Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 150

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khi đó, Lý Vân không thích chó nên nhân lúc cô đang ở phim trường quay phim, bà ta đã bán nó cho một cửa hàng thịt chó trên phố...  Sau khi cô tan làm về nhà, bà ta cố tình mua canh thịt chó, lừa cô ăn rồi nói cho cô biết cô vừa ăn gì.  Vì nguyên chủ bị ám ảnh tâm lý nên mặc dù rất thích chó nhưng không dám nuôi nữa.  Khương Mạn kiềm chế cảm xúc, nhưng anh vẫn cảm nhận được tia sắc bén loé qua trong mắt cô. Anh không truy hỏi mà nhìn A Tam và nói:   "Tôi hơi mệt rồi. Tôi muốn ngủ một lát. Hôm nay chúng ta hãy kết thúc livestream ở đây đi."  A Tam liên lạc với tổng đạo diễn bên đó, bên đó cũng nhanh chóng đồng ý.  Khách mời mệt, muốn được nghỉ ngơi, quả thực không có lý gì lại để người ta ngủ gật trên livestream. Mặc dù fan vẫn có thể bằng lòng xem, nhưng ekip chương trình vẫn cần phải có chút lương tâm.  Sau khi A Tam tắt livestream, Khương Mạn cũng chuẩn bị cùng anh ta rời đi.  Bạc Hạc Hiên nói: "Tôi có chuyện muốn nói với cô, đợi chút nữa hãy về cũng không muộn."  Thấy vậy, A Tam nói: "Cô Khương, vậy tôi quay lại nhà gạch chờ cô nhé".  Sau khi A Tam rời đi.  Khương Mạn muốn hỏi Bạc Hạc Hiên có chuyện gì, nhưng đã thấy anh về giường nằm, đôi mắt nửa mở nửa nhắm, uể oải nhìn cô, trên khóe môi nở một nụ cười nhạt..  "Không nói chuyện?"  Vẻ mặt Khương Mạn khó hiểu.  Bạc Hạc Hiên ấn nhẹ tay phải lên trán mình, nói với cô: "Hình như tôi lại bị sốt rồi..."  Khương Mạn không hỏi thêm câu nào, đưa tay sờ trán anh, cẩn thận cảm nhận nhiệt độ một lúc.  "Hình như đã hạ sốt một chút rồi, anh vẫn không cảm thấy thoải mái sao?"  "Cũng ổn, chỉ là buồn ngủ một chút."  Buồn ngủ thì ngủ đi, nói nhiều lời vô nghĩa như vậy để làm gì? Nội tâm Khương Mạn thực sự đang đấu tranh, nhưng mặt vẫn tỏ ra rất ổn.  "Vậy thì anh ngủ đi, có chuyện gì thì để sau rồi nói."  Ngay khi cô định rút tay ra, lòng bàn tay rộng của người đàn ông đặt lên mu bàn tay cô khiến cô nóng rực.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khi đó, Lý Vân không thích chó nên nhân lúc cô đang ở phim trường quay phim, bà ta đã bán nó cho một cửa hàng thịt chó trên phố...  

Sau khi cô tan làm về nhà, bà ta cố tình mua canh thịt chó, lừa cô ăn rồi nói cho cô biết cô vừa ăn gì.  

Vì nguyên chủ bị ám ảnh tâm lý nên mặc dù rất thích chó nhưng không dám nuôi nữa.  

Khương Mạn kiềm chế cảm xúc, nhưng anh vẫn cảm nhận được tia sắc bén loé qua trong mắt cô. Anh không truy hỏi mà nhìn A Tam và nói:   

"Tôi hơi mệt rồi. Tôi muốn ngủ một lát. Hôm nay chúng ta hãy kết thúc livestream ở đây đi."  

A Tam liên lạc với tổng đạo diễn bên đó, bên đó cũng nhanh chóng đồng ý.  

Khách mời mệt, muốn được nghỉ ngơi, quả thực không có lý gì lại để người ta ngủ gật trên livestream. Mặc dù fan vẫn có thể bằng lòng xem, nhưng ekip chương trình vẫn cần phải có chút lương tâm.  

Sau khi A Tam tắt livestream, Khương Mạn cũng chuẩn bị cùng anh ta rời đi.  

Bạc Hạc Hiên nói: "Tôi có chuyện muốn nói với cô, đợi chút nữa hãy về cũng không muộn."  

Thấy vậy, A Tam nói: "Cô Khương, vậy tôi quay lại nhà gạch chờ cô nhé".  

Sau khi A Tam rời đi.  

Khương Mạn muốn hỏi Bạc Hạc Hiên có chuyện gì, nhưng đã thấy anh về giường nằm, đôi mắt nửa mở nửa nhắm, uể oải nhìn cô, trên khóe môi nở một nụ cười nhạt..  

"Không nói chuyện?"  

Vẻ mặt Khương Mạn khó hiểu.  

Bạc Hạc Hiên ấn nhẹ tay phải lên trán mình, nói với cô: "Hình như tôi lại bị sốt rồi..."  

Khương Mạn không hỏi thêm câu nào, đưa tay sờ trán anh, cẩn thận cảm nhận nhiệt độ một lúc.  

"Hình như đã hạ sốt một chút rồi, anh vẫn không cảm thấy thoải mái sao?"  

"Cũng ổn, chỉ là buồn ngủ một chút."  

Buồn ngủ thì ngủ đi, nói nhiều lời vô nghĩa như vậy để làm gì? Nội tâm Khương Mạn thực sự đang đấu tranh, nhưng mặt vẫn tỏ ra rất ổn.  

"Vậy thì anh ngủ đi, có chuyện gì thì để sau rồi nói."  

Ngay khi cô định rút tay ra, lòng bàn tay rộng của người đàn ông đặt lên mu bàn tay cô khiến cô nóng rực.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khi đó, Lý Vân không thích chó nên nhân lúc cô đang ở phim trường quay phim, bà ta đã bán nó cho một cửa hàng thịt chó trên phố...  Sau khi cô tan làm về nhà, bà ta cố tình mua canh thịt chó, lừa cô ăn rồi nói cho cô biết cô vừa ăn gì.  Vì nguyên chủ bị ám ảnh tâm lý nên mặc dù rất thích chó nhưng không dám nuôi nữa.  Khương Mạn kiềm chế cảm xúc, nhưng anh vẫn cảm nhận được tia sắc bén loé qua trong mắt cô. Anh không truy hỏi mà nhìn A Tam và nói:   "Tôi hơi mệt rồi. Tôi muốn ngủ một lát. Hôm nay chúng ta hãy kết thúc livestream ở đây đi."  A Tam liên lạc với tổng đạo diễn bên đó, bên đó cũng nhanh chóng đồng ý.  Khách mời mệt, muốn được nghỉ ngơi, quả thực không có lý gì lại để người ta ngủ gật trên livestream. Mặc dù fan vẫn có thể bằng lòng xem, nhưng ekip chương trình vẫn cần phải có chút lương tâm.  Sau khi A Tam tắt livestream, Khương Mạn cũng chuẩn bị cùng anh ta rời đi.  Bạc Hạc Hiên nói: "Tôi có chuyện muốn nói với cô, đợi chút nữa hãy về cũng không muộn."  Thấy vậy, A Tam nói: "Cô Khương, vậy tôi quay lại nhà gạch chờ cô nhé".  Sau khi A Tam rời đi.  Khương Mạn muốn hỏi Bạc Hạc Hiên có chuyện gì, nhưng đã thấy anh về giường nằm, đôi mắt nửa mở nửa nhắm, uể oải nhìn cô, trên khóe môi nở một nụ cười nhạt..  "Không nói chuyện?"  Vẻ mặt Khương Mạn khó hiểu.  Bạc Hạc Hiên ấn nhẹ tay phải lên trán mình, nói với cô: "Hình như tôi lại bị sốt rồi..."  Khương Mạn không hỏi thêm câu nào, đưa tay sờ trán anh, cẩn thận cảm nhận nhiệt độ một lúc.  "Hình như đã hạ sốt một chút rồi, anh vẫn không cảm thấy thoải mái sao?"  "Cũng ổn, chỉ là buồn ngủ một chút."  Buồn ngủ thì ngủ đi, nói nhiều lời vô nghĩa như vậy để làm gì? Nội tâm Khương Mạn thực sự đang đấu tranh, nhưng mặt vẫn tỏ ra rất ổn.  "Vậy thì anh ngủ đi, có chuyện gì thì để sau rồi nói."  Ngay khi cô định rút tay ra, lòng bàn tay rộng của người đàn ông đặt lên mu bàn tay cô khiến cô nóng rực.  

Chương 150