Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 152
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Nhuệ Trạch đã trong tư thế sẵn sàng, vượt đường xa vất vả đến đây đánh Bạc Hạc Hiên một trận. Đã giao hẹn không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm vậy mà tên khốn này vẫn bán đứng anh ta! Kết quả... tên khốn này đang diễn cái gì vậy? Đang giả vờ yếu ớt ư? Ngay lúc Khương Nhuệ Trạch đang phân tâm, trong lòng đột nhiên xuất hiện một điềm báo, anh ta đột ngột quay người lại, đưa hai tay về phía trước trong tư thế chặn. Khi đang thở gấp, một cái chân như dây roi quất mạnh vào người anh ta. Đột nhiên Khương Nhuệ Trạch cảm thấy cánh tay tê đi, mặt biến sắc mặt, lực của cú đá thật là mạnh! Đối diện bị một đấm đang xông tới, Khương Nhuệ Trạch xoay người né tránh, nắm đấm lướt qua mặt khiến toàn thân anh ta nổi da gà. Trong thời khắc đối đầu này, cuối cùng anh ta đã nhìn rõ người ra tay. Ơ… Người phụ nữ này trông quen quá? "Khương Nhuệ Trạch, dừng lại đi!" Giọng của Bạc Hạc Hiên đột nhiên vang lên. Động tác của Khương Nhuệ Trạch dừng lại theo bản năng, cùng lúc đó đầu gối của Khương Mạn đã xông tới. Khi cô nghe thấy giọng nói của Bạc Hạc Hiên thì đã không kịp rút chân lại. Đầu gối của cô thực sự chạm vào giữa đũng qu@n của người đàn ông... Chỗ yếu ớt nhất và cũng là chỗ quan trọng nhất... Khương Nhuệ Trạch lập tức tái mặt, người đàn ông cao khoảng 1m8 khom người xuống, chậm rãi đưa tay xuống để che háng, từ từ... quỳ xuống... Quỳ xuống... Đôi môi đỏ mọng của Khương Mạn hơi hé ra, khuôn mặt xinh đẹp vô cùng kinh ngạc. Ngẩng đầu nhìn Bạc Hạc Hiên đang từ trong nhà đi ra, cô đột ngột thu chân lại và lùi về phía sau, giơ hai tay lên làm động tác đầu hàng: "Hiểu lầm! Tôi còn tưởng rằng người này là địch!" Khương Nhuệ Trạch đau đến mức nổi gân xanh, không nói nên lời. Mẹ kiếp. Kẻ địch cái đầu nhà cô! Tôi là đồng đội! Đồng đội! Đồng đội bị thương hơi nặng, không biết có ảnh hưởng đến khả năng sinh sản không...
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khương Nhuệ Trạch đã trong tư thế sẵn sàng, vượt đường xa vất vả đến đây đánh Bạc Hạc Hiên một trận.
Đã giao hẹn không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm vậy mà tên khốn này vẫn bán đứng anh ta!
Kết quả... tên khốn này đang diễn cái gì vậy? Đang giả vờ yếu ớt ư?
Ngay lúc Khương Nhuệ Trạch đang phân tâm, trong lòng đột nhiên xuất hiện một điềm báo, anh ta đột ngột quay người lại, đưa hai tay về phía trước trong tư thế chặn.
Khi đang thở gấp, một cái chân như dây roi quất mạnh vào người anh ta.
Đột nhiên Khương Nhuệ Trạch cảm thấy cánh tay tê đi, mặt biến sắc mặt, lực của cú đá thật là mạnh! Đối diện bị một đấm đang xông tới, Khương Nhuệ Trạch xoay người né tránh, nắm đấm lướt qua mặt khiến toàn thân anh ta nổi da gà.
Trong thời khắc đối đầu này, cuối cùng anh ta đã nhìn rõ người ra tay.
Ơ…
Người phụ nữ này trông quen quá?
"Khương Nhuệ Trạch, dừng lại đi!"
Giọng của Bạc Hạc Hiên đột nhiên vang lên.
Động tác của Khương Nhuệ Trạch dừng lại theo bản năng, cùng lúc đó đầu gối của Khương Mạn đã xông tới. Khi cô nghe thấy giọng nói của Bạc Hạc Hiên thì đã không kịp rút chân lại.
Đầu gối của cô thực sự chạm vào giữa đũng qu@n của người đàn ông...
Chỗ yếu ớt nhất và cũng là chỗ quan trọng nhất...
Khương Nhuệ Trạch lập tức tái mặt, người đàn ông cao khoảng 1m8 khom người xuống, chậm rãi đưa tay xuống để che háng, từ từ... quỳ xuống...
Quỳ xuống...
Đôi môi đỏ mọng của Khương Mạn hơi hé ra, khuôn mặt xinh đẹp vô cùng kinh ngạc.
Ngẩng đầu nhìn Bạc Hạc Hiên đang từ trong nhà đi ra, cô đột ngột thu chân lại và lùi về phía sau, giơ hai tay lên làm động tác đầu hàng:
"Hiểu lầm! Tôi còn tưởng rằng người này là địch!"
Khương Nhuệ Trạch đau đến mức nổi gân xanh, không nói nên lời.
Mẹ kiếp. Kẻ địch cái đầu nhà cô! Tôi là đồng đội! Đồng đội!
Đồng đội bị thương hơi nặng, không biết có ảnh hưởng đến khả năng sinh sản không...
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Nhuệ Trạch đã trong tư thế sẵn sàng, vượt đường xa vất vả đến đây đánh Bạc Hạc Hiên một trận. Đã giao hẹn không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm vậy mà tên khốn này vẫn bán đứng anh ta! Kết quả... tên khốn này đang diễn cái gì vậy? Đang giả vờ yếu ớt ư? Ngay lúc Khương Nhuệ Trạch đang phân tâm, trong lòng đột nhiên xuất hiện một điềm báo, anh ta đột ngột quay người lại, đưa hai tay về phía trước trong tư thế chặn. Khi đang thở gấp, một cái chân như dây roi quất mạnh vào người anh ta. Đột nhiên Khương Nhuệ Trạch cảm thấy cánh tay tê đi, mặt biến sắc mặt, lực của cú đá thật là mạnh! Đối diện bị một đấm đang xông tới, Khương Nhuệ Trạch xoay người né tránh, nắm đấm lướt qua mặt khiến toàn thân anh ta nổi da gà. Trong thời khắc đối đầu này, cuối cùng anh ta đã nhìn rõ người ra tay. Ơ… Người phụ nữ này trông quen quá? "Khương Nhuệ Trạch, dừng lại đi!" Giọng của Bạc Hạc Hiên đột nhiên vang lên. Động tác của Khương Nhuệ Trạch dừng lại theo bản năng, cùng lúc đó đầu gối của Khương Mạn đã xông tới. Khi cô nghe thấy giọng nói của Bạc Hạc Hiên thì đã không kịp rút chân lại. Đầu gối của cô thực sự chạm vào giữa đũng qu@n của người đàn ông... Chỗ yếu ớt nhất và cũng là chỗ quan trọng nhất... Khương Nhuệ Trạch lập tức tái mặt, người đàn ông cao khoảng 1m8 khom người xuống, chậm rãi đưa tay xuống để che háng, từ từ... quỳ xuống... Quỳ xuống... Đôi môi đỏ mọng của Khương Mạn hơi hé ra, khuôn mặt xinh đẹp vô cùng kinh ngạc. Ngẩng đầu nhìn Bạc Hạc Hiên đang từ trong nhà đi ra, cô đột ngột thu chân lại và lùi về phía sau, giơ hai tay lên làm động tác đầu hàng: "Hiểu lầm! Tôi còn tưởng rằng người này là địch!" Khương Nhuệ Trạch đau đến mức nổi gân xanh, không nói nên lời. Mẹ kiếp. Kẻ địch cái đầu nhà cô! Tôi là đồng đội! Đồng đội! Đồng đội bị thương hơi nặng, không biết có ảnh hưởng đến khả năng sinh sản không...