Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 279
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Lúc này tôi cũng thật sự nể phục nghị lực của Phong-dầu gió* này đấy, một CEO lên chương trình liền biến thành nhân viên làm công kiên cường.) (*Phong-dầu gió: biệt danh cư dân mạng đặt cho Phong Lăng) Advertisement(Ông hoàng sến súa, nghe tôi khuyên một câu, rút lui đi, chúng ta cũng không thiếu chút gia sản đó, đừng giữ khư khư khoản phí lên sóng như thế ……) (Khương võ thần: Không sợ tim đập loạn, ship đến tận nhà một tình yêu vĩnh cửu, bao trọn gói dùng cả đời.) Advertisement(Cũng đâu phải Bạc thiên kim, còn trông mong Khương võ thần thương anh à? Anh xem cô ấy có loạn nhịp vì anh không là biết chứ gì!) (Phong-dầu gió chưa hiểu được trái tim vỡ vụn là như nào.) Khương Mạn giữ khoảng cách ‘bạn tốt’ với anh ta, dáng đứng tay đút túi quần giống như dân xã hội đen, ánh mắt nhìn xa xa về phía nhà vệ sinh. Thật là chậm…… Hai người này có phải bị táo bón không vậy, ngồi xổm lâu như vậy không tê chân à? Trong lòng Khương Mạn nhắc tới, thì chợt thấy nhớ thiên kim và Đại Ngọc. Cuối cùng, Đại Ngọc và thiên kim cũng quay về rồi. Bà già này thở phào một hơi, cười đến là chân thành. Nhưng mà, sắc mặt của Tôn Đại Ngọc rõ ràng là không được tốt, tinh thần và sắc mặt của Bạc ảnh đế lại như bình thường. Khương Mạn tới bên cạnh cô ấy, thấy dáng vẻ cô ấy như mất hồn, tay túm lấy cổ áo khoác, hỏi nhỏ: “Đi không được à?” Tôn Hiểu Hiểu tỉnh táo lại, vô thức hỏi ngược lại: “Ý gì?” “Sắc mặt cô không tốt, tôi tưởng cô bị táo bón.” Khương Mạn khẽ chỉ vào Bạc Hạc Hiên: “Cô trông anh ấy dáng vẻ đường ruột thông nhuận thế kia kìa ……” Tôn Hiểu Hiểu thực sự không nhịn nổi nữa rồi, nhắm mắt, ôm lấy trán, tiếng gầm như đang đè nén nỗi đau: “A……” Thật là, Bạc ảnh đế, cầu xin anh đấy! Thu con thú dữ này lại đi! Tuy Bạc Hạc Hiên không nghe thấy Khương Mạn đang lầm bầm cái gì, nhưng nhìn dáng vẻ cận kề bờ vực của sự sụp đổ kia của Tôn Đại Ngọc, đoán chừng chắc lại bị ‘tổn thương’ rồi. Anh cố nhịn cười, túm Khương Mạn về bên cạnh mình. “Bên chỗ vòng đu quay không có nhiều trò chơi, tôi đưa em đi xem mặt trời lặn.” “Nhưng tôi muốn đi ăn hơn……” “Xem xong rồi đi.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
(Lúc này tôi cũng thật sự nể phục nghị lực của Phong-dầu gió* này đấy, một CEO lên chương trình liền biến thành nhân viên làm công kiên cường.)
(*Phong-dầu gió: biệt danh cư dân mạng đặt cho Phong Lăng)
Advertisement
(Ông hoàng sến súa, nghe tôi khuyên một câu, rút lui đi, chúng ta cũng không thiếu chút gia sản đó, đừng giữ khư khư khoản phí lên sóng như thế ……)
(Khương võ thần: Không sợ tim đập loạn, ship đến tận nhà một tình yêu vĩnh cửu, bao trọn gói dùng cả đời.)
Advertisement
(Cũng đâu phải Bạc thiên kim, còn trông mong Khương võ thần thương anh à? Anh xem cô ấy có loạn nhịp vì anh không là biết chứ gì!)
(Phong-dầu gió chưa hiểu được trái tim vỡ vụn là như nào.)
Khương Mạn giữ khoảng cách ‘bạn tốt’ với anh ta, dáng đứng tay đút túi quần giống như dân xã hội đen, ánh mắt nhìn xa xa về phía nhà vệ sinh.
Thật là chậm……
Hai người này có phải bị táo bón không vậy, ngồi xổm lâu như vậy không tê chân à?
Trong lòng Khương Mạn nhắc tới, thì chợt thấy nhớ thiên kim và Đại Ngọc.
Cuối cùng, Đại Ngọc và thiên kim cũng quay về rồi.
Bà già này thở phào một hơi, cười đến là chân thành.
Nhưng mà, sắc mặt của Tôn Đại Ngọc rõ ràng là không được tốt, tinh thần và sắc mặt của Bạc ảnh đế lại như bình thường.
Khương Mạn tới bên cạnh cô ấy, thấy dáng vẻ cô ấy như mất hồn, tay túm lấy cổ áo khoác, hỏi nhỏ:
“Đi không được à?”
Tôn Hiểu Hiểu tỉnh táo lại, vô thức hỏi ngược lại: “Ý gì?”
“Sắc mặt cô không tốt, tôi tưởng cô bị táo bón.” Khương Mạn khẽ chỉ vào Bạc Hạc Hiên: “Cô trông anh ấy dáng vẻ đường ruột thông nhuận thế kia kìa ……”
Tôn Hiểu Hiểu thực sự không nhịn nổi nữa rồi, nhắm mắt, ôm lấy trán, tiếng gầm như đang đè nén nỗi đau: “A……”
Thật là, Bạc ảnh đế, cầu xin anh đấy!
Thu con thú dữ này lại đi!
Tuy Bạc Hạc Hiên không nghe thấy Khương Mạn đang lầm bầm cái gì, nhưng nhìn dáng vẻ cận kề bờ vực của sự sụp đổ kia của Tôn Đại Ngọc, đoán chừng chắc lại bị ‘tổn thương’ rồi.
Anh cố nhịn cười, túm Khương Mạn về bên cạnh mình.
“Bên chỗ vòng đu quay không có nhiều trò chơi, tôi đưa em đi xem mặt trời lặn.”
“Nhưng tôi muốn đi ăn hơn……”
“Xem xong rồi đi.”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Lúc này tôi cũng thật sự nể phục nghị lực của Phong-dầu gió* này đấy, một CEO lên chương trình liền biến thành nhân viên làm công kiên cường.) (*Phong-dầu gió: biệt danh cư dân mạng đặt cho Phong Lăng) Advertisement(Ông hoàng sến súa, nghe tôi khuyên một câu, rút lui đi, chúng ta cũng không thiếu chút gia sản đó, đừng giữ khư khư khoản phí lên sóng như thế ……) (Khương võ thần: Không sợ tim đập loạn, ship đến tận nhà một tình yêu vĩnh cửu, bao trọn gói dùng cả đời.) Advertisement(Cũng đâu phải Bạc thiên kim, còn trông mong Khương võ thần thương anh à? Anh xem cô ấy có loạn nhịp vì anh không là biết chứ gì!) (Phong-dầu gió chưa hiểu được trái tim vỡ vụn là như nào.) Khương Mạn giữ khoảng cách ‘bạn tốt’ với anh ta, dáng đứng tay đút túi quần giống như dân xã hội đen, ánh mắt nhìn xa xa về phía nhà vệ sinh. Thật là chậm…… Hai người này có phải bị táo bón không vậy, ngồi xổm lâu như vậy không tê chân à? Trong lòng Khương Mạn nhắc tới, thì chợt thấy nhớ thiên kim và Đại Ngọc. Cuối cùng, Đại Ngọc và thiên kim cũng quay về rồi. Bà già này thở phào một hơi, cười đến là chân thành. Nhưng mà, sắc mặt của Tôn Đại Ngọc rõ ràng là không được tốt, tinh thần và sắc mặt của Bạc ảnh đế lại như bình thường. Khương Mạn tới bên cạnh cô ấy, thấy dáng vẻ cô ấy như mất hồn, tay túm lấy cổ áo khoác, hỏi nhỏ: “Đi không được à?” Tôn Hiểu Hiểu tỉnh táo lại, vô thức hỏi ngược lại: “Ý gì?” “Sắc mặt cô không tốt, tôi tưởng cô bị táo bón.” Khương Mạn khẽ chỉ vào Bạc Hạc Hiên: “Cô trông anh ấy dáng vẻ đường ruột thông nhuận thế kia kìa ……” Tôn Hiểu Hiểu thực sự không nhịn nổi nữa rồi, nhắm mắt, ôm lấy trán, tiếng gầm như đang đè nén nỗi đau: “A……” Thật là, Bạc ảnh đế, cầu xin anh đấy! Thu con thú dữ này lại đi! Tuy Bạc Hạc Hiên không nghe thấy Khương Mạn đang lầm bầm cái gì, nhưng nhìn dáng vẻ cận kề bờ vực của sự sụp đổ kia của Tôn Đại Ngọc, đoán chừng chắc lại bị ‘tổn thương’ rồi. Anh cố nhịn cười, túm Khương Mạn về bên cạnh mình. “Bên chỗ vòng đu quay không có nhiều trò chơi, tôi đưa em đi xem mặt trời lặn.” “Nhưng tôi muốn đi ăn hơn……” “Xem xong rồi đi.”