Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 170

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Lời tiếp theo của Ngụy An Nhiên như khẳng định. Đám fan được đà theo chủ nhân!  “Khương Mạn cô cố ý đúng không. Gọi cho tôi vay tiền mà còn ghi âm, cô cũng ghê gớm thật, giỏi đánh người giỏi cả tính kế!”  Giọng Ngụy An Nhiên càng ngày càng cao.   “Có người bình thường nào gọi điện thoại lại thu âm không? Cô lại bịa ra chuyện gì rồi nói tôi vong ân bội nghĩa thấy chết mà không cứu đi!”  Ngụy An Nhiên còn đang tiếp tục gào thét thì mặt hơi biến sắc, nhìn ra đằng sau Khương Mạn, ánh mắt lại lóe lên. Đằng sau có Bạc Hạc Hiên, Khương Vân Sênh, tổng đạo diễn và toàn bộ người của tổ chương trình đều đi đến đấy.   Việc phá hoại cây trong diện bảo vệ cấp một bị phát sóng trực tiếp, trên dưới chương trình đều loạn thành một đống, sự việc này còn chưa giải quyết xong, Ngụy An Nhiên lại gây sự với Khương Mạn!.   Mọi thứ càng lúc càng tệ, cục diện càng ngày càng bế tắc. Bạc Hạc Hiên dùng ánh mắt u ám nhìn cái cây đổ ở trước mặt, cả người như chìm vào trong bóng tối. Anh ta đang đứng sau lưng Khương Mạn, lạnh lùng nhìn chằm chằm Ngụy An Nhiên, vẻ mặt băng lạnh trước giờ chưa bao giờ có.   Khương Vân Sênh đứng bên cạnh, mặt cũng không mang theo nụ cười vốn có, biểu hiện trên mặt cũng lạnh lùng vô cùng. Trên đường tới đây, từ trên điện thoại của PD khác họ đã biết được toàn bộ mọi việc.   Ngụy An Nhiên bị Bạc Hạc Hiên nhìn chằm chằm, chỉ thấy sau lưng dựng hết cả lông tơ lên. Bạc Hạc Hiên thu hồi tầm mắt, hạ mắt dùng giọng dịu dàng hỏi Khương Mạn:  “Lúc đó gọi cho anh ta vay tiền vì ba tên bắt cóc kia?”  Khương Mạn ngẩng đầu nhìn anh ta, đôi mắt đen kịt sâu thẳm đó, làm cho cô nhìn không thấu. Cô lại cảm thấy có chút ngoài ý muốn, vì Bạc Hạc Hiên lại là người biết chân tướng sự việc này.   Đang giúp cô à?  Khương Mạn ừ một câu: “Không sai.”  “Cái gì mà bắt cóc? Sao lại có bắt cóc ở đây?” Tang Điềm lo lắng hỏi lại.   Bạc Hạc Hiên nói: “Trước đây cô Khương bị ba tên vượt ngục bắt cóc tống tiền.”  “Bọn chúng bắt cóc cô Khương, sau đó cô Khương may mắn thoát được, đúng lúc gặp cảnh tôi bị tai nạn xe, chuyện sau này mọi người đều biết rồi.” Khương Mạn cứu anh ấy.   Giọng của Bạc Hạc Hiên nhẹ nhàng êm ái, nhưng lại không cho Ngụy An Nhiên có hội chen mồm vào, sau đó lại nhìn Khương Mạn nhẹ giọng nói:   “Gọi điện cho Ngụy An Nhiên vay tiền, định tự cứu mình?”  Khương Mạn bình tĩnh: “Cũng không tính là tự cứu mình, ba tên đó lấy danh nghĩa đến đòi nợ thuê để bắt cóc tôi, lại vội như vậy nên tôi không xoay nổi 15 triệu.”  “Đòi nợ thuê?” những người đứng bên cạnh hoài nghi.  Khương Mạn nhún vai, cực kỳ bình tĩnh trả lời: “Ai mà chả có một người cha mê cờ bạc.”  Cả đám trầm mặc nhìn nhau……chúng tôi……không có.

Lời tiếp theo của Ngụy An Nhiên như khẳng định. Đám fan được đà theo chủ nhân!  

“Khương Mạn cô cố ý đúng không. Gọi cho tôi vay tiền mà còn ghi âm, cô cũng ghê gớm thật, giỏi đánh người giỏi cả tính kế!”  

Giọng Ngụy An Nhiên càng ngày càng cao.   

“Có người bình thường nào gọi điện thoại lại thu âm không? Cô lại bịa ra chuyện gì rồi nói tôi vong ân bội nghĩa thấy chết mà không cứu đi!”  

Ngụy An Nhiên còn đang tiếp tục gào thét thì mặt hơi biến sắc, nhìn ra đằng sau Khương Mạn, ánh mắt lại lóe lên. Đằng sau có Bạc Hạc Hiên, Khương Vân Sênh, tổng đạo diễn và toàn bộ người của tổ chương trình đều đi đến đấy.   

Việc phá hoại cây trong diện bảo vệ cấp một bị phát sóng trực tiếp, trên dưới chương trình đều loạn thành một đống, sự việc này còn chưa giải quyết xong, Ngụy An Nhiên lại gây sự với Khương Mạn!.   

Mọi thứ càng lúc càng tệ, cục diện càng ngày càng bế tắc. Bạc Hạc Hiên dùng ánh mắt u ám nhìn cái cây đổ ở trước mặt, cả người như chìm vào trong bóng tối. Anh ta đang đứng sau lưng Khương Mạn, lạnh lùng nhìn chằm chằm Ngụy An Nhiên, vẻ mặt băng lạnh trước giờ chưa bao giờ có.   

Khương Vân Sênh đứng bên cạnh, mặt cũng không mang theo nụ cười vốn có, biểu hiện trên mặt cũng lạnh lùng vô cùng. Trên đường tới đây, từ trên điện thoại của PD khác họ đã biết được toàn bộ mọi việc.   

Ngụy An Nhiên bị Bạc Hạc Hiên nhìn chằm chằm, chỉ thấy sau lưng dựng hết cả lông tơ lên. Bạc Hạc Hiên thu hồi tầm mắt, hạ mắt dùng giọng dịu dàng hỏi Khương Mạn:  

“Lúc đó gọi cho anh ta vay tiền vì ba tên bắt cóc kia?”  

Khương Mạn ngẩng đầu nhìn anh ta, đôi mắt đen kịt sâu thẳm đó, làm cho cô nhìn không thấu. Cô lại cảm thấy có chút ngoài ý muốn, vì Bạc Hạc Hiên lại là người biết chân tướng sự việc này.   

Đang giúp cô à?  

Khương Mạn ừ một câu: “Không sai.”  

“Cái gì mà bắt cóc? Sao lại có bắt cóc ở đây?” Tang Điềm lo lắng hỏi lại.   

Bạc Hạc Hiên nói: “Trước đây cô Khương bị ba tên vượt ngục bắt cóc tống tiền.”  

“Bọn chúng bắt cóc cô Khương, sau đó cô Khương may mắn thoát được, đúng lúc gặp cảnh tôi bị tai nạn xe, chuyện sau này mọi người đều biết rồi.” Khương Mạn cứu anh ấy.   

Giọng của Bạc Hạc Hiên nhẹ nhàng êm ái, nhưng lại không cho Ngụy An Nhiên có hội chen mồm vào, sau đó lại nhìn Khương Mạn nhẹ giọng nói:   

“Gọi điện cho Ngụy An Nhiên vay tiền, định tự cứu mình?”  

Khương Mạn bình tĩnh: “Cũng không tính là tự cứu mình, ba tên đó lấy danh nghĩa đến đòi nợ thuê để bắt cóc tôi, lại vội như vậy nên tôi không xoay nổi 15 triệu.”  

“Đòi nợ thuê?” những người đứng bên cạnh hoài nghi.  

Khương Mạn nhún vai, cực kỳ bình tĩnh trả lời: “Ai mà chả có một người cha mê cờ bạc.”  

Cả đám trầm mặc nhìn nhau……chúng tôi……không có.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Lời tiếp theo của Ngụy An Nhiên như khẳng định. Đám fan được đà theo chủ nhân!  “Khương Mạn cô cố ý đúng không. Gọi cho tôi vay tiền mà còn ghi âm, cô cũng ghê gớm thật, giỏi đánh người giỏi cả tính kế!”  Giọng Ngụy An Nhiên càng ngày càng cao.   “Có người bình thường nào gọi điện thoại lại thu âm không? Cô lại bịa ra chuyện gì rồi nói tôi vong ân bội nghĩa thấy chết mà không cứu đi!”  Ngụy An Nhiên còn đang tiếp tục gào thét thì mặt hơi biến sắc, nhìn ra đằng sau Khương Mạn, ánh mắt lại lóe lên. Đằng sau có Bạc Hạc Hiên, Khương Vân Sênh, tổng đạo diễn và toàn bộ người của tổ chương trình đều đi đến đấy.   Việc phá hoại cây trong diện bảo vệ cấp một bị phát sóng trực tiếp, trên dưới chương trình đều loạn thành một đống, sự việc này còn chưa giải quyết xong, Ngụy An Nhiên lại gây sự với Khương Mạn!.   Mọi thứ càng lúc càng tệ, cục diện càng ngày càng bế tắc. Bạc Hạc Hiên dùng ánh mắt u ám nhìn cái cây đổ ở trước mặt, cả người như chìm vào trong bóng tối. Anh ta đang đứng sau lưng Khương Mạn, lạnh lùng nhìn chằm chằm Ngụy An Nhiên, vẻ mặt băng lạnh trước giờ chưa bao giờ có.   Khương Vân Sênh đứng bên cạnh, mặt cũng không mang theo nụ cười vốn có, biểu hiện trên mặt cũng lạnh lùng vô cùng. Trên đường tới đây, từ trên điện thoại của PD khác họ đã biết được toàn bộ mọi việc.   Ngụy An Nhiên bị Bạc Hạc Hiên nhìn chằm chằm, chỉ thấy sau lưng dựng hết cả lông tơ lên. Bạc Hạc Hiên thu hồi tầm mắt, hạ mắt dùng giọng dịu dàng hỏi Khương Mạn:  “Lúc đó gọi cho anh ta vay tiền vì ba tên bắt cóc kia?”  Khương Mạn ngẩng đầu nhìn anh ta, đôi mắt đen kịt sâu thẳm đó, làm cho cô nhìn không thấu. Cô lại cảm thấy có chút ngoài ý muốn, vì Bạc Hạc Hiên lại là người biết chân tướng sự việc này.   Đang giúp cô à?  Khương Mạn ừ một câu: “Không sai.”  “Cái gì mà bắt cóc? Sao lại có bắt cóc ở đây?” Tang Điềm lo lắng hỏi lại.   Bạc Hạc Hiên nói: “Trước đây cô Khương bị ba tên vượt ngục bắt cóc tống tiền.”  “Bọn chúng bắt cóc cô Khương, sau đó cô Khương may mắn thoát được, đúng lúc gặp cảnh tôi bị tai nạn xe, chuyện sau này mọi người đều biết rồi.” Khương Mạn cứu anh ấy.   Giọng của Bạc Hạc Hiên nhẹ nhàng êm ái, nhưng lại không cho Ngụy An Nhiên có hội chen mồm vào, sau đó lại nhìn Khương Mạn nhẹ giọng nói:   “Gọi điện cho Ngụy An Nhiên vay tiền, định tự cứu mình?”  Khương Mạn bình tĩnh: “Cũng không tính là tự cứu mình, ba tên đó lấy danh nghĩa đến đòi nợ thuê để bắt cóc tôi, lại vội như vậy nên tôi không xoay nổi 15 triệu.”  “Đòi nợ thuê?” những người đứng bên cạnh hoài nghi.  Khương Mạn nhún vai, cực kỳ bình tĩnh trả lời: “Ai mà chả có một người cha mê cờ bạc.”  Cả đám trầm mặc nhìn nhau……chúng tôi……không có.

Chương 170