Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 103
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Là ảnh đế, diễn viên hàng đầu, hấp dẫn như vậy, nửa đêm tr*n tr**ng đến tìm bà cụ mượn quần áo, không biết có làm bà cụ giật mình không. Khi đang nói chuyện, Bạc Hạc Hiên cùng với Vân Đoá đi tới. Khương Mạn giao tiếp bằng mắt với anh, cả hai người họ nhìn đi chỗ khác như không có chuyện gì xảy ra. AdvertisementMọi người cùng nhau ăn sáng một cách bình thường, đó là những chiếc bánh bao không nhân và cháo hôm qua đổi dùng thỏ rừng để đổi với dân làng. Trong khi ăn, thỉnh thoảng Tang Điềm lại đưa tay chạm vào “quần áo mới” của Khương Mạn: "Chị Khương Mạn, chị mượn bộ quần áo này của ai vậy? Đưa em đi mượn một bộ đi. Em cũng sắp bốc mùi rồi." Động tác nhai của Khương Mạn tạm dừng, mặt không chút thay đổi: "Bà Lưu ở tây thôn, không còn nữa đâu, chỉ còn một bộ này thôi." Không đợi Tang Điềm tiếc nuối, Vân Đoá cắn bánh bao và nói bằng giọng tỉnh bơ: "Em nhớ bộ quần áo này là của bà Vương ở đầu thôn. Tuần trước em đã nhìn thấy bà ấy mặc nó..." Trái tim Khương Mạn đông cứng lại, nhưng mặt không đổi sắc: "Có lẽ là chị nhớ lầm rồi, trời tối nên không biết rõ phương hướng." “Không phải chứ, chị không rõ phương hướng, vậy chúng ta đều mù cả rồi!” Tang Điềm tiếp lời theo bản năng. Sau đó là nụ cười “tươi rói” của Khương Mạn.Tang Điềm nuốt xuống, nói nhỏ: "Em sai rồi." Cô liếc nhìn Bạc Hạc Hiên đang im lặng một cách lạ thường, phát hiện ra rằng có điều gì đó không ổn. "Tay của anh Bạc bị thương khi nào vậy?" Thấy rất nhiều vết xước đỏ trên cổ tay và mu bàn tay của anh. “Hôm qua khi nấu ăn tôi đã bất cẩn.” Giọng điệu của người đàn ông bình tĩnh. Tang Điềm lại tự hỏi: "Không đúng... Em nhớ tối hôm qua khi ăn cơm tay anh vẫn chưa bị thương mà..." Tiểu Vân Đoá cũng gật đầu: "Chú Bạc đi bới cỏ à? Lần trước tay cháu cũng bị lá cỏ cắt bị thương như vậy!" Bạc Hạc Hiên: "..." Khương Mạn: "..." Ai đến bịt miệng hai học sinh tiểu học này lại đi! Tang Điềm nói liên hồi, chắc chắn là nghi ngờ đứa trẻ năm tuổi rồi! Khương Mạn nhét nửa cái bánh bao chặn miệng đứa bé lại, cuối cùng thế giới cũng bình yên. Về phía Tiểu Vân Đóa, không đợi Bạc Hạc Hiên ra tay. Tiểu Lý Quân cũng làm theo, chia một nửa cái bánh bao màu trắng ra. Cậu bé nhanh chóng liếc nhìn Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên, lập tức cúi đầu xuống, trên người hai người như có tia lửa. May mắn thay, không ai ở bên cạnh chú ý tới phản ứng của cậu bé. Trong livestream, fan đã được một phen cười vỡ bụng.
Là ảnh đế, diễn viên hàng đầu, hấp dẫn như vậy, nửa đêm tr*n tr**ng đến tìm bà cụ mượn quần áo, không biết có làm bà cụ giật mình không.
Khi đang nói chuyện, Bạc Hạc Hiên cùng với Vân Đoá đi tới.
Khương Mạn giao tiếp bằng mắt với anh, cả hai người họ nhìn đi chỗ khác như không có chuyện gì xảy ra.
Advertisement
Mọi người cùng nhau ăn sáng một cách bình thường, đó là những chiếc bánh bao không nhân và cháo hôm qua đổi dùng thỏ rừng để đổi với dân làng. Trong khi ăn, thỉnh thoảng Tang Điềm lại đưa tay chạm vào “quần áo mới” của Khương Mạn:
"Chị Khương Mạn, chị mượn bộ quần áo này của ai vậy? Đưa em đi mượn một bộ đi. Em cũng sắp bốc mùi rồi."
Động tác nhai của Khương Mạn tạm dừng, mặt không chút thay đổi: "Bà Lưu ở tây thôn, không còn nữa đâu, chỉ còn một bộ này thôi."
Không đợi Tang Điềm tiếc nuối, Vân Đoá cắn bánh bao và nói bằng giọng tỉnh bơ:
"Em nhớ bộ quần áo này là của bà Vương ở đầu thôn. Tuần trước em đã nhìn thấy bà ấy mặc nó..."
Trái tim Khương Mạn đông cứng lại, nhưng mặt không đổi sắc: "Có lẽ là chị nhớ lầm rồi, trời tối nên không biết rõ phương hướng."
“Không phải chứ, chị không rõ phương hướng, vậy chúng ta đều mù cả rồi!” Tang Điềm tiếp lời theo bản năng.
Sau đó là nụ cười “tươi rói” của Khương Mạn.Tang Điềm nuốt xuống, nói nhỏ:
"Em sai rồi."
Cô liếc nhìn Bạc Hạc Hiên đang im lặng một cách lạ thường, phát hiện ra rằng có điều gì đó không ổn.
"Tay của anh Bạc bị thương khi nào vậy?"
Thấy rất nhiều vết xước đỏ trên cổ tay và mu bàn tay của anh.
“Hôm qua khi nấu ăn tôi đã bất cẩn.” Giọng điệu của người đàn ông bình tĩnh.
Tang Điềm lại tự hỏi: "Không đúng... Em nhớ tối hôm qua khi ăn cơm tay anh vẫn chưa bị thương mà..."
Tiểu Vân Đoá cũng gật đầu: "Chú Bạc đi bới cỏ à? Lần trước tay cháu cũng bị lá cỏ cắt bị thương như vậy!"
Bạc Hạc Hiên: "..."
Khương Mạn: "..."
Ai đến bịt miệng hai học sinh tiểu học này lại đi!
Tang Điềm nói liên hồi, chắc chắn là nghi ngờ đứa trẻ năm tuổi rồi!
Khương Mạn nhét nửa cái bánh bao chặn miệng đứa bé lại, cuối cùng thế giới cũng bình yên.
Về phía Tiểu Vân Đóa, không đợi Bạc Hạc Hiên ra tay. Tiểu Lý Quân cũng làm theo, chia một nửa cái bánh bao màu trắng ra. Cậu bé nhanh chóng liếc nhìn Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên, lập tức cúi đầu xuống, trên người hai người như có tia lửa.
May mắn thay, không ai ở bên cạnh chú ý tới phản ứng của cậu bé.
Trong livestream, fan đã được một phen cười vỡ bụng.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Là ảnh đế, diễn viên hàng đầu, hấp dẫn như vậy, nửa đêm tr*n tr**ng đến tìm bà cụ mượn quần áo, không biết có làm bà cụ giật mình không. Khi đang nói chuyện, Bạc Hạc Hiên cùng với Vân Đoá đi tới. Khương Mạn giao tiếp bằng mắt với anh, cả hai người họ nhìn đi chỗ khác như không có chuyện gì xảy ra. AdvertisementMọi người cùng nhau ăn sáng một cách bình thường, đó là những chiếc bánh bao không nhân và cháo hôm qua đổi dùng thỏ rừng để đổi với dân làng. Trong khi ăn, thỉnh thoảng Tang Điềm lại đưa tay chạm vào “quần áo mới” của Khương Mạn: "Chị Khương Mạn, chị mượn bộ quần áo này của ai vậy? Đưa em đi mượn một bộ đi. Em cũng sắp bốc mùi rồi." Động tác nhai của Khương Mạn tạm dừng, mặt không chút thay đổi: "Bà Lưu ở tây thôn, không còn nữa đâu, chỉ còn một bộ này thôi." Không đợi Tang Điềm tiếc nuối, Vân Đoá cắn bánh bao và nói bằng giọng tỉnh bơ: "Em nhớ bộ quần áo này là của bà Vương ở đầu thôn. Tuần trước em đã nhìn thấy bà ấy mặc nó..." Trái tim Khương Mạn đông cứng lại, nhưng mặt không đổi sắc: "Có lẽ là chị nhớ lầm rồi, trời tối nên không biết rõ phương hướng." “Không phải chứ, chị không rõ phương hướng, vậy chúng ta đều mù cả rồi!” Tang Điềm tiếp lời theo bản năng. Sau đó là nụ cười “tươi rói” của Khương Mạn.Tang Điềm nuốt xuống, nói nhỏ: "Em sai rồi." Cô liếc nhìn Bạc Hạc Hiên đang im lặng một cách lạ thường, phát hiện ra rằng có điều gì đó không ổn. "Tay của anh Bạc bị thương khi nào vậy?" Thấy rất nhiều vết xước đỏ trên cổ tay và mu bàn tay của anh. “Hôm qua khi nấu ăn tôi đã bất cẩn.” Giọng điệu của người đàn ông bình tĩnh. Tang Điềm lại tự hỏi: "Không đúng... Em nhớ tối hôm qua khi ăn cơm tay anh vẫn chưa bị thương mà..." Tiểu Vân Đoá cũng gật đầu: "Chú Bạc đi bới cỏ à? Lần trước tay cháu cũng bị lá cỏ cắt bị thương như vậy!" Bạc Hạc Hiên: "..." Khương Mạn: "..." Ai đến bịt miệng hai học sinh tiểu học này lại đi! Tang Điềm nói liên hồi, chắc chắn là nghi ngờ đứa trẻ năm tuổi rồi! Khương Mạn nhét nửa cái bánh bao chặn miệng đứa bé lại, cuối cùng thế giới cũng bình yên. Về phía Tiểu Vân Đóa, không đợi Bạc Hạc Hiên ra tay. Tiểu Lý Quân cũng làm theo, chia một nửa cái bánh bao màu trắng ra. Cậu bé nhanh chóng liếc nhìn Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên, lập tức cúi đầu xuống, trên người hai người như có tia lửa. May mắn thay, không ai ở bên cạnh chú ý tới phản ứng của cậu bé. Trong livestream, fan đã được một phen cười vỡ bụng.