Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 268
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thành thật mà nói cô không muốn đi, có điều, người trưởng thành mà, phải đạo đức giả một chút. Sau khi chơi xong trò chơi cực hạn đó, có một nhóm người đã phải đến phòng y tế. AdvertisementChưa bước vào cửa đã nghe thấy những tiếng gào thét điên cuồng từ bên trong võng ra. PD vốn đang quay bỗng nhiên đứng hình. AdvertisementÁnh mắt Khương Mạn chế nhạo: "Anh đứng đó làm gì, vào đi." Các PD đang do dự, giọng nói vừa rồi là của Phong Lăng! "Nhất định là do gopro nặng quá, không sao đâu, tôi vác giúp các anh." Khương Mạn cầm lấy gopro, nó nhỏ và nhẹ hơn cả tô bún ốc. Khi cô sải bước tới, đẩy cửa đi vào, tiếng gào thét đã dừng lại. Trong phòng có một nhóm người đang đứng, ngoài những người của ekip chương trình còn có các nhân viên và nhân viên y tế của khu vui chơi. Phong Lăng ngồi trên giường, bên cạnh giường vẫn còn một người đang đứng, đó chính là người hướng dẫn đã kiểm tra dây an toàn cho anh ta trước đó. Anh ta liếc nhìn chiếc gopro trên tay Khương Mạn, nói nhẹ nhàng với người đó: "Lần này tất cả đều là do tôi không chú ý an toàn, không liên quan gì đến anh." "Tôi chấp nhận lời xin lỗi. Thật may là lần này không xảy ra chuyện gì." Người hướng dẫn sửng sốt, vừa rồi thái độ của đối phương không phải như thế này, luôn mồm nói sẽ khiến anh ta mất việc, còn bắt anh ta quỳ xuống xin lỗi! “Cảm ơn, cảm ơn anh.” Người hướng dẫn nói cảm ơn và cùng những nhân viên khác của công viên vui chơi vội vàng đi ra ngoài. Phong Lăng vẫn ngồi trên giường, sắc mặt tái nhợt, tinh thần có chút ủ rũ, sau khi nhìn thấy camera trong tay Khương Mạn, anh ta tức giận đến mức ngứa cả răng. Ánh mắt anh ta nhìn lướt qua khuôn mặt của Bạc Hạc Hiên, anh ta lại càng tức giận hơn. Lúc này, anh ta thậm chí không dám nhớ lại cảnh tượng đó! Thế nên, Phong Lăng không ngừng cười nói: "Lúc nãy khi tôi vừa mới tỉnh lại, người hướng dẫn liên tục nói xin lỗi, cũng không có chuyện gì to tát." "Tôi thậm chí không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra. Tôi chỉ nhớ mình bị ngất đi, những chuyện sau đó đều quên hết rồi." "Ôi, khiến mọi người chê cười rồi."
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thành thật mà nói cô không muốn đi, có điều, người trưởng thành mà, phải đạo đức giả một chút.
Sau khi chơi xong trò chơi cực hạn đó, có một nhóm người đã phải đến phòng y tế.
Advertisement
Chưa bước vào cửa đã nghe thấy những tiếng gào thét điên cuồng từ bên trong võng ra.
PD vốn đang quay bỗng nhiên đứng hình.
Advertisement
Ánh mắt Khương Mạn chế nhạo: "Anh đứng đó làm gì, vào đi."
Các PD đang do dự, giọng nói vừa rồi là của Phong Lăng!
"Nhất định là do gopro nặng quá, không sao đâu, tôi vác giúp các anh."
Khương Mạn cầm lấy gopro, nó nhỏ và nhẹ hơn cả tô bún ốc.
Khi cô sải bước tới, đẩy cửa đi vào, tiếng gào thét đã dừng lại.
Trong phòng có một nhóm người đang đứng, ngoài những người của ekip chương trình còn có các nhân viên và nhân viên y tế của khu vui chơi.
Phong Lăng ngồi trên giường, bên cạnh giường vẫn còn một người đang đứng, đó chính là người hướng dẫn đã kiểm tra dây an toàn cho anh ta trước đó.
Anh ta liếc nhìn chiếc gopro trên tay Khương Mạn, nói nhẹ nhàng với người đó:
"Lần này tất cả đều là do tôi không chú ý an toàn, không liên quan gì đến anh."
"Tôi chấp nhận lời xin lỗi. Thật may là lần này không xảy ra chuyện gì."
Người hướng dẫn sửng sốt, vừa rồi thái độ của đối phương không phải như thế này, luôn mồm nói sẽ khiến anh ta mất việc, còn bắt anh ta quỳ xuống xin lỗi!
“Cảm ơn, cảm ơn anh.” Người hướng dẫn nói cảm ơn và cùng những nhân viên khác của công viên vui chơi vội vàng đi ra ngoài.
Phong Lăng vẫn ngồi trên giường, sắc mặt tái nhợt, tinh thần có chút ủ rũ, sau khi nhìn thấy camera trong tay Khương Mạn, anh ta tức giận đến mức ngứa cả răng.
Ánh mắt anh ta nhìn lướt qua khuôn mặt của Bạc Hạc Hiên, anh ta lại càng tức giận hơn.
Lúc này, anh ta thậm chí không dám nhớ lại cảnh tượng đó!
Thế nên, Phong Lăng không ngừng cười nói:
"Lúc nãy khi tôi vừa mới tỉnh lại, người hướng dẫn liên tục nói xin lỗi, cũng không có chuyện gì to tát."
"Tôi thậm chí không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra. Tôi chỉ nhớ mình bị ngất đi, những chuyện sau đó đều quên hết rồi."
"Ôi, khiến mọi người chê cười rồi."
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thành thật mà nói cô không muốn đi, có điều, người trưởng thành mà, phải đạo đức giả một chút. Sau khi chơi xong trò chơi cực hạn đó, có một nhóm người đã phải đến phòng y tế. AdvertisementChưa bước vào cửa đã nghe thấy những tiếng gào thét điên cuồng từ bên trong võng ra. PD vốn đang quay bỗng nhiên đứng hình. AdvertisementÁnh mắt Khương Mạn chế nhạo: "Anh đứng đó làm gì, vào đi." Các PD đang do dự, giọng nói vừa rồi là của Phong Lăng! "Nhất định là do gopro nặng quá, không sao đâu, tôi vác giúp các anh." Khương Mạn cầm lấy gopro, nó nhỏ và nhẹ hơn cả tô bún ốc. Khi cô sải bước tới, đẩy cửa đi vào, tiếng gào thét đã dừng lại. Trong phòng có một nhóm người đang đứng, ngoài những người của ekip chương trình còn có các nhân viên và nhân viên y tế của khu vui chơi. Phong Lăng ngồi trên giường, bên cạnh giường vẫn còn một người đang đứng, đó chính là người hướng dẫn đã kiểm tra dây an toàn cho anh ta trước đó. Anh ta liếc nhìn chiếc gopro trên tay Khương Mạn, nói nhẹ nhàng với người đó: "Lần này tất cả đều là do tôi không chú ý an toàn, không liên quan gì đến anh." "Tôi chấp nhận lời xin lỗi. Thật may là lần này không xảy ra chuyện gì." Người hướng dẫn sửng sốt, vừa rồi thái độ của đối phương không phải như thế này, luôn mồm nói sẽ khiến anh ta mất việc, còn bắt anh ta quỳ xuống xin lỗi! “Cảm ơn, cảm ơn anh.” Người hướng dẫn nói cảm ơn và cùng những nhân viên khác của công viên vui chơi vội vàng đi ra ngoài. Phong Lăng vẫn ngồi trên giường, sắc mặt tái nhợt, tinh thần có chút ủ rũ, sau khi nhìn thấy camera trong tay Khương Mạn, anh ta tức giận đến mức ngứa cả răng. Ánh mắt anh ta nhìn lướt qua khuôn mặt của Bạc Hạc Hiên, anh ta lại càng tức giận hơn. Lúc này, anh ta thậm chí không dám nhớ lại cảnh tượng đó! Thế nên, Phong Lăng không ngừng cười nói: "Lúc nãy khi tôi vừa mới tỉnh lại, người hướng dẫn liên tục nói xin lỗi, cũng không có chuyện gì to tát." "Tôi thậm chí không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra. Tôi chỉ nhớ mình bị ngất đi, những chuyện sau đó đều quên hết rồi." "Ôi, khiến mọi người chê cười rồi."