìn ra chỗ khác và hít một hơi thật sâu.  

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Khương Mạn, anh quay người lại, lông mày nhíu lại, trên khuôn mặt vô cùng đẹp trai, ánh mắt trông cực kỳ nghiêm túc.  

Anh đột ngột ra tay, túm lấy hai sợi dây mũ ở cổ cô, dùng tay kéo chặt rồi nhanh chóng thắt nút. Tất cả những gì đẹp đẽ đều bị bịt kín dưới lớp vải đó.  

Đột nhiên trước mắt một khoảng tối đen như mực, chỉ có mũi của Khương Mạn lộ ra: "..."  

Cô tự cảm thấy mình giống như một cái GIF.  

Khương Tử, cún cưng, mũ, thắt chặt.gif  

Dùng hết sức lực mới có  thể cởi nút thắt ra, Khương Mạn không nói nên lời.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khi Bạc Hạc Hiên đang bơi về bờ, cô thu hồi ánh mắt và nhìn về phía xa. Phía sau có tiếng sột soạt, sau đó, anh đã mặc quần vào.  Tiếng đổ xuống ào ào từ thác nước là chất xúc tác cho sự bối rối.  "Tôi cũng xong rồi."  AdvertisementKhương Mạn quay đầu lại, hai người nhìn nhau.  Một người không mặc quần, một người lại chỉ mặc quần...  Còn ngại ngùng hơn cả ngại ngùng… nhếch nhác, thảm hại.  Không biết ai là người đầu tiên cười thành tiếng, cười cười, nụ cười của Khương Mạn liền biến mất.  Cô sờ mũi: "Cái áo tôi đang mặc."  Bạc Hạc Hiên: "... Tôi cũng vậy."  "Ekip chương trình ác như vậy, ban ngày tôi vừa trộm đồ ăn sáng, bây giờ nhất định sẽ canh chừng và đề phòng tôi."  Bạc Hạc Hiên nhìn cô đầy ẩn ý: "Dù quả báo có đến muộn nhưng vẫn sẽ có?"  "Anh Bạc vẫn còn đang xung đột nội tâm à?"  "Hãy nhớ bản kiểm điểm bằng văn bản của cô."  Nụ cười Khương Mạn nhạt đi một chút, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tên của anh chính là nhỏ mọn..."  "Về ngủ trước đi."  Bạc Hạc Hiên kéo mũ áo hoodies lên che đầu cô, không tự chủ được mà v**t v* một chút, động tác nhanh chóng, dứt khoát. Làm xong mới muộn màng nhận ra, ánh mắt lay động.  Người phụ nữ tròn mắt, vành mũ vừa che hết lông mày, khuôn mặt nhỏ nhắn dường như chỉ bằng lòng bàn tay.  Khương Mạn:... Anh đang... vuốt cún cưng à?  Khóe miệng Bạc Hạc Hiên chợt nở một nụ cười.  Áo hoodies rộng thùng thình, anh liếc mắt một cái cũng có thể nhìn thấy cảnh đẹp. Anh nhanh chóng nhìn ra chỗ khác và hít một hơi thật sâu.  Dưới ánh mắt kinh ngạc của Khương Mạn, anh quay người lại, lông mày nhíu lại, trên khuôn mặt vô cùng đẹp trai, ánh mắt trông cực kỳ nghiêm túc.  Anh đột ngột ra tay, túm lấy hai sợi dây mũ ở cổ cô, dùng tay kéo chặt rồi nhanh chóng thắt nút. Tất cả những gì đẹp đẽ đều bị bịt kín dưới lớp vải đó.  Đột nhiên trước mắt một khoảng tối đen như mực, chỉ có mũi của Khương Mạn lộ ra: "..."  Cô tự cảm thấy mình giống như một cái GIF.  Khương Tử, cún cưng, mũ, thắt chặt.gif  Dùng hết sức lực mới có  thể cởi nút thắt ra, Khương Mạn không nói nên lời.  

Chương 100