Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 203
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhìn tên người phụ nữ trên điện thoại, anh ta bực bội kéo cà vạt. "Đồ đeo bám, phiền chết đi được." AdvertisementNgón tay anh ta vuốt một cái, số của “Hoa Viện” bị thêm vào danh sách đen trước, buổi tối trước khi gặp mặt sẽ bỏ chặn, để tránh bị gọi tới quấy rầy! ... AdvertisementKhương Mạn ngồi ở ghế phụ, có chút lơ đãng. Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên: "Vừa rồi là người quen của em à?" Cô định thần lại, lắc đầu nói: "Cũng không được coi là người quen, là bạn cùng trường trước đây, bây giờ... có lẽ là cấp trên của tôi." Ánh mắt Bạc Hạc Hiên khẽ động, anh khẽ ừ một tiếng. Sự u ám dưới đáy mắt dường như cũng đã mờ đi một chút. Khương Mạn vừa nhớ lại ký ức liên quan đến Phong Lăng. Hôm nay, lần đầu tiên gặp cô đã không thích đối phương, lý do khiến cô có định kiến với anh ta là: Khi còn học ở trường, Phong Lăng đã chủ động tiếp cận nguyên chủ. Chỉ là khi đó, anh ta lúc gần lúc xa và không quá nhiệt tình như đang thăm dò điều gì đó. Sau đó anh ta ra nước ngoài hai năm, không có tin tức gì, lần này về nước đã tiếp quản Thiên Phong Entertainment. Ngay khi vừa nhậm chức, anh ta đã tỏ rõ ý muốn nâng đỡ cô trong cuộc họp cấp cao? Khương Mạn không cảm thấy giá trị thương mại của mình bây giờ có thể so sánh với chị Lan Tâm. Hay là đối phương xem xét trên phương diện tình cảm trước đây là bạn cùng trường? Hình như tình cảm lúc đó cũng không quá sâu đậm? Mà nếu thật sự có tình cảm, tại sao trước đây khi nguyên chủ bị toàn bộ cư dân mạng anti thảm hại như vậy, anh ta lại không ra tay giúp đỡ? Nghĩ đi nghĩ lại thì tên này không giống người tốt! “Nếu đã không quen biết thì đừng nghĩ tới anh ta nữa.” Giọng nói của Bạc Hạc Hiên nhẹ nhàng nhưng lại có chút sâu lắng: “Ảnh hưởng đến khẩu vị ăn uống.” Khương Mạn mỉm cười, gật đầu đồng tình: "Anh Bạc nói đúng." Bạc Hạc Hiên liếc nhìn cô một cái, khóe môi nhếch lên: "Anh Bạc? Hả?" Giọng người đàn ông trầm thấp và từ tính, nhưng âm cuối “hả ” đó là sao? Nó vừa mang theo sự trêu chọc lại vừa dí dỏm. "Tối hôm qua tôi nói đùa thôi." Cô lúng túng nói, nếu gọi cái tên Bạc kim chủ đó, cô cảm thấy fan của đối phương sẽ lần lượt biến thành người Saiyan lao tới đánh nhau với mình! (Saiyan là tộc người trong truyện Bảy viên ngọc rồng) Anh cười thích thú, làm kim chủ của cô… cũng không phải là không thể.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhìn tên người phụ nữ trên điện thoại, anh ta bực bội kéo cà vạt.
"Đồ đeo bám, phiền chết đi được."
Advertisement
Ngón tay anh ta vuốt một cái, số của “Hoa Viện” bị thêm vào danh sách đen trước, buổi tối trước khi gặp mặt sẽ bỏ chặn, để tránh bị gọi tới quấy rầy!
...
Advertisement
Khương Mạn ngồi ở ghế phụ, có chút lơ đãng.
Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên: "Vừa rồi là người quen của em à?"
Cô định thần lại, lắc đầu nói: "Cũng không được coi là người quen, là bạn cùng trường trước đây, bây giờ... có lẽ là cấp trên của tôi."
Ánh mắt Bạc Hạc Hiên khẽ động, anh khẽ ừ một tiếng. Sự u ám dưới đáy mắt dường như cũng đã mờ đi một chút.
Khương Mạn vừa nhớ lại ký ức liên quan đến Phong Lăng. Hôm nay, lần đầu tiên gặp cô đã không thích đối phương, lý do khiến cô có định kiến với anh ta là:
Khi còn học ở trường, Phong Lăng đã chủ động tiếp cận nguyên chủ. Chỉ là khi đó, anh ta lúc gần lúc xa và không quá nhiệt tình như đang thăm dò điều gì đó.
Sau đó anh ta ra nước ngoài hai năm, không có tin tức gì, lần này về nước đã tiếp quản Thiên Phong Entertainment. Ngay khi vừa nhậm chức, anh ta đã tỏ rõ ý muốn nâng đỡ cô trong cuộc họp cấp cao?
Khương Mạn không cảm thấy giá trị thương mại của mình bây giờ có thể so sánh với chị Lan Tâm. Hay là đối phương xem xét trên phương diện tình cảm trước đây là bạn cùng trường? Hình như tình cảm lúc đó cũng không quá sâu đậm?
Mà nếu thật sự có tình cảm, tại sao trước đây khi nguyên chủ bị toàn bộ cư dân mạng anti thảm hại như vậy, anh ta lại không ra tay giúp đỡ?
Nghĩ đi nghĩ lại thì tên này không giống người tốt!
“Nếu đã không quen biết thì đừng nghĩ tới anh ta nữa.” Giọng nói của Bạc Hạc Hiên nhẹ nhàng nhưng lại có chút sâu lắng:
“Ảnh hưởng đến khẩu vị ăn uống.”
Khương Mạn mỉm cười, gật đầu đồng tình: "Anh Bạc nói đúng."
Bạc Hạc Hiên liếc nhìn cô một cái, khóe môi nhếch lên: "Anh Bạc? Hả?"
Giọng người đàn ông trầm thấp và từ tính, nhưng âm cuối “hả ” đó là sao? Nó vừa mang theo sự trêu chọc lại vừa dí dỏm.
"Tối hôm qua tôi nói đùa thôi."
Cô lúng túng nói, nếu gọi cái tên Bạc kim chủ đó, cô cảm thấy fan của đối phương sẽ lần lượt biến thành người Saiyan lao tới đánh nhau với mình!
(Saiyan là tộc người trong truyện Bảy viên ngọc rồng)
Anh cười thích thú, làm kim chủ của cô… cũng không phải là không thể.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhìn tên người phụ nữ trên điện thoại, anh ta bực bội kéo cà vạt. "Đồ đeo bám, phiền chết đi được." AdvertisementNgón tay anh ta vuốt một cái, số của “Hoa Viện” bị thêm vào danh sách đen trước, buổi tối trước khi gặp mặt sẽ bỏ chặn, để tránh bị gọi tới quấy rầy! ... AdvertisementKhương Mạn ngồi ở ghế phụ, có chút lơ đãng. Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên: "Vừa rồi là người quen của em à?" Cô định thần lại, lắc đầu nói: "Cũng không được coi là người quen, là bạn cùng trường trước đây, bây giờ... có lẽ là cấp trên của tôi." Ánh mắt Bạc Hạc Hiên khẽ động, anh khẽ ừ một tiếng. Sự u ám dưới đáy mắt dường như cũng đã mờ đi một chút. Khương Mạn vừa nhớ lại ký ức liên quan đến Phong Lăng. Hôm nay, lần đầu tiên gặp cô đã không thích đối phương, lý do khiến cô có định kiến với anh ta là: Khi còn học ở trường, Phong Lăng đã chủ động tiếp cận nguyên chủ. Chỉ là khi đó, anh ta lúc gần lúc xa và không quá nhiệt tình như đang thăm dò điều gì đó. Sau đó anh ta ra nước ngoài hai năm, không có tin tức gì, lần này về nước đã tiếp quản Thiên Phong Entertainment. Ngay khi vừa nhậm chức, anh ta đã tỏ rõ ý muốn nâng đỡ cô trong cuộc họp cấp cao? Khương Mạn không cảm thấy giá trị thương mại của mình bây giờ có thể so sánh với chị Lan Tâm. Hay là đối phương xem xét trên phương diện tình cảm trước đây là bạn cùng trường? Hình như tình cảm lúc đó cũng không quá sâu đậm? Mà nếu thật sự có tình cảm, tại sao trước đây khi nguyên chủ bị toàn bộ cư dân mạng anti thảm hại như vậy, anh ta lại không ra tay giúp đỡ? Nghĩ đi nghĩ lại thì tên này không giống người tốt! “Nếu đã không quen biết thì đừng nghĩ tới anh ta nữa.” Giọng nói của Bạc Hạc Hiên nhẹ nhàng nhưng lại có chút sâu lắng: “Ảnh hưởng đến khẩu vị ăn uống.” Khương Mạn mỉm cười, gật đầu đồng tình: "Anh Bạc nói đúng." Bạc Hạc Hiên liếc nhìn cô một cái, khóe môi nhếch lên: "Anh Bạc? Hả?" Giọng người đàn ông trầm thấp và từ tính, nhưng âm cuối “hả ” đó là sao? Nó vừa mang theo sự trêu chọc lại vừa dí dỏm. "Tối hôm qua tôi nói đùa thôi." Cô lúng túng nói, nếu gọi cái tên Bạc kim chủ đó, cô cảm thấy fan của đối phương sẽ lần lượt biến thành người Saiyan lao tới đánh nhau với mình! (Saiyan là tộc người trong truyện Bảy viên ngọc rồng) Anh cười thích thú, làm kim chủ của cô… cũng không phải là không thể.