Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 202
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Mạn chớp mắt, cảm thấy người này như vừa mới từ quê lên. Hay là độ nổi tiếng của Tôn Đại Ngọc quá thấp? AdvertisementVẫn có người cho rằng tay của cô là một đôi tay mảnh khảnh, yếu ớt đến mức ngay cả gà cũng trói không chặt sao? "Nếu đã không cần tiền thuốc men, vậy làm ơn cho tôi qua." AdvertisementPhong Lăng bước sang phải một bước, chặn đường, cau mày nói: "Tôi là Phong Lăng, em thật sự quên tôi rồi sao?" Đôi mắt xinh đẹp của Khương Mạn hơi nheo lại, vừa định nói, ánh mắt có chút ngạc nhiên nhìn về phía sau anh ta. Anh ta cảm thấy hình như ánh sáng bị tối hơn một chút, bản thân như bị một bóng râm che khuất, vô thức quay đầu lại, chợt bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng. Đối phương không nhìn anh ta, tuy không nói lời nào, nhưng lại cho người ta cảm giác áp chế cực mạnh. Phong Lăng không lùn, nhưng khi anh ta đứng cùng Bạc Hạc Hiên. 1m9 so với 1m8, bị áp chế 10cm chiều cao, anh ta trông giống như một người em trai... Về nhan sắc và khí chất, ôi, anh ta vẫn là một cậu em kém xa Bạc Hạc Hiên... Khương Mạn nhìn khuôn mặt đẹp trai một cách quá đáng của Bạc kim chủ, trong lòng chỉ có một chữ: Đỉnh! Bạc Hạc Hiên: "Em không đói sao?" Khương Mạn: "Đói." Bạc Hạc Hiên: "Chúng ta đi ăn thôi." Khương Mạn gật đầu, vui vẻ cùng anh rời đi. Trong suốt quá trình này, hai người đều coi Phong Lăng như không khí, Phong Lăng định thần lại, sắc mặt tối sầm lại. Bạc Hạc Hiên mở cửa xe cho Khương Mạn và đặt tay lên phía trên để tránh cho đầu cô không va vào cửa xe. Sau khi cô ngồi vào ghế phụ phía trên, lúc đóng cửa xe và quay người lại, anh mới liếc mắt nhìn Phong Lăng một cái. Ánh mắt anh lạnh lùng và khinh thường. Trong mắt Phong Lăng đầy vẻ u ám. …… Sau khi xe đi rồi, anh ta vẫn đứng đó, điện thoại kêu rất lâu, anh liếc nhìn tên người gọi đến, vội vàng nhấn nút nghe. Trên mặt anh ta hiện lên một nụ cười giả tạo: "Viện Viện, trước đó không phải anh đã gửi tin nhắn cho em rồi sao? Anh đang họp." Giọng người phụ nữ đầy ngang ngược: "Anh đã về nước nhiều ngày như vậy rồi, ngày nào cũng họp hành, em không cần biết, tối nay nhất định anh phải ở bên cạnh em, em sẽ đợi anh ở chỗ cũ." “Anh cũng không có cách nào khác.” Giọng điệu của Phong Lăng bất lực, sau khi cúp điện thoại, vẻ mặt anh ta lập tức trở nên lãnh đạm.
Khương Mạn chớp mắt, cảm thấy người này như vừa mới từ quê lên.
Hay là độ nổi tiếng của Tôn Đại Ngọc quá thấp?
Advertisement
Vẫn có người cho rằng tay của cô là một đôi tay mảnh khảnh, yếu ớt đến mức ngay cả gà cũng trói không chặt sao?
"Nếu đã không cần tiền thuốc men, vậy làm ơn cho tôi qua."
Advertisement
Phong Lăng bước sang phải một bước, chặn đường, cau mày nói:
"Tôi là Phong Lăng, em thật sự quên tôi rồi sao?"
Đôi mắt xinh đẹp của Khương Mạn hơi nheo lại, vừa định nói, ánh mắt có chút ngạc nhiên nhìn về phía sau anh ta.
Anh ta cảm thấy hình như ánh sáng bị tối hơn một chút, bản thân như bị một bóng râm che khuất, vô thức quay đầu lại, chợt bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng.
Đối phương không nhìn anh ta, tuy không nói lời nào, nhưng lại cho người ta cảm giác áp chế cực mạnh.
Phong Lăng không lùn, nhưng khi anh ta đứng cùng Bạc Hạc Hiên. 1m9 so với 1m8, bị áp chế 10cm chiều cao, anh ta trông giống như một người em trai...
Về nhan sắc và khí chất, ôi, anh ta vẫn là một cậu em kém xa Bạc Hạc Hiên...
Khương Mạn nhìn khuôn mặt đẹp trai một cách quá đáng của Bạc kim chủ, trong lòng chỉ có một chữ: Đỉnh!
Bạc Hạc Hiên: "Em không đói sao?"
Khương Mạn: "Đói."
Bạc Hạc Hiên: "Chúng ta đi ăn thôi."
Khương Mạn gật đầu, vui vẻ cùng anh rời đi.
Trong suốt quá trình này, hai người đều coi Phong Lăng như không khí, Phong Lăng định thần lại, sắc mặt tối sầm lại.
Bạc Hạc Hiên mở cửa xe cho Khương Mạn và đặt tay lên phía trên để tránh cho đầu cô không va vào cửa xe.
Sau khi cô ngồi vào ghế phụ phía trên, lúc đóng cửa xe và quay người lại, anh mới liếc mắt nhìn Phong Lăng một cái.
Ánh mắt anh lạnh lùng và khinh thường.
Trong mắt Phong Lăng đầy vẻ u ám.
……
Sau khi xe đi rồi, anh ta vẫn đứng đó, điện thoại kêu rất lâu, anh liếc nhìn tên người gọi đến, vội vàng nhấn nút nghe.
Trên mặt anh ta hiện lên một nụ cười giả tạo: "Viện Viện, trước đó không phải anh đã gửi tin nhắn cho em rồi sao? Anh đang họp."
Giọng người phụ nữ đầy ngang ngược:
"Anh đã về nước nhiều ngày như vậy rồi, ngày nào cũng họp hành, em không cần biết, tối nay nhất định anh phải ở bên cạnh em, em sẽ đợi anh ở chỗ cũ."
“Anh cũng không có cách nào khác.” Giọng điệu của Phong Lăng bất lực, sau khi cúp điện thoại, vẻ mặt anh ta lập tức trở nên lãnh đạm.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Mạn chớp mắt, cảm thấy người này như vừa mới từ quê lên. Hay là độ nổi tiếng của Tôn Đại Ngọc quá thấp? AdvertisementVẫn có người cho rằng tay của cô là một đôi tay mảnh khảnh, yếu ớt đến mức ngay cả gà cũng trói không chặt sao? "Nếu đã không cần tiền thuốc men, vậy làm ơn cho tôi qua." AdvertisementPhong Lăng bước sang phải một bước, chặn đường, cau mày nói: "Tôi là Phong Lăng, em thật sự quên tôi rồi sao?" Đôi mắt xinh đẹp của Khương Mạn hơi nheo lại, vừa định nói, ánh mắt có chút ngạc nhiên nhìn về phía sau anh ta. Anh ta cảm thấy hình như ánh sáng bị tối hơn một chút, bản thân như bị một bóng râm che khuất, vô thức quay đầu lại, chợt bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng. Đối phương không nhìn anh ta, tuy không nói lời nào, nhưng lại cho người ta cảm giác áp chế cực mạnh. Phong Lăng không lùn, nhưng khi anh ta đứng cùng Bạc Hạc Hiên. 1m9 so với 1m8, bị áp chế 10cm chiều cao, anh ta trông giống như một người em trai... Về nhan sắc và khí chất, ôi, anh ta vẫn là một cậu em kém xa Bạc Hạc Hiên... Khương Mạn nhìn khuôn mặt đẹp trai một cách quá đáng của Bạc kim chủ, trong lòng chỉ có một chữ: Đỉnh! Bạc Hạc Hiên: "Em không đói sao?" Khương Mạn: "Đói." Bạc Hạc Hiên: "Chúng ta đi ăn thôi." Khương Mạn gật đầu, vui vẻ cùng anh rời đi. Trong suốt quá trình này, hai người đều coi Phong Lăng như không khí, Phong Lăng định thần lại, sắc mặt tối sầm lại. Bạc Hạc Hiên mở cửa xe cho Khương Mạn và đặt tay lên phía trên để tránh cho đầu cô không va vào cửa xe. Sau khi cô ngồi vào ghế phụ phía trên, lúc đóng cửa xe và quay người lại, anh mới liếc mắt nhìn Phong Lăng một cái. Ánh mắt anh lạnh lùng và khinh thường. Trong mắt Phong Lăng đầy vẻ u ám. …… Sau khi xe đi rồi, anh ta vẫn đứng đó, điện thoại kêu rất lâu, anh liếc nhìn tên người gọi đến, vội vàng nhấn nút nghe. Trên mặt anh ta hiện lên một nụ cười giả tạo: "Viện Viện, trước đó không phải anh đã gửi tin nhắn cho em rồi sao? Anh đang họp." Giọng người phụ nữ đầy ngang ngược: "Anh đã về nước nhiều ngày như vậy rồi, ngày nào cũng họp hành, em không cần biết, tối nay nhất định anh phải ở bên cạnh em, em sẽ đợi anh ở chỗ cũ." “Anh cũng không có cách nào khác.” Giọng điệu của Phong Lăng bất lực, sau khi cúp điện thoại, vẻ mặt anh ta lập tức trở nên lãnh đạm.