Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 102

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trong nhà không có thứ gì ngăn che, muốn thay quần áo, cô nhất định phải thay trước mặt Tiểu Lý Quân. Dù đó chỉ là một đứa trẻ tám tuổi nhưng vẫn là một cậu bé. Thực sự là không ổn, đặc biệt là cậu đó dường như không hề ngủ say.  Anh quay người lại, dáng người cao lớn giống như bức tường kiên cố chắn ánh trăng, vững chãi, đáng tin không thể tả nổi.  AdvertisementKhương Mạn không hề lề mề, liền nhanh chóng thay quần áo, Bạc Hạc Hiên cũng mặc lại áo hoodies lên người.  "Cảm ơn anh."  “Không có gì.” Một giọng nói nam tính trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu, khàn khàn dễ nghe.  Khi cô ngẩng đầu lên, lòng bàn tay của người đàn ông nhẹ nhàng đặt lên đầu, vuốt nhẹ. Lông mi dài khẽ cụp xuống, che đi cơn sóng rung nhẹ dưới đáy mắt, tóc dưới lòng bàn tay không còn ẩm nữa, Bạc Hạc Hiên nhẹ giọng nói:   "Tóc khô là được rồi."  "Ừm..." Khương Mạn chớp mắt.  Vô thức sờ vào tóc của mình, có vẻ như khô cũng khá nhanh.  "Cảm ơn anh Bạc, quả nhiên là đồng đội tốt sống chết có nhau!"  Trong lòng Khương Mạn vô cùng cảm động đến mức giơ tay chuẩn bị givemefive. Bạc Hạc Hiên nhìn cô, khóe môi hơi mím lại, nói một câu:  "Bản kiểm điểm một nghìn chữ, ngày mai nhớ đưa cho tôi."  Anh nói xong liền rời đi, lúc xoay người lại, khóe môi không khỏi nhếch lên, nụ cười trên lông mày và ý cười trong ánh mắt dần dần thâm sâu, ngay cả nốt ruồi lệ nơi khóe mắt cũng trở nên vô cùng hấp dẫn.  Khương Mạn đưa tay lên, đứng yên tại chỗ, bất giác mở miệng!  Không phải chứ? Chuyện này vẫn chưa kết thúc sao?  Cô nhìn vào tay phải của mình và nhớ lại đây là nguồn gốc gây ra tội lỗi, vì vậy không thể nhịn được mà đánh vào mu bàn tay của mình hai lần.  "Ai bảo mày nắm linh tinh! Ai bảo mày cầm bừa bãi!"  Đây mới là một lần lỡ tay mà tạo nên thù hằn vĩnh cửu. Móng của cô được lắp đặt thiết bị quét mìn sao? Tại sao có thể chính xác như vậy?  Cũng may là... cô chưa dùng quá nhiều lực, nếu không thì … Khương Mạn rùng mình một chút, lẩm bẩm: "Dù có cháy khô thì siêu năng lực của mình cũng không thể khôi phục lại trạng thái ban đầu..."  Sáng ngày hôm sau. Ngay khi cô xuất hiện, ánh mắt của mọi người đều lóe lên.  "Ha ha ha! Chị gái của tôi ơi, chị quấn ga trải giường hoa của bà ngoại em quanh người à?" Tang Điềm cười ngặt nghẽo.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong nhà không có thứ gì ngăn che, muốn thay quần áo, cô nhất định phải thay trước mặt Tiểu Lý Quân. Dù đó chỉ là một đứa trẻ tám tuổi nhưng vẫn là một cậu bé. Thực sự là không ổn, đặc biệt là cậu đó dường như không hề ngủ say.  

Anh quay người lại, dáng người cao lớn giống như bức tường kiên cố chắn ánh trăng, vững chãi, đáng tin không thể tả nổi.  

Advertisement

Khương Mạn không hề lề mề, liền nhanh chóng thay quần áo, Bạc Hạc Hiên cũng mặc lại áo hoodies lên người.  

"Cảm ơn anh."  

“Không có gì.” Một giọng nói nam tính trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu, khàn khàn dễ nghe.  

Khi cô ngẩng đầu lên, lòng bàn tay của người đàn ông nhẹ nhàng đặt lên đầu, vuốt nhẹ. Lông mi dài khẽ cụp xuống, che đi cơn sóng rung nhẹ dưới đáy mắt, tóc dưới lòng bàn tay không còn ẩm nữa, Bạc Hạc Hiên nhẹ giọng nói:   

"Tóc khô là được rồi."  

"Ừm..." Khương Mạn chớp mắt.  

Vô thức sờ vào tóc của mình, có vẻ như khô cũng khá nhanh.  

"Cảm ơn anh Bạc, quả nhiên là đồng đội tốt sống chết có nhau!"  

Trong lòng Khương Mạn vô cùng cảm động đến mức giơ tay chuẩn bị givemefive. Bạc Hạc Hiên nhìn cô, khóe môi hơi mím lại, nói một câu:  

"Bản kiểm điểm một nghìn chữ, ngày mai nhớ đưa cho tôi."  

Anh nói xong liền rời đi, lúc xoay người lại, khóe môi không khỏi nhếch lên, nụ cười trên lông mày và ý cười trong ánh mắt dần dần thâm sâu, ngay cả nốt ruồi lệ nơi khóe mắt cũng trở nên vô cùng hấp dẫn.  

Khương Mạn đưa tay lên, đứng yên tại chỗ, bất giác mở miệng!  

Không phải chứ? Chuyện này vẫn chưa kết thúc sao?  

Cô nhìn vào tay phải của mình và nhớ lại đây là nguồn gốc gây ra tội lỗi, vì vậy không thể nhịn được mà đánh vào mu bàn tay của mình hai lần.  

"Ai bảo mày nắm linh tinh! Ai bảo mày cầm bừa bãi!"  

Đây mới là một lần lỡ tay mà tạo nên thù hằn vĩnh cửu. Móng của cô được lắp đặt thiết bị quét mìn sao? Tại sao có thể chính xác như vậy?  

Cũng may là... cô chưa dùng quá nhiều lực, nếu không thì … Khương Mạn rùng mình một chút, lẩm bẩm: "Dù có cháy khô thì siêu năng lực của mình cũng không thể khôi phục lại trạng thái ban đầu..."  

Sáng ngày hôm sau. Ngay khi cô xuất hiện, ánh mắt của mọi người đều lóe lên.  

"Ha ha ha! Chị gái của tôi ơi, chị quấn ga trải giường hoa của bà ngoại em quanh người à?" Tang Điềm cười ngặt nghẽo.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trong nhà không có thứ gì ngăn che, muốn thay quần áo, cô nhất định phải thay trước mặt Tiểu Lý Quân. Dù đó chỉ là một đứa trẻ tám tuổi nhưng vẫn là một cậu bé. Thực sự là không ổn, đặc biệt là cậu đó dường như không hề ngủ say.  Anh quay người lại, dáng người cao lớn giống như bức tường kiên cố chắn ánh trăng, vững chãi, đáng tin không thể tả nổi.  AdvertisementKhương Mạn không hề lề mề, liền nhanh chóng thay quần áo, Bạc Hạc Hiên cũng mặc lại áo hoodies lên người.  "Cảm ơn anh."  “Không có gì.” Một giọng nói nam tính trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu, khàn khàn dễ nghe.  Khi cô ngẩng đầu lên, lòng bàn tay của người đàn ông nhẹ nhàng đặt lên đầu, vuốt nhẹ. Lông mi dài khẽ cụp xuống, che đi cơn sóng rung nhẹ dưới đáy mắt, tóc dưới lòng bàn tay không còn ẩm nữa, Bạc Hạc Hiên nhẹ giọng nói:   "Tóc khô là được rồi."  "Ừm..." Khương Mạn chớp mắt.  Vô thức sờ vào tóc của mình, có vẻ như khô cũng khá nhanh.  "Cảm ơn anh Bạc, quả nhiên là đồng đội tốt sống chết có nhau!"  Trong lòng Khương Mạn vô cùng cảm động đến mức giơ tay chuẩn bị givemefive. Bạc Hạc Hiên nhìn cô, khóe môi hơi mím lại, nói một câu:  "Bản kiểm điểm một nghìn chữ, ngày mai nhớ đưa cho tôi."  Anh nói xong liền rời đi, lúc xoay người lại, khóe môi không khỏi nhếch lên, nụ cười trên lông mày và ý cười trong ánh mắt dần dần thâm sâu, ngay cả nốt ruồi lệ nơi khóe mắt cũng trở nên vô cùng hấp dẫn.  Khương Mạn đưa tay lên, đứng yên tại chỗ, bất giác mở miệng!  Không phải chứ? Chuyện này vẫn chưa kết thúc sao?  Cô nhìn vào tay phải của mình và nhớ lại đây là nguồn gốc gây ra tội lỗi, vì vậy không thể nhịn được mà đánh vào mu bàn tay của mình hai lần.  "Ai bảo mày nắm linh tinh! Ai bảo mày cầm bừa bãi!"  Đây mới là một lần lỡ tay mà tạo nên thù hằn vĩnh cửu. Móng của cô được lắp đặt thiết bị quét mìn sao? Tại sao có thể chính xác như vậy?  Cũng may là... cô chưa dùng quá nhiều lực, nếu không thì … Khương Mạn rùng mình một chút, lẩm bẩm: "Dù có cháy khô thì siêu năng lực của mình cũng không thể khôi phục lại trạng thái ban đầu..."  Sáng ngày hôm sau. Ngay khi cô xuất hiện, ánh mắt của mọi người đều lóe lên.  "Ha ha ha! Chị gái của tôi ơi, chị quấn ga trải giường hoa của bà ngoại em quanh người à?" Tang Điềm cười ngặt nghẽo.  

Chương 102