Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 205
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Mạn không chịu thừa nhận trình độ ăn cay cùi bắp của mình, mím môi, không cam tâm, lẩm bẩm nói: "Được rồi, tạm nhường anh vậy, ai bảo dạ dày của anh không tốt..." AdvertisementTay trái Bạc Hạc Hiên xoay bút, gõ nhẹ đuôi bút lên trán cô. "Được, nhường tôi." Giọng anh đầy bất lực. AdvertisementCô bé nhân viên ở bên cạnh nín thở, ánh mắt có chút khó hiểu, sau đó bất ngờ phát hiện ra sự mới mẻ, tay nắm chặt. Sau khi nhận lại menu và rời khỏi phòng ăn riêng, chân cô ấy vẫn còn đang lơ lửng. Cuối cùng không nhịn được nữa, cô ấy quay đầu về phía Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên, tay nắm chặt tạo thành động tác cổ vũ: "Cặp đôi Khương Bạc, vĩnh cửu như trời đất!" "Phù… Phù phù..." Khương Mạn cay đến mức liên tục hít vào, nhưng vẫn không kiềm chế được nên lại nhét thịt vào trong miệng. Bạc Hạc Hiên dở khóc dở cười: "Hay là đổi sang loại lẩu hai ngăn đi?" Chỉ loại cay nhẹ nhưng vẫn cay đến mức cô sắp rơi nước mắt. "Tôi nghe Tang Điềm nói, ăn lẩu không được ăn loại nồi hai ngăn." “Người sống ăn nồi màu đỏ, người chết ăn nồi màu trắng, ăn rồi sẽ không thể tách rời âm dương.” Khương Mạn không ngừng lắc đầu: "Không được, không được!" Nói xong, cô gắp một miếng thịt bò béo ngậy bỏ vào miệng, a... ngon quá... a... cay quá... Bạc Hạc Hiên thực sự không nói nên lời, vì ăn mà bắt đầu nói nhảm rồi. “Tích cực cổ súy cho quan niệm mê tín thời phong kiến, em muốn làm người điên ngoại đạo à?” Bạc Hạc Hiên trêu chọc, rót cho cô một cốc nước. Khương Mạn không kịp nói cảm ơn, cô liền uống để bớt cay trước, sau đó trả lời: "Cũng không đến nỗi như vậy, trường hợp của tôi không nghiêm trọng, hành vi một người tự làm hại bản thân thì không cấu thành tội phạm." “Anh để mặc em chìm xuống bùn lầy vẫn là không có đạo đức.” Bạc Hạc Hiên nhìn cô cười. Khương Mạn dừng đũa, liếc anh một cái, quả quyết gắp một miếng thịt lớn bỏ vào trong bát của anh, nháy nháy mắt phải: “Vậy thì cùng nhau chìm, sẽ không thiếu đạo đức nữa." Ánh mắt của người đàn ông trầm xuống một chút. Anh nhìn miếng thịt trong bát, hiếm khi anh cảm thấy thèm ăn, nhìn cô ăn một cách vui vẻ, bất giác môi anh nhếch lên: "Tôi thực sự rất tò mò, em ăn nhiều như vậy đều tiêu hoá vào chỗ nào cả rồi?"
Khương Mạn không chịu thừa nhận trình độ ăn cay cùi bắp của mình, mím môi, không cam tâm, lẩm bẩm nói:
"Được rồi, tạm nhường anh vậy, ai bảo dạ dày của anh không tốt..."
Advertisement
Tay trái Bạc Hạc Hiên xoay bút, gõ nhẹ đuôi bút lên trán cô.
"Được, nhường tôi."
Giọng anh đầy bất lực.
Advertisement
Cô bé nhân viên ở bên cạnh nín thở, ánh mắt có chút khó hiểu, sau đó bất ngờ phát hiện ra sự mới mẻ, tay nắm chặt.
Sau khi nhận lại menu và rời khỏi phòng ăn riêng, chân cô ấy vẫn còn đang lơ lửng.
Cuối cùng không nhịn được nữa, cô ấy quay đầu về phía Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên, tay nắm chặt tạo thành động tác cổ vũ:
"Cặp đôi Khương Bạc, vĩnh cửu như trời đất!"
"Phù… Phù phù..." Khương Mạn cay đến mức liên tục hít vào, nhưng vẫn không kiềm chế được nên lại nhét thịt vào trong miệng.
Bạc Hạc Hiên dở khóc dở cười: "Hay là đổi sang loại lẩu hai ngăn đi?"
Chỉ loại cay nhẹ nhưng vẫn cay đến mức cô sắp rơi nước mắt.
"Tôi nghe Tang Điềm nói, ăn lẩu không được ăn loại nồi hai ngăn."
“Người sống ăn nồi màu đỏ, người chết ăn nồi màu trắng, ăn rồi sẽ không thể tách rời âm dương.”
Khương Mạn không ngừng lắc đầu: "Không được, không được!"
Nói xong, cô gắp một miếng thịt bò béo ngậy bỏ vào miệng, a... ngon quá... a... cay quá...
Bạc Hạc Hiên thực sự không nói nên lời, vì ăn mà bắt đầu nói nhảm rồi.
“Tích cực cổ súy cho quan niệm mê tín thời phong kiến, em muốn làm người điên ngoại đạo à?”
Bạc Hạc Hiên trêu chọc, rót cho cô một cốc nước.
Khương Mạn không kịp nói cảm ơn, cô liền uống để bớt cay trước, sau đó trả lời:
"Cũng không đến nỗi như vậy, trường hợp của tôi không nghiêm trọng, hành vi một người tự làm hại bản thân thì không cấu thành tội phạm."
“Anh để mặc em chìm xuống bùn lầy vẫn là không có đạo đức.” Bạc Hạc Hiên nhìn cô cười.
Khương Mạn dừng đũa, liếc anh một cái, quả quyết gắp một miếng thịt lớn bỏ vào trong bát của anh, nháy nháy mắt phải:
“Vậy thì cùng nhau chìm, sẽ không thiếu đạo đức nữa."
Ánh mắt của người đàn ông trầm xuống một chút.
Anh nhìn miếng thịt trong bát, hiếm khi anh cảm thấy thèm ăn, nhìn cô ăn một cách vui vẻ, bất giác môi anh nhếch lên:
"Tôi thực sự rất tò mò, em ăn nhiều như vậy đều tiêu hoá vào chỗ nào cả rồi?"
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Mạn không chịu thừa nhận trình độ ăn cay cùi bắp của mình, mím môi, không cam tâm, lẩm bẩm nói: "Được rồi, tạm nhường anh vậy, ai bảo dạ dày của anh không tốt..." AdvertisementTay trái Bạc Hạc Hiên xoay bút, gõ nhẹ đuôi bút lên trán cô. "Được, nhường tôi." Giọng anh đầy bất lực. AdvertisementCô bé nhân viên ở bên cạnh nín thở, ánh mắt có chút khó hiểu, sau đó bất ngờ phát hiện ra sự mới mẻ, tay nắm chặt. Sau khi nhận lại menu và rời khỏi phòng ăn riêng, chân cô ấy vẫn còn đang lơ lửng. Cuối cùng không nhịn được nữa, cô ấy quay đầu về phía Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên, tay nắm chặt tạo thành động tác cổ vũ: "Cặp đôi Khương Bạc, vĩnh cửu như trời đất!" "Phù… Phù phù..." Khương Mạn cay đến mức liên tục hít vào, nhưng vẫn không kiềm chế được nên lại nhét thịt vào trong miệng. Bạc Hạc Hiên dở khóc dở cười: "Hay là đổi sang loại lẩu hai ngăn đi?" Chỉ loại cay nhẹ nhưng vẫn cay đến mức cô sắp rơi nước mắt. "Tôi nghe Tang Điềm nói, ăn lẩu không được ăn loại nồi hai ngăn." “Người sống ăn nồi màu đỏ, người chết ăn nồi màu trắng, ăn rồi sẽ không thể tách rời âm dương.” Khương Mạn không ngừng lắc đầu: "Không được, không được!" Nói xong, cô gắp một miếng thịt bò béo ngậy bỏ vào miệng, a... ngon quá... a... cay quá... Bạc Hạc Hiên thực sự không nói nên lời, vì ăn mà bắt đầu nói nhảm rồi. “Tích cực cổ súy cho quan niệm mê tín thời phong kiến, em muốn làm người điên ngoại đạo à?” Bạc Hạc Hiên trêu chọc, rót cho cô một cốc nước. Khương Mạn không kịp nói cảm ơn, cô liền uống để bớt cay trước, sau đó trả lời: "Cũng không đến nỗi như vậy, trường hợp của tôi không nghiêm trọng, hành vi một người tự làm hại bản thân thì không cấu thành tội phạm." “Anh để mặc em chìm xuống bùn lầy vẫn là không có đạo đức.” Bạc Hạc Hiên nhìn cô cười. Khương Mạn dừng đũa, liếc anh một cái, quả quyết gắp một miếng thịt lớn bỏ vào trong bát của anh, nháy nháy mắt phải: “Vậy thì cùng nhau chìm, sẽ không thiếu đạo đức nữa." Ánh mắt của người đàn ông trầm xuống một chút. Anh nhìn miếng thịt trong bát, hiếm khi anh cảm thấy thèm ăn, nhìn cô ăn một cách vui vẻ, bất giác môi anh nhếch lên: "Tôi thực sự rất tò mò, em ăn nhiều như vậy đều tiêu hoá vào chỗ nào cả rồi?"