Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 172
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Mọi người còn nghe thấy tiếng nước tủm một cái ở dưới đống lá khô, sau đó là một mùi “thơm thơm” bay ra, lan toả ra xung quanh. Trong ống kính ghi lại toàn bộ động tác tuyệt vời của Ngụy An Nhiên. (Ai có thể nói cho tôi biết não của Ngụy An Nhiên rơi ở đâu rồi?) (Người tới từ nông thôn như tôi, cũng nôn luôn rồi.) (Oẹ, đột nhiên không muốn ăn miếng sầu riêng trong tay nữa!) (Mẹ kiếp!! Là cứt!! Ngụy An Nhiên ăn cứt kìa!!!) Khương Mạn được Bạc ảnh đế kéo vào trong ngực đang bĩu môi, che miệng buồn nôn như bước vào kỳ thai nghén, với tinh thần lấy ân báo oán cũng kêu lên một tiếng: “ói~ mau cứu người đi ~ Ngụy thiếu tiền bị chết ngập trong cứt bây giờ…….” Tác giả có lời muốn nói: Chương này có chút hương vị, mong các bạn đọc bình luận để nhấn chết Ngụy An Nhiên! Tất cả mọi người đều kinh ngạc! Cảnh tượng cực kỳ bi thương này không chỉ cay mắt, mà còn có mùi vị! Không phải họ không muốn giúp đỡ nhưng chỉ là vì bị doạ cho ngu người luôn rồi. Những năm này, người sống không bị ngạt thở vì nước tiểu nhưng lại bị sặc chết bởi phân! Cuối cùng, A Tam không quan tâm gì nữa, túm lấy chân của Ngụy An Nhiên và kéo anh ta về phía sau, cuối cùng cũng cứu được đầu của anh ta khỏi hố phân. "Oẹ..." Mọi người đồng loạt lùi ra xa hàng mét, mặc kệ nó có làm tổn thương đến lòng tự trọng của mọi người hay không, phản ứng s1nh lý không thể kìm lại được. Không khí thơm tho này có thể so với vũ khí sinh học, cái thứ “vàng nổi” trên đầu Ngụy An Nhiên đúng là k1ch thích thị giác khiến người ta mắc ói! "Oẹ! Oẹ! Oẹ!!!" Hơn một nửa số người có mặt đều không chịu nổi, âm thanh “nôn nghén” không ngừng nối tiếp nhau khiến mọi người lầm tưởng là bà bầu đang tổ chức tiệc. Thậm chí còn sống động hơn khi 25 con vịt cùng kêu một lúc! "Oẹ, tôi không thể chịu được nữa rồi." Đến bữa sáng Tang Điềm cũng nôn ra rồi, Tôn Hiểu Hiểu đứng quay lưng với cô ấy cũng nôn ra, nôn đến mức rơi cả nước mắt. Khương Vân Sênh cũng buồn nôn không chịu nổi nữa. Bac Hạc Hiên đã sớm kéo Khương Mạn đến trốn ở chỗ có gió, tìm kiếm một luồng không khí trong lành. Khi Ngụy An Nhiên được kéo ra vẫn còn tỉnh táo, nhưng sau đó anh ta đã bị thực tại đánh đến ngã qụy Ngay khi vừa hít vào, mở miệng ra, mùi hôi là trở thành thứ hủy diệt anh ta đầu tiên. Còn chưa kịp oẹ ra... anh ta đã rơi vào hôn mê. Không biết là vì tức giận hay là bị nghẹt thở dẫn đến hôn mê...
Mọi người còn nghe thấy tiếng nước tủm một cái ở dưới đống lá khô, sau đó là một mùi “thơm thơm” bay ra, lan toả ra xung quanh. Trong ống kính ghi lại toàn bộ động tác tuyệt vời của Ngụy An Nhiên.
(Ai có thể nói cho tôi biết não của Ngụy An Nhiên rơi ở đâu rồi?)
(Người tới từ nông thôn như tôi, cũng nôn luôn rồi.)
(Oẹ, đột nhiên không muốn ăn miếng sầu riêng trong tay nữa!)
(Mẹ kiếp!! Là cứt!! Ngụy An Nhiên ăn cứt kìa!!!)
Khương Mạn được Bạc ảnh đế kéo vào trong ngực đang bĩu môi, che miệng buồn nôn như bước vào kỳ thai nghén, với tinh thần lấy ân báo oán cũng kêu lên một tiếng: “ói~ mau cứu người đi ~ Ngụy thiếu tiền bị chết ngập trong cứt bây giờ…….”
Tác giả có lời muốn nói: Chương này có chút hương vị, mong các bạn đọc bình luận để nhấn chết Ngụy An Nhiên!
Tất cả mọi người đều kinh ngạc!
Cảnh tượng cực kỳ bi thương này không chỉ cay mắt, mà còn có mùi vị!
Không phải họ không muốn giúp đỡ nhưng chỉ là vì bị doạ cho ngu người luôn rồi.
Những năm này, người sống không bị ngạt thở vì nước tiểu nhưng lại bị sặc chết bởi phân!
Cuối cùng, A Tam không quan tâm gì nữa, túm lấy chân của Ngụy An Nhiên và kéo anh ta về phía sau, cuối cùng cũng cứu được đầu của anh ta khỏi hố phân.
"Oẹ..."
Mọi người đồng loạt lùi ra xa hàng mét, mặc kệ nó có làm tổn thương đến lòng tự trọng của mọi người hay không, phản ứng s1nh lý không thể kìm lại được.
Không khí thơm tho này có thể so với vũ khí sinh học, cái thứ “vàng nổi” trên đầu Ngụy An Nhiên đúng là k1ch thích thị giác khiến người ta mắc ói!
"Oẹ! Oẹ! Oẹ!!!"
Hơn một nửa số người có mặt đều không chịu nổi, âm thanh “nôn nghén” không ngừng nối tiếp nhau khiến mọi người lầm tưởng là bà bầu đang tổ chức tiệc.
Thậm chí còn sống động hơn khi 25 con vịt cùng kêu một lúc!
"Oẹ, tôi không thể chịu được nữa rồi."
Đến bữa sáng Tang Điềm cũng nôn ra rồi, Tôn Hiểu Hiểu đứng quay lưng với cô ấy cũng nôn ra, nôn đến mức rơi cả nước mắt.
Khương Vân Sênh cũng buồn nôn không chịu nổi nữa.
Bac Hạc Hiên đã sớm kéo Khương Mạn đến trốn ở chỗ có gió, tìm kiếm một luồng không khí trong lành.
Khi Ngụy An Nhiên được kéo ra vẫn còn tỉnh táo, nhưng sau đó anh ta đã bị thực tại đánh đến ngã qụy Ngay khi vừa hít vào, mở miệng ra, mùi hôi là trở thành thứ hủy diệt anh ta đầu tiên.
Còn chưa kịp oẹ ra... anh ta đã rơi vào hôn mê. Không biết là vì tức giận hay là bị nghẹt thở dẫn đến hôn mê...
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Mọi người còn nghe thấy tiếng nước tủm một cái ở dưới đống lá khô, sau đó là một mùi “thơm thơm” bay ra, lan toả ra xung quanh. Trong ống kính ghi lại toàn bộ động tác tuyệt vời của Ngụy An Nhiên. (Ai có thể nói cho tôi biết não của Ngụy An Nhiên rơi ở đâu rồi?) (Người tới từ nông thôn như tôi, cũng nôn luôn rồi.) (Oẹ, đột nhiên không muốn ăn miếng sầu riêng trong tay nữa!) (Mẹ kiếp!! Là cứt!! Ngụy An Nhiên ăn cứt kìa!!!) Khương Mạn được Bạc ảnh đế kéo vào trong ngực đang bĩu môi, che miệng buồn nôn như bước vào kỳ thai nghén, với tinh thần lấy ân báo oán cũng kêu lên một tiếng: “ói~ mau cứu người đi ~ Ngụy thiếu tiền bị chết ngập trong cứt bây giờ…….” Tác giả có lời muốn nói: Chương này có chút hương vị, mong các bạn đọc bình luận để nhấn chết Ngụy An Nhiên! Tất cả mọi người đều kinh ngạc! Cảnh tượng cực kỳ bi thương này không chỉ cay mắt, mà còn có mùi vị! Không phải họ không muốn giúp đỡ nhưng chỉ là vì bị doạ cho ngu người luôn rồi. Những năm này, người sống không bị ngạt thở vì nước tiểu nhưng lại bị sặc chết bởi phân! Cuối cùng, A Tam không quan tâm gì nữa, túm lấy chân của Ngụy An Nhiên và kéo anh ta về phía sau, cuối cùng cũng cứu được đầu của anh ta khỏi hố phân. "Oẹ..." Mọi người đồng loạt lùi ra xa hàng mét, mặc kệ nó có làm tổn thương đến lòng tự trọng của mọi người hay không, phản ứng s1nh lý không thể kìm lại được. Không khí thơm tho này có thể so với vũ khí sinh học, cái thứ “vàng nổi” trên đầu Ngụy An Nhiên đúng là k1ch thích thị giác khiến người ta mắc ói! "Oẹ! Oẹ! Oẹ!!!" Hơn một nửa số người có mặt đều không chịu nổi, âm thanh “nôn nghén” không ngừng nối tiếp nhau khiến mọi người lầm tưởng là bà bầu đang tổ chức tiệc. Thậm chí còn sống động hơn khi 25 con vịt cùng kêu một lúc! "Oẹ, tôi không thể chịu được nữa rồi." Đến bữa sáng Tang Điềm cũng nôn ra rồi, Tôn Hiểu Hiểu đứng quay lưng với cô ấy cũng nôn ra, nôn đến mức rơi cả nước mắt. Khương Vân Sênh cũng buồn nôn không chịu nổi nữa. Bac Hạc Hiên đã sớm kéo Khương Mạn đến trốn ở chỗ có gió, tìm kiếm một luồng không khí trong lành. Khi Ngụy An Nhiên được kéo ra vẫn còn tỉnh táo, nhưng sau đó anh ta đã bị thực tại đánh đến ngã qụy Ngay khi vừa hít vào, mở miệng ra, mùi hôi là trở thành thứ hủy diệt anh ta đầu tiên. Còn chưa kịp oẹ ra... anh ta đã rơi vào hôn mê. Không biết là vì tức giận hay là bị nghẹt thở dẫn đến hôn mê...