Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 267

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Giọng nói của Khương Mạn rất nhỏ, đây có thể gọi là cô vô cùng có thiện chí rồi.  Nhưng cô quên mất rằng mình chưa tháo micro xuống nên "câu nhắc nhở" vừa rồi vẫn bị cư dân mạng trong livestream nghe thấy.  Advertisement(Cười đau cả bụng, Bạc thiên kim ư? Đây là cách gọi thân mật gì vậy? Thiên kim đại tiểu thư ư?)  (Quả nhiên, một mình Bạc thiên kim được ân sủng. Nhìn Khương võ thần khoan dung với anh ấy như thế nào kìa? Đây mới là địa vị của hoàng hậu, nhìn xem tiểu thiếp Đại Ngọc hèn mọn đến mức nào đi?)  Advertisement(Tại sao Đại Ngọc của chúng ta lại là thiếp được? Ít nhất cũng phải là quý phi!)  (Không thể là quý phi được, cô ta mà là quý phi, thì Tang quý phi để ở đâu chứ?  (Bạc thiên kim: Hừ, tiện nhân ngươi chính là yêu tinh! Bản cung chưa chết, thì các người đều là thê thiếp!)  Đương nhiên là Bạc Hạc Hiên nghe thấy cách gọi "thiên kim" đó.  Anh cũng không thích biệt danh này, thậm chí còn muốn xử lý cô.  Kim chủ, thiên kim... Khả năng đặt mấy biệt danh này quả là...rất giỏi!  Có điều... ít nhất trước mặt người ngoài, Yêu Nhi còn giữ thể diện cho anh.  Anh miễn cưỡng không so đo nữa.  Bàn tay đang giữ lấy cằm cô dần dần buông lỏng ra, người đàn ông duỗi ngón trỏ thon dài ra vuốt lên chiếc mũi nhỏ nhắn của cô.  Ánh mắt anh đầy vẻ trêu chọc:   "Thái độ nhận lỗi của em cũng không tồi, về viết bản kiểm điểm năm trăm chữ rồi nộp lên đây."  Khương Mạn sờ sờ mũi, hai mắt trợn tròn: Anh đang nói cái quái gì vậy?  "Lại viết bản kiểm điểm?!"  Liệu có phải kiếp trước người đàn ông này là giáo viên chủ nhiệm không?  Cư dân mạng vô cùng nhạy bén.  (Véo cằm, vuốt mũi... ôi trời ơi, còn gì nữa đâu!)  (Trọng điểm là từ "lại" đó.)  (Hình như lần trước ở thôn Hổ Khẩu, Khương võ thần cũng đã viết bản kiểm điểm, rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì vậy?)  (Tôi cũng rất tò mò, khi nào nghi án bản kiểm điểm ở thôn Hổ Khẩu mới được giải quyết đây?)  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Giọng nói của Khương Mạn rất nhỏ, đây có thể gọi là cô vô cùng có thiện chí rồi.  

Nhưng cô quên mất rằng mình chưa tháo micro xuống nên "câu nhắc nhở" vừa rồi vẫn bị cư dân mạng trong livestream nghe thấy.  

Advertisement

(Cười đau cả bụng, Bạc thiên kim ư? Đây là cách gọi thân mật gì vậy? Thiên kim đại tiểu thư ư?)  

(Quả nhiên, một mình Bạc thiên kim được ân sủng. Nhìn Khương võ thần khoan dung với anh ấy như thế nào kìa? Đây mới là địa vị của hoàng hậu, nhìn xem tiểu thiếp Đại Ngọc hèn mọn đến mức nào đi?)  

Advertisement

(Tại sao Đại Ngọc của chúng ta lại là thiếp được? Ít nhất cũng phải là quý phi!)  

(Không thể là quý phi được, cô ta mà là quý phi, thì Tang quý phi để ở đâu chứ?  

(Bạc thiên kim: Hừ, tiện nhân ngươi chính là yêu tinh! Bản cung chưa chết, thì các người đều là thê thiếp!)  

Đương nhiên là Bạc Hạc Hiên nghe thấy cách gọi "thiên kim" đó.  

Anh cũng không thích biệt danh này, thậm chí còn muốn xử lý cô.  

Kim chủ, thiên kim... Khả năng đặt mấy biệt danh này quả là...rất giỏi!  

Có điều... ít nhất trước mặt người ngoài, Yêu Nhi còn giữ thể diện cho anh.  

Anh miễn cưỡng không so đo nữa.  

Bàn tay đang giữ lấy cằm cô dần dần buông lỏng ra, người đàn ông duỗi ngón trỏ thon dài ra vuốt lên chiếc mũi nhỏ nhắn của cô.  

Ánh mắt anh đầy vẻ trêu chọc:   

"Thái độ nhận lỗi của em cũng không tồi, về viết bản kiểm điểm năm trăm chữ rồi nộp lên đây."  

Khương Mạn sờ sờ mũi, hai mắt trợn tròn: Anh đang nói cái quái gì vậy?  

"Lại viết bản kiểm điểm?!"  

Liệu có phải kiếp trước người đàn ông này là giáo viên chủ nhiệm không?  

Cư dân mạng vô cùng nhạy bén.  

(Véo cằm, vuốt mũi... ôi trời ơi, còn gì nữa đâu!)  

(Trọng điểm là từ "lại" đó.)  

(Hình như lần trước ở thôn Hổ Khẩu, Khương võ thần cũng đã viết bản kiểm điểm, rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì vậy?)  

(Tôi cũng rất tò mò, khi nào nghi án bản kiểm điểm ở thôn Hổ Khẩu mới được giải quyết đây?)  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Giọng nói của Khương Mạn rất nhỏ, đây có thể gọi là cô vô cùng có thiện chí rồi.  Nhưng cô quên mất rằng mình chưa tháo micro xuống nên "câu nhắc nhở" vừa rồi vẫn bị cư dân mạng trong livestream nghe thấy.  Advertisement(Cười đau cả bụng, Bạc thiên kim ư? Đây là cách gọi thân mật gì vậy? Thiên kim đại tiểu thư ư?)  (Quả nhiên, một mình Bạc thiên kim được ân sủng. Nhìn Khương võ thần khoan dung với anh ấy như thế nào kìa? Đây mới là địa vị của hoàng hậu, nhìn xem tiểu thiếp Đại Ngọc hèn mọn đến mức nào đi?)  Advertisement(Tại sao Đại Ngọc của chúng ta lại là thiếp được? Ít nhất cũng phải là quý phi!)  (Không thể là quý phi được, cô ta mà là quý phi, thì Tang quý phi để ở đâu chứ?  (Bạc thiên kim: Hừ, tiện nhân ngươi chính là yêu tinh! Bản cung chưa chết, thì các người đều là thê thiếp!)  Đương nhiên là Bạc Hạc Hiên nghe thấy cách gọi "thiên kim" đó.  Anh cũng không thích biệt danh này, thậm chí còn muốn xử lý cô.  Kim chủ, thiên kim... Khả năng đặt mấy biệt danh này quả là...rất giỏi!  Có điều... ít nhất trước mặt người ngoài, Yêu Nhi còn giữ thể diện cho anh.  Anh miễn cưỡng không so đo nữa.  Bàn tay đang giữ lấy cằm cô dần dần buông lỏng ra, người đàn ông duỗi ngón trỏ thon dài ra vuốt lên chiếc mũi nhỏ nhắn của cô.  Ánh mắt anh đầy vẻ trêu chọc:   "Thái độ nhận lỗi của em cũng không tồi, về viết bản kiểm điểm năm trăm chữ rồi nộp lên đây."  Khương Mạn sờ sờ mũi, hai mắt trợn tròn: Anh đang nói cái quái gì vậy?  "Lại viết bản kiểm điểm?!"  Liệu có phải kiếp trước người đàn ông này là giáo viên chủ nhiệm không?  Cư dân mạng vô cùng nhạy bén.  (Véo cằm, vuốt mũi... ôi trời ơi, còn gì nữa đâu!)  (Trọng điểm là từ "lại" đó.)  (Hình như lần trước ở thôn Hổ Khẩu, Khương võ thần cũng đã viết bản kiểm điểm, rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì vậy?)  (Tôi cũng rất tò mò, khi nào nghi án bản kiểm điểm ở thôn Hổ Khẩu mới được giải quyết đây?)  

Chương 267