Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 151
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "... Nhất định phải viết lúc này à?" Biểu cảm của cô có chút đau đớn. “Không viết cũng được.” Ánh mắt Bạc Hạc Hiên nhìn thật sâu: “Đổi cách xin lỗi khác.” Khương Mạn thăm dò nói: "Ví dụ?" “Khiến tôi vui.” Đôi mắt của người đàn ông hơi cụp xuống, dưới đôi mắt tuyệt đẹp đó ẩn chứa nụ cười và sự gian xảo của anh. Cô không chút do dự nói: "Vậy thì tôi sẽ viết bản kiểm điểm." Nụ cười trong mắt Bạc ảnh đế, nói không là không... Như đấm vào chăn bông, trong lòng bực bội. Khiến anh khó đến vậy sao? Còn không hề do dự chọn viết bản kiểm điểm? Trong nhà, bóng Khương Mạn buộc tóc đuôi ngựa, đôi chân dài cong lên, cầm cây bút bi có hình heo Peppa màu hồng đang chăm chỉ viết. Khung cảnh có chút vắng lặng. Cô không cảm nhận được sự tức giận toả ra từ người đàn ông nằm trên giường sau lưng mình. Sau khi Khương Mạn viết xong bản tự kiểm điểm ngàn chữ, quay đầu lại thì thấy Bạc Hạc Hiên đã ngủ say. Cô nhìn kỹ khuôn mặt đó, phải thừa nhận rằng vẻ đẹp của người đàn ông này thực sự khiến người ta phải ghen tị. Đẹp đến mức có chút không chân thực, thậm chí còn khiến người ta có cảm giác xa cách. Sau khi ngủ say, anh nhắm mắt lại, lông mi anh dài và dày. Khương Mạn kéo chăn, nhẹ nhàng đắp cho anh, đặt bản kiểm điểm đã viết ở bên cạnh gối. Cô lại thử kiểm tra nhiệt độ trên anh lần nữa, xác nhận rằng gần như đã hết sốt mới rời đi. Sau khi ra khỏi nhà đất, Khương Mạn đi tới nhà gạch, hôm nay vẫn có việc phải làm. Vị trí của nhóm ác bá thôn mà hôm qua mang về vẫn chưa được giải quyết ổn thỏa. Khi đi qua khúc cua, Khương Mạn đã lướt qua một người, đi được vài mét, cô dừng lại. Không đúng! Người vừa rồi... Khương Mạn quay lại và đuổi theo anh ta. Trong nhà đất, cánh cửa bị chân đạp bật tung ra. Người đàn ông đội mũ trùm đầu, đôi mắt giống chim ưng, sắt khí đằng đằng. Bạc Hạc Hiên đột nhiên mở mắt ra, anh chống tay ngồi dậy, dửng dưng nhìn người đàn ông đang đứng ở cửa. Khóe miệng người đàn ông nhếch lên, cười gằn: "Nếu hôm nay không gi3t chết anh, sau này tôi sẽ mang họ của anh!" Hai mắt Bạc Hạc Hiên hơi nhắm lại, lộ ra vẻ mỉa mai, ngay sau đó, ánh mắt anh lóe lên. Anh bắt đầu ho dữ dội và lại nằm xuống giường, thực sự trông vô cùng yết ớt...
"... Nhất định phải viết lúc này à?"
Biểu cảm của cô có chút đau đớn.
“Không viết cũng được.” Ánh mắt Bạc Hạc Hiên nhìn thật sâu: “Đổi cách xin lỗi khác.”
Khương Mạn thăm dò nói: "Ví dụ?"
“Khiến tôi vui.” Đôi mắt của người đàn ông hơi cụp xuống, dưới đôi mắt tuyệt đẹp đó ẩn chứa nụ cười và sự gian xảo của anh.
Cô không chút do dự nói: "Vậy thì tôi sẽ viết bản kiểm điểm."
Nụ cười trong mắt Bạc ảnh đế, nói không là không...
Như đấm vào chăn bông, trong lòng bực bội.
Khiến anh khó đến vậy sao? Còn không hề do dự chọn viết bản kiểm điểm?
Trong nhà, bóng Khương Mạn buộc tóc đuôi ngựa, đôi chân dài cong lên, cầm cây bút bi có hình heo Peppa màu hồng đang chăm chỉ viết. Khung cảnh có chút vắng lặng.
Cô không cảm nhận được sự tức giận toả ra từ người đàn ông nằm trên giường sau lưng mình. Sau khi Khương Mạn viết xong bản tự kiểm điểm ngàn chữ, quay đầu lại thì thấy Bạc Hạc Hiên đã ngủ say.
Cô nhìn kỹ khuôn mặt đó, phải thừa nhận rằng vẻ đẹp của người đàn ông này thực sự khiến người ta phải ghen tị. Đẹp đến mức có chút không chân thực, thậm chí còn khiến người ta có cảm giác xa cách.
Sau khi ngủ say, anh nhắm mắt lại, lông mi anh dài và dày.
Khương Mạn kéo chăn, nhẹ nhàng đắp cho anh, đặt bản kiểm điểm đã viết ở bên cạnh gối.
Cô lại thử kiểm tra nhiệt độ trên anh lần nữa, xác nhận rằng gần như đã hết sốt mới rời đi.
Sau khi ra khỏi nhà đất, Khương Mạn đi tới nhà gạch, hôm nay vẫn có việc phải làm. Vị trí của nhóm ác bá thôn mà hôm qua mang về vẫn chưa được giải quyết ổn thỏa.
Khi đi qua khúc cua, Khương Mạn đã lướt qua một người, đi được vài mét, cô dừng lại.
Không đúng! Người vừa rồi...
Khương Mạn quay lại và đuổi theo anh ta.
Trong nhà đất, cánh cửa bị chân đạp bật tung ra.
Người đàn ông đội mũ trùm đầu, đôi mắt giống chim ưng, sắt khí đằng đằng.
Bạc Hạc Hiên đột nhiên mở mắt ra, anh chống tay ngồi dậy, dửng dưng nhìn người đàn ông đang đứng ở cửa.
Khóe miệng người đàn ông nhếch lên, cười gằn:
"Nếu hôm nay không gi3t chết anh, sau này tôi sẽ mang họ của anh!"
Hai mắt Bạc Hạc Hiên hơi nhắm lại, lộ ra vẻ mỉa mai, ngay sau đó, ánh mắt anh lóe lên.
Anh bắt đầu ho dữ dội và lại nằm xuống giường, thực sự trông vô cùng yết ớt...
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "... Nhất định phải viết lúc này à?" Biểu cảm của cô có chút đau đớn. “Không viết cũng được.” Ánh mắt Bạc Hạc Hiên nhìn thật sâu: “Đổi cách xin lỗi khác.” Khương Mạn thăm dò nói: "Ví dụ?" “Khiến tôi vui.” Đôi mắt của người đàn ông hơi cụp xuống, dưới đôi mắt tuyệt đẹp đó ẩn chứa nụ cười và sự gian xảo của anh. Cô không chút do dự nói: "Vậy thì tôi sẽ viết bản kiểm điểm." Nụ cười trong mắt Bạc ảnh đế, nói không là không... Như đấm vào chăn bông, trong lòng bực bội. Khiến anh khó đến vậy sao? Còn không hề do dự chọn viết bản kiểm điểm? Trong nhà, bóng Khương Mạn buộc tóc đuôi ngựa, đôi chân dài cong lên, cầm cây bút bi có hình heo Peppa màu hồng đang chăm chỉ viết. Khung cảnh có chút vắng lặng. Cô không cảm nhận được sự tức giận toả ra từ người đàn ông nằm trên giường sau lưng mình. Sau khi Khương Mạn viết xong bản tự kiểm điểm ngàn chữ, quay đầu lại thì thấy Bạc Hạc Hiên đã ngủ say. Cô nhìn kỹ khuôn mặt đó, phải thừa nhận rằng vẻ đẹp của người đàn ông này thực sự khiến người ta phải ghen tị. Đẹp đến mức có chút không chân thực, thậm chí còn khiến người ta có cảm giác xa cách. Sau khi ngủ say, anh nhắm mắt lại, lông mi anh dài và dày. Khương Mạn kéo chăn, nhẹ nhàng đắp cho anh, đặt bản kiểm điểm đã viết ở bên cạnh gối. Cô lại thử kiểm tra nhiệt độ trên anh lần nữa, xác nhận rằng gần như đã hết sốt mới rời đi. Sau khi ra khỏi nhà đất, Khương Mạn đi tới nhà gạch, hôm nay vẫn có việc phải làm. Vị trí của nhóm ác bá thôn mà hôm qua mang về vẫn chưa được giải quyết ổn thỏa. Khi đi qua khúc cua, Khương Mạn đã lướt qua một người, đi được vài mét, cô dừng lại. Không đúng! Người vừa rồi... Khương Mạn quay lại và đuổi theo anh ta. Trong nhà đất, cánh cửa bị chân đạp bật tung ra. Người đàn ông đội mũ trùm đầu, đôi mắt giống chim ưng, sắt khí đằng đằng. Bạc Hạc Hiên đột nhiên mở mắt ra, anh chống tay ngồi dậy, dửng dưng nhìn người đàn ông đang đứng ở cửa. Khóe miệng người đàn ông nhếch lên, cười gằn: "Nếu hôm nay không gi3t chết anh, sau này tôi sẽ mang họ của anh!" Hai mắt Bạc Hạc Hiên hơi nhắm lại, lộ ra vẻ mỉa mai, ngay sau đó, ánh mắt anh lóe lên. Anh bắt đầu ho dữ dội và lại nằm xuống giường, thực sự trông vô cùng yết ớt...