Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 280

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn cười lớn.  Các PD đang theo sát phía sau đều biến sắc.  AdvertisementVãi! Không chơi như vậy đâu!  (Hahaha! Bạc thần quá nghịch ngợm rồi phải không, thần tiên đang chạy trốn khỏi khu vui chơi sao?)  Advertisement(Người quay phim của ê-kíp chưa ăn cơm à, sao còn yếu hơn cả A Tam vậy, chạy nhanh lên đi!)  (Đồ kém cỏi, sắp để mất dấu rồi! Đệt! Ngồi vòng đu quay ngắm mặt trời lặn lãng mạn như thế, không được phép thiếu máy quay!!)  (Tôi phát hiện, Bạc-Khương chỉ cần đứng chung một khung hình thì ít nhất có một người phát điên.)  (Lầu trên nông cạn quá, Bạc-Khương sẽ không điên, kẻ điên chỉ có chúng ta ……)  Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên chạy rồi.  Tôn Hiểu Hiểu và Phong Lăng còn đang ngơ ngác, sắc mặt của người phía sau phải gọi là khó coi.  Anh ta bảo PD đưa ống kính tránh ra, bảo tất cả mọi người tắt hết mic đi, sau đó lập tức thay đổi sắc mặt, nổi giận đùng đùng.  “Bạc Hạc Hiên có ý gì vậy? Hôm nay tôi mới là đối tượng hẹn hò của Khương Mạn, anh ta cứ thế kéo người đi rồi, ê-kíp của các người chỉ đứng nhìn vậy thôi à?”  “Lập tức dẫn người về đây cho tôi! Chương trình này rốt cuộc có muốn quay nữa hay không vậy?”  Tôn Hiểu Hiểu lắng nghe, mặt không có biểu cảm gì, trên người cô mặc áo khoác của Khương Mạn đưa lúc sáng, tay đặt trong túi áo.  Trong túi áo có mấy tấm ảnh, là từ lúc ra khỏi phòng vệ sinh, Bạc Hạc Hiên giao cho cô.  Chính là bức ảnh Hoa Viện và Phong Lăng gặp mặt nhau trong khách sạn.  Hoa Viện……Hừ……  Tôn Hiểu Hiểu trong lòng cười lạnh, lặng lẽ liếc Phong Lăng đang như một con chó điên ở bên cạnh.  Ngón tay dùng sức, miết tấm ảnh trong túi áo thành một cục, đúng thật là chó điên xứng với con đi3m, trời sinh một cặp mà!  Nghĩ tới Hoa Viện, trong lòng Tôn Hiểu Hiểu chỉ có hận!  Mà lúc này, trên gương mặt cô ta là một nụ cười không một chút kẽ hở nào, đi về phía Phong Lăng.  “Tổng giám đốc Phong, nếu anh muốn theo đuổi Khương Mạn, em có thể giúp anh.”  ……  Trong vòng đu quay, Khương Mạn nhìn xuống các PD phía dưới, sắc mặt đều sắp xanh lét rồi, đau lòng vẫy tay: Bye bye!  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khương Mạn cười lớn.  

Các PD đang theo sát phía sau đều biến sắc.  

Advertisement

Vãi! Không chơi như vậy đâu!  

(Hahaha! Bạc thần quá nghịch ngợm rồi phải không, thần tiên đang chạy trốn khỏi khu vui chơi sao?)  

Advertisement

(Người quay phim của ê-kíp chưa ăn cơm à, sao còn yếu hơn cả A Tam vậy, chạy nhanh lên đi!)  

(Đồ kém cỏi, sắp để mất dấu rồi! Đệt! Ngồi vòng đu quay ngắm mặt trời lặn lãng mạn như thế, không được phép thiếu máy quay!!)  

(Tôi phát hiện, Bạc-Khương chỉ cần đứng chung một khung hình thì ít nhất có một người phát điên.)  

(Lầu trên nông cạn quá, Bạc-Khương sẽ không điên, kẻ điên chỉ có chúng ta ……)  

Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên chạy rồi.  

Tôn Hiểu Hiểu và Phong Lăng còn đang ngơ ngác, sắc mặt của người phía sau phải gọi là khó coi.  

Anh ta bảo PD đưa ống kính tránh ra, bảo tất cả mọi người tắt hết mic đi, sau đó lập tức thay đổi sắc mặt, nổi giận đùng đùng.  

“Bạc Hạc Hiên có ý gì vậy? Hôm nay tôi mới là đối tượng hẹn hò của Khương Mạn, anh ta cứ thế kéo người đi rồi, ê-kíp của các người chỉ đứng nhìn vậy thôi à?”  

“Lập tức dẫn người về đây cho tôi! Chương trình này rốt cuộc có muốn quay nữa hay không vậy?”  

Tôn Hiểu Hiểu lắng nghe, mặt không có biểu cảm gì, trên người cô mặc áo khoác của Khương Mạn đưa lúc sáng, tay đặt trong túi áo.  

Trong túi áo có mấy tấm ảnh, là từ lúc ra khỏi phòng vệ sinh, Bạc Hạc Hiên giao cho cô.  

Chính là bức ảnh Hoa Viện và Phong Lăng gặp mặt nhau trong khách sạn.  

Hoa Viện……Hừ……  

Tôn Hiểu Hiểu trong lòng cười lạnh, lặng lẽ liếc Phong Lăng đang như một con chó điên ở bên cạnh.  

Ngón tay dùng sức, miết tấm ảnh trong túi áo thành một cục, đúng thật là chó điên xứng với con đi3m, trời sinh một cặp mà!  

Nghĩ tới Hoa Viện, trong lòng Tôn Hiểu Hiểu chỉ có hận!  

Mà lúc này, trên gương mặt cô ta là một nụ cười không một chút kẽ hở nào, đi về phía Phong Lăng.  

“Tổng giám đốc Phong, nếu anh muốn theo đuổi Khương Mạn, em có thể giúp anh.”  

……  

Trong vòng đu quay, Khương Mạn nhìn xuống các PD phía dưới, sắc mặt đều sắp xanh lét rồi, đau lòng vẫy tay: Bye bye!  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn cười lớn.  Các PD đang theo sát phía sau đều biến sắc.  AdvertisementVãi! Không chơi như vậy đâu!  (Hahaha! Bạc thần quá nghịch ngợm rồi phải không, thần tiên đang chạy trốn khỏi khu vui chơi sao?)  Advertisement(Người quay phim của ê-kíp chưa ăn cơm à, sao còn yếu hơn cả A Tam vậy, chạy nhanh lên đi!)  (Đồ kém cỏi, sắp để mất dấu rồi! Đệt! Ngồi vòng đu quay ngắm mặt trời lặn lãng mạn như thế, không được phép thiếu máy quay!!)  (Tôi phát hiện, Bạc-Khương chỉ cần đứng chung một khung hình thì ít nhất có một người phát điên.)  (Lầu trên nông cạn quá, Bạc-Khương sẽ không điên, kẻ điên chỉ có chúng ta ……)  Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên chạy rồi.  Tôn Hiểu Hiểu và Phong Lăng còn đang ngơ ngác, sắc mặt của người phía sau phải gọi là khó coi.  Anh ta bảo PD đưa ống kính tránh ra, bảo tất cả mọi người tắt hết mic đi, sau đó lập tức thay đổi sắc mặt, nổi giận đùng đùng.  “Bạc Hạc Hiên có ý gì vậy? Hôm nay tôi mới là đối tượng hẹn hò của Khương Mạn, anh ta cứ thế kéo người đi rồi, ê-kíp của các người chỉ đứng nhìn vậy thôi à?”  “Lập tức dẫn người về đây cho tôi! Chương trình này rốt cuộc có muốn quay nữa hay không vậy?”  Tôn Hiểu Hiểu lắng nghe, mặt không có biểu cảm gì, trên người cô mặc áo khoác của Khương Mạn đưa lúc sáng, tay đặt trong túi áo.  Trong túi áo có mấy tấm ảnh, là từ lúc ra khỏi phòng vệ sinh, Bạc Hạc Hiên giao cho cô.  Chính là bức ảnh Hoa Viện và Phong Lăng gặp mặt nhau trong khách sạn.  Hoa Viện……Hừ……  Tôn Hiểu Hiểu trong lòng cười lạnh, lặng lẽ liếc Phong Lăng đang như một con chó điên ở bên cạnh.  Ngón tay dùng sức, miết tấm ảnh trong túi áo thành một cục, đúng thật là chó điên xứng với con đi3m, trời sinh một cặp mà!  Nghĩ tới Hoa Viện, trong lòng Tôn Hiểu Hiểu chỉ có hận!  Mà lúc này, trên gương mặt cô ta là một nụ cười không một chút kẽ hở nào, đi về phía Phong Lăng.  “Tổng giám đốc Phong, nếu anh muốn theo đuổi Khương Mạn, em có thể giúp anh.”  ……  Trong vòng đu quay, Khương Mạn nhìn xuống các PD phía dưới, sắc mặt đều sắp xanh lét rồi, đau lòng vẫy tay: Bye bye!  

Chương 280