Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 204
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tối qua Khương Mạn ngủ không đủ giấc nên cô ngáp mấy cái, mí mắt cụp xuống. Sau khoảng nửa tiếng sau thì đến chỗ ăn. Lúc Bạc Hạc Hiên đỗ xe xong, Khương Mạn cũng tỉnh, cô dụi dụi mắt, nghe thấy giọng nói vui vẻ của người đàn ông: Advertisement"Dậy ăn thôi nào, Yêu Nhi." Yêu Nhi? AdvertisementCô vô thức nhìn về hàng ghế phía sau, thầm nghĩ, đi ăn cơm anh Bạc còn mang thú cưng theo sao? Hàng ghế phía sau trống rỗng. Bạc Hạc Hiên xuống xe, đi qua mở cửa cho cô. Trên mặt anh nở một nụ cười: "Còn không xuống? Em không đói à?" Khương Mạn xuống xe, nhìn anh nghi ngờ: "Vừa rồi hình như tôi nghe thấy anh gọi Yêu Nhi? Chú chó săn nhỏ nhà anh cũng ở đây à?" Ừm, ở đây. Bạc Hạc Hiên nhìn cô cười nửa miệng: "Chắc là em nghe nhầm rồi." Khương Mạn vẫn còn hoài nghi, nhưng cô nhanh chóng bị mùi thơm của lẩu mê hoặc tâm trí. Bây giờ là giờ ăn trưa nhưng may mà trong nhà hàng không có nhiều người, hai người đeo khẩu trang, sau khi đi vào cũng không thu hút nhiều sự chú ý, thành công đi vào phòng ăn riêng. Nhân viên phục vụ là một cô gái trẻ, ngay từ khi hai người bước vào nhà hàng, cô ấy đã nhận ra bọn họ là ai. "Bạc Thần, Khương võ thần, em rất thích hai người! Chút nữa có thể cho em xin chữ ký được không ạ?" Cô bé kiềm chế sự phấn kích và hỏi. Bạc Hạc Hiên mỉm cười gật đầu, giọng nói nhẹ nhàng: "Gọi món trước đã, rồi sau đó hãy ký tên, có người sắp đói đến ngủ gục rồi." Cô bé liếc nhìn Khương Mạn và cố gắng nhịn cười. Khương Mạn sờ mũi, đưa menu cho Bạc Hạc Hiên: "Anh Bạc gọi món đi." Ai mời thì người đó gọi món. Bạc Hạc Hiên không từ chối, anh nhanh chóng gọi món, chọn loại lẩu. Khương Mạn liếc mắt nhìn, nhanh chóng nói: "Tôi muốn ăn đặc biệt cay!" “Em không ăn nổi đâu.” Bạc Hạc Hiên phớt lờ cô và chọn vị cay nhẹ.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tối qua Khương Mạn ngủ không đủ giấc nên cô ngáp mấy cái, mí mắt cụp xuống.
Sau khoảng nửa tiếng sau thì đến chỗ ăn. Lúc Bạc Hạc Hiên đỗ xe xong, Khương Mạn cũng tỉnh, cô dụi dụi mắt, nghe thấy giọng nói vui vẻ của người đàn ông:
Advertisement
"Dậy ăn thôi nào, Yêu Nhi."
Yêu Nhi?
Advertisement
Cô vô thức nhìn về hàng ghế phía sau, thầm nghĩ, đi ăn cơm anh Bạc còn mang thú cưng theo sao?
Hàng ghế phía sau trống rỗng.
Bạc Hạc Hiên xuống xe, đi qua mở cửa cho cô.
Trên mặt anh nở một nụ cười: "Còn không xuống? Em không đói à?"
Khương Mạn xuống xe, nhìn anh nghi ngờ: "Vừa rồi hình như tôi nghe thấy anh gọi Yêu Nhi? Chú chó săn nhỏ nhà anh cũng ở đây à?"
Ừm, ở đây.
Bạc Hạc Hiên nhìn cô cười nửa miệng:
"Chắc là em nghe nhầm rồi."
Khương Mạn vẫn còn hoài nghi, nhưng cô nhanh chóng bị mùi thơm của lẩu mê hoặc tâm trí.
Bây giờ là giờ ăn trưa nhưng may mà trong nhà hàng không có nhiều người, hai người đeo khẩu trang, sau khi đi vào cũng không thu hút nhiều sự chú ý, thành công đi vào phòng ăn riêng.
Nhân viên phục vụ là một cô gái trẻ, ngay từ khi hai người bước vào nhà hàng, cô ấy đã nhận ra bọn họ là ai.
"Bạc Thần, Khương võ thần, em rất thích hai người! Chút nữa có thể cho em xin chữ ký được không ạ?"
Cô bé kiềm chế sự phấn kích và hỏi.
Bạc Hạc Hiên mỉm cười gật đầu, giọng nói nhẹ nhàng: "Gọi món trước đã, rồi sau đó hãy ký tên, có người sắp đói đến ngủ gục rồi."
Cô bé liếc nhìn Khương Mạn và cố gắng nhịn cười.
Khương Mạn sờ mũi, đưa menu cho Bạc Hạc Hiên: "Anh Bạc gọi món đi."
Ai mời thì người đó gọi món.
Bạc Hạc Hiên không từ chối, anh nhanh chóng gọi món, chọn loại lẩu.
Khương Mạn liếc mắt nhìn, nhanh chóng nói: "Tôi muốn ăn đặc biệt cay!"
“Em không ăn nổi đâu.” Bạc Hạc Hiên phớt lờ cô và chọn vị cay nhẹ.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tối qua Khương Mạn ngủ không đủ giấc nên cô ngáp mấy cái, mí mắt cụp xuống. Sau khoảng nửa tiếng sau thì đến chỗ ăn. Lúc Bạc Hạc Hiên đỗ xe xong, Khương Mạn cũng tỉnh, cô dụi dụi mắt, nghe thấy giọng nói vui vẻ của người đàn ông: Advertisement"Dậy ăn thôi nào, Yêu Nhi." Yêu Nhi? AdvertisementCô vô thức nhìn về hàng ghế phía sau, thầm nghĩ, đi ăn cơm anh Bạc còn mang thú cưng theo sao? Hàng ghế phía sau trống rỗng. Bạc Hạc Hiên xuống xe, đi qua mở cửa cho cô. Trên mặt anh nở một nụ cười: "Còn không xuống? Em không đói à?" Khương Mạn xuống xe, nhìn anh nghi ngờ: "Vừa rồi hình như tôi nghe thấy anh gọi Yêu Nhi? Chú chó săn nhỏ nhà anh cũng ở đây à?" Ừm, ở đây. Bạc Hạc Hiên nhìn cô cười nửa miệng: "Chắc là em nghe nhầm rồi." Khương Mạn vẫn còn hoài nghi, nhưng cô nhanh chóng bị mùi thơm của lẩu mê hoặc tâm trí. Bây giờ là giờ ăn trưa nhưng may mà trong nhà hàng không có nhiều người, hai người đeo khẩu trang, sau khi đi vào cũng không thu hút nhiều sự chú ý, thành công đi vào phòng ăn riêng. Nhân viên phục vụ là một cô gái trẻ, ngay từ khi hai người bước vào nhà hàng, cô ấy đã nhận ra bọn họ là ai. "Bạc Thần, Khương võ thần, em rất thích hai người! Chút nữa có thể cho em xin chữ ký được không ạ?" Cô bé kiềm chế sự phấn kích và hỏi. Bạc Hạc Hiên mỉm cười gật đầu, giọng nói nhẹ nhàng: "Gọi món trước đã, rồi sau đó hãy ký tên, có người sắp đói đến ngủ gục rồi." Cô bé liếc nhìn Khương Mạn và cố gắng nhịn cười. Khương Mạn sờ mũi, đưa menu cho Bạc Hạc Hiên: "Anh Bạc gọi món đi." Ai mời thì người đó gọi món. Bạc Hạc Hiên không từ chối, anh nhanh chóng gọi món, chọn loại lẩu. Khương Mạn liếc mắt nhìn, nhanh chóng nói: "Tôi muốn ăn đặc biệt cay!" “Em không ăn nổi đâu.” Bạc Hạc Hiên phớt lờ cô và chọn vị cay nhẹ.