Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 171

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Mọi người cảm thấy ngoài ý muốn, tình hình gia đình của Khương Mạn mọi người không nắm rõ. Bạc Hạc Hiên cũng biểu hiện mình không biết gì, nhưng ánh mắt lại tối đi vài phần.  Lời Khương Mạn nói vô cùng thản nhiên, đám người nghe xong trong lòng đều cảm thấy như bị kim châm một cái.  Ngụy An Nhiên thấy tình hình như vậy thì cười lạnh một cái: “Mọi người tin lời cô ta nói? Nhìn cô ta thế kia mà còn để bị bắt cóc?”  “Kể cả có bị bắt cóc, còn có thể lấy điện thoại ra để ghi âm? Anh Bạc, lòng người khó lường anh đừng để cô ta lừa!”  Mặt Bạc Hạc Hiên vẫn vô cảm nhìn lại anh ta, “Anh cảm thấy bản thân mình rất thông minh?”  Còn chưa đợi Ngụy An Nhiên trả lời, người đàn ông đã lạnh lùng nói tiếp: “Nếu anh cảm thấy mình làm việc rất thông minh, thì anh là số 1 trên thế giới này rồi.”   Khương Mạn phì cười thành tiếng, nói đùa một câu: “Vậy thì tôi hiểu tại sao trước kia anh ta hay cởi tr@n khoe thân rồi. Cởi áo để chăm phơi nắng, phơi đen rồi sẽ bớt chậm phát triển trí tuệ.”  Người tung kẻ hứng, đập chết đê tiện!  Ngụy An Nhiên bị nói đểu đến mức cơ hội xen mồm vào cũng không có.   Khương Mạn thở dài một hơi nói tiếp: “Có ai mà không lật thuyền trong mương, Khương Mạn trước đây đúng là hơi thiếu thông minh, lại còn thiếu quyết đoán và có chút mù quáng. Nếu không sao có thể làm bạn với loại rác rưởi?”  “Đã coi người ta là bạn, bị ba tên bắt cóc tống tiền thì có là chuyện quan trọng gì đâu?”  “Còn phần thu âm……”  Khương Mạn lắc lắc cái điện thoại: “Đều khốn nạn như nhau, chả biết ai da mặt dày hơn ai, có lớn mà không có khôn?”  “Nhiều người bảo tôi dựa hơi kim chủ, tôi không nghĩ cách lưu chứng cứ.”  “Bản thân ngu ngốc, chả nhẽ lại trách người khác thông minh!”  Ngụy An Nhiên sắp sụp đổ rồi, không biết lý do có chính đáng hay không nhưng anh ta không nói lại được, như có lửa đốt trên đỉnh đầu, anh ta chỉ muốn kéo cả Khương Mạn vào đống lửa này.   Lúc này hắn đột nhiên lao tới, nhìn thì như muốn cướp lấy điện thoại của Khương Mạn, nhưng thực tế là muốn đẩy Khương Mạn sang bên phải. Bên phải ven đường là một cái hố chứa chứa phân nhưng bên trên có cỏ khô và cành cây!  Nếu ngã xuống đấy……bên dưới đầy phân và rác ……chắc chắn sẽ dính đầy thứ hay ho!   Ngay lúc đó, trong mắt Khương Mạn lóe lên một tia giễu cợt. Cơ thể nhẹ nhàng nghiêng một cái, đằng sau có một bàn tay vươn ra kéo cô về phía sau.   Ngụy An Nhiên đành phải lao theo, cũng bước nhanh một bước. Chả ai nhìn thấy chân Bạc Hạc Hiên làm cái gì, nhưng Khương Mạn thì thấy.   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mọi người cảm thấy ngoài ý muốn, tình hình gia đình của Khương Mạn mọi người không nắm rõ. Bạc Hạc Hiên cũng biểu hiện mình không biết gì, nhưng ánh mắt lại tối đi vài phần.  Lời Khương Mạn nói vô cùng thản nhiên, đám người nghe xong trong lòng đều cảm thấy như bị kim châm một cái.  

Ngụy An Nhiên thấy tình hình như vậy thì cười lạnh một cái: “Mọi người tin lời cô ta nói? Nhìn cô ta thế kia mà còn để bị bắt cóc?”  

“Kể cả có bị bắt cóc, còn có thể lấy điện thoại ra để ghi âm? Anh Bạc, lòng người khó lường anh đừng để cô ta lừa!”  

Mặt Bạc Hạc Hiên vẫn vô cảm nhìn lại anh ta, “Anh cảm thấy bản thân mình rất thông minh?”  

Còn chưa đợi Ngụy An Nhiên trả lời, người đàn ông đã lạnh lùng nói tiếp: “Nếu anh cảm thấy mình làm việc rất thông minh, thì anh là số 1 trên thế giới này rồi.”   

Khương Mạn phì cười thành tiếng, nói đùa một câu: “Vậy thì tôi hiểu tại sao trước kia anh ta hay cởi tr@n khoe thân rồi. Cởi áo để chăm phơi nắng, phơi đen rồi sẽ bớt chậm phát triển trí tuệ.”  

Người tung kẻ hứng, đập chết đê tiện!  

Ngụy An Nhiên bị nói đểu đến mức cơ hội xen mồm vào cũng không có.   

Khương Mạn thở dài một hơi nói tiếp: “Có ai mà không lật thuyền trong mương, Khương Mạn trước đây đúng là hơi thiếu thông minh, lại còn thiếu quyết đoán và có chút mù quáng. Nếu không sao có thể làm bạn với loại rác rưởi?”  

“Đã coi người ta là bạn, bị ba tên bắt cóc tống tiền thì có là chuyện quan trọng gì đâu?”  

“Còn phần thu âm……”  

Khương Mạn lắc lắc cái điện thoại: “Đều khốn nạn như nhau, chả biết ai da mặt dày hơn ai, có lớn mà không có khôn?”  

“Nhiều người bảo tôi dựa hơi kim chủ, tôi không nghĩ cách lưu chứng cứ.”  

“Bản thân ngu ngốc, chả nhẽ lại trách người khác thông minh!”  

Ngụy An Nhiên sắp sụp đổ rồi, không biết lý do có chính đáng hay không nhưng anh ta không nói lại được, như có lửa đốt trên đỉnh đầu, anh ta chỉ muốn kéo cả Khương Mạn vào đống lửa này.   

Lúc này hắn đột nhiên lao tới, nhìn thì như muốn cướp lấy điện thoại của Khương Mạn, nhưng thực tế là muốn đẩy Khương Mạn sang bên phải. Bên phải ven đường là một cái hố chứa chứa phân nhưng bên trên có cỏ khô và cành cây!  

Nếu ngã xuống đấy……bên dưới đầy phân và rác ……chắc chắn sẽ dính đầy thứ hay ho!   

Ngay lúc đó, trong mắt Khương Mạn lóe lên một tia giễu cợt. Cơ thể nhẹ nhàng nghiêng một cái, đằng sau có một bàn tay vươn ra kéo cô về phía sau.   

Ngụy An Nhiên đành phải lao theo, cũng bước nhanh một bước. Chả ai nhìn thấy chân Bạc Hạc Hiên làm cái gì, nhưng Khương Mạn thì thấy.   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Mọi người cảm thấy ngoài ý muốn, tình hình gia đình của Khương Mạn mọi người không nắm rõ. Bạc Hạc Hiên cũng biểu hiện mình không biết gì, nhưng ánh mắt lại tối đi vài phần.  Lời Khương Mạn nói vô cùng thản nhiên, đám người nghe xong trong lòng đều cảm thấy như bị kim châm một cái.  Ngụy An Nhiên thấy tình hình như vậy thì cười lạnh một cái: “Mọi người tin lời cô ta nói? Nhìn cô ta thế kia mà còn để bị bắt cóc?”  “Kể cả có bị bắt cóc, còn có thể lấy điện thoại ra để ghi âm? Anh Bạc, lòng người khó lường anh đừng để cô ta lừa!”  Mặt Bạc Hạc Hiên vẫn vô cảm nhìn lại anh ta, “Anh cảm thấy bản thân mình rất thông minh?”  Còn chưa đợi Ngụy An Nhiên trả lời, người đàn ông đã lạnh lùng nói tiếp: “Nếu anh cảm thấy mình làm việc rất thông minh, thì anh là số 1 trên thế giới này rồi.”   Khương Mạn phì cười thành tiếng, nói đùa một câu: “Vậy thì tôi hiểu tại sao trước kia anh ta hay cởi tr@n khoe thân rồi. Cởi áo để chăm phơi nắng, phơi đen rồi sẽ bớt chậm phát triển trí tuệ.”  Người tung kẻ hứng, đập chết đê tiện!  Ngụy An Nhiên bị nói đểu đến mức cơ hội xen mồm vào cũng không có.   Khương Mạn thở dài một hơi nói tiếp: “Có ai mà không lật thuyền trong mương, Khương Mạn trước đây đúng là hơi thiếu thông minh, lại còn thiếu quyết đoán và có chút mù quáng. Nếu không sao có thể làm bạn với loại rác rưởi?”  “Đã coi người ta là bạn, bị ba tên bắt cóc tống tiền thì có là chuyện quan trọng gì đâu?”  “Còn phần thu âm……”  Khương Mạn lắc lắc cái điện thoại: “Đều khốn nạn như nhau, chả biết ai da mặt dày hơn ai, có lớn mà không có khôn?”  “Nhiều người bảo tôi dựa hơi kim chủ, tôi không nghĩ cách lưu chứng cứ.”  “Bản thân ngu ngốc, chả nhẽ lại trách người khác thông minh!”  Ngụy An Nhiên sắp sụp đổ rồi, không biết lý do có chính đáng hay không nhưng anh ta không nói lại được, như có lửa đốt trên đỉnh đầu, anh ta chỉ muốn kéo cả Khương Mạn vào đống lửa này.   Lúc này hắn đột nhiên lao tới, nhìn thì như muốn cướp lấy điện thoại của Khương Mạn, nhưng thực tế là muốn đẩy Khương Mạn sang bên phải. Bên phải ven đường là một cái hố chứa chứa phân nhưng bên trên có cỏ khô và cành cây!  Nếu ngã xuống đấy……bên dưới đầy phân và rác ……chắc chắn sẽ dính đầy thứ hay ho!   Ngay lúc đó, trong mắt Khương Mạn lóe lên một tia giễu cợt. Cơ thể nhẹ nhàng nghiêng một cái, đằng sau có một bàn tay vươn ra kéo cô về phía sau.   Ngụy An Nhiên đành phải lao theo, cũng bước nhanh một bước. Chả ai nhìn thấy chân Bạc Hạc Hiên làm cái gì, nhưng Khương Mạn thì thấy.   

Chương 171