Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 299
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đột nhiên thay đổi cách nhìn về anh ta, cảm thấy trong game show anh ta hơi khoa trương thôi, những cái khác cũng ổn mà.” Khương Nhuệ Trạch nghe xong lời bình luận của mọi người, cúi đầu nhìn bó hoa trong tay. Uống một hơi hết cốc cà phê sau đó tiện tay ném nó vào thùng rác. Sau đó anh ta sải bước lớn đi ra ngoài, đi qua bàn trà chiều lại nhìn đống bánh ngọt và tráng miệng trên bàn. Anh ta thuận tay lấy một miếng bánh, vừa ăn vừa đi ra ngoài. Mọi người nhìn nhau, vị đại ca vệ sĩ này đi nhanh như vậy là muốn làm gì? …… Bãi đỗ xe, Phong Lăng đang dương dương tự đắc đi về phía con xe Maserati của mình. Vừa mới mở cửa xe thì nghe thấy tiếng gọi ở phía sau “Này!” Anh ta vừa quay đầu lại đã nhìn thấy vị ‘Vệ sĩ’ tay cầm bó hoa, mồm thì đang nhai bánh đi tới. “Anh……” Phong Lăng còn chưa nói xong, đã thấy đối phương lao tới như một con báo săn mồi, sợ tới mức lùi lại hai ba bước suýt ngã xuống đất. Sau đó nghe hai tiếng bang bang rất to, còi báo động của con xe Maserati kêu inh ỏi. Còn người nam nhân kia nhảy lên nắp capo của con xe mui trần, dùng lực đạp hai cái lõm thành hai cái lỗ lớn trên mui xe. “Đồ khốn kiếp!!” Phong Lăng thấy đối phương nhảy lên xe mình, phẫn nộ gào to “A--” Sau đó là một bó hoa to đùng đập vào mặt hắn ta. Phong Lăng còn đang muốn phát điên thì thấy Khương Nhuệ Trạch ngồi xổm trên nắp capo, tay còn đang cầm miếng bánh ăn dở, há mồm cười lạnh nhìn anh ta: “Người anh em, mua ít bánh kẹo mà đòi chơi đ*, anh là kẻ buôn người hả? năm nay không lừa nổi đứa trẻ con nào à!” “Quan trọng là bánh anh mua còn chả ngon!” Khương Nhuệ Trạch còn thả tay ra miếng bánh rơi toẹt xuống nắp capo thành một đống bầy nhầy. “Cái thằng điên này, mày xuống khỏi xe tao ngay!” Khương Nhuệ Trạch nhún vai, “Không vấn đề!” Anh ta lập tức nhảy xuống. “Mẹ kiếp tao sẽ gi3t chết mày!” Phong Lăng vung nắm đấm định đấm vào mặt anh ấy. Khương Nhuệ Trạch không những tránh được mà còn đủ thời gian để ngáp một cái. Một giây sau anh ta động một tay còn một tay đút túi quần. Tay anh ta đập mạnh một cái vào nắm đấm như tập dưỡng sinh của Phong Lăng, sau đó nghiêng người về phía trước nắm lấy cổ Phong Lăng! Quay người một cái đè xuống, trực tiếng ấn Phong Lăng nằm bẹp trên nắp capo. Sau đó là một tiếng thét lớn. “A!” Cảm giác đau đớn nghẹt thở làm Phong Lăng không ngừng giãy dụa, kinh hãi nhìn lên người đàn ông phía trên.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Đột nhiên thay đổi cách nhìn về anh ta, cảm thấy trong game show anh ta hơi khoa trương thôi, những cái khác cũng ổn mà.”
Khương Nhuệ Trạch nghe xong lời bình luận của mọi người, cúi đầu nhìn bó hoa trong tay. Uống một hơi hết cốc cà phê sau đó tiện tay ném nó vào thùng rác.
Sau đó anh ta sải bước lớn đi ra ngoài, đi qua bàn trà chiều lại nhìn đống bánh ngọt và tráng miệng trên bàn. Anh ta thuận tay lấy một miếng bánh, vừa ăn vừa đi ra ngoài.
Mọi người nhìn nhau, vị đại ca vệ sĩ này đi nhanh như vậy là muốn làm gì?
……
Bãi đỗ xe, Phong Lăng đang dương dương tự đắc đi về phía con xe Maserati của mình. Vừa mới mở cửa xe thì nghe thấy tiếng gọi ở phía sau “Này!”
Anh ta vừa quay đầu lại đã nhìn thấy vị ‘Vệ sĩ’ tay cầm bó hoa, mồm thì đang nhai bánh đi tới.
“Anh……”
Phong Lăng còn chưa nói xong, đã thấy đối phương lao tới như một con báo săn mồi, sợ tới mức lùi lại hai ba bước suýt ngã xuống đất.
Sau đó nghe hai tiếng bang bang rất to, còi báo động của con xe Maserati kêu inh ỏi. Còn người nam nhân kia nhảy lên nắp capo của con xe mui trần, dùng lực đạp hai cái lõm thành hai cái lỗ lớn trên mui xe.
“Đồ khốn kiếp!!” Phong Lăng thấy đối phương nhảy lên xe mình, phẫn nộ gào to “A--”
Sau đó là một bó hoa to đùng đập vào mặt hắn ta. Phong Lăng còn đang muốn phát điên thì thấy Khương Nhuệ Trạch ngồi xổm trên nắp capo, tay còn đang cầm miếng bánh ăn dở, há mồm cười lạnh nhìn anh ta:
“Người anh em, mua ít bánh kẹo mà đòi chơi đ*, anh là kẻ buôn người hả? năm nay không lừa nổi đứa trẻ con nào à!”
“Quan trọng là bánh anh mua còn chả ngon!”
Khương Nhuệ Trạch còn thả tay ra miếng bánh rơi toẹt xuống nắp capo thành một đống bầy nhầy.
“Cái thằng điên này, mày xuống khỏi xe tao ngay!”
Khương Nhuệ Trạch nhún vai, “Không vấn đề!”
Anh ta lập tức nhảy xuống.
“Mẹ kiếp tao sẽ gi3t chết mày!” Phong Lăng vung nắm đấm định đấm vào mặt anh ấy.
Khương Nhuệ Trạch không những tránh được mà còn đủ thời gian để ngáp một cái. Một giây sau anh ta động một tay còn một tay đút túi quần. Tay anh ta đập mạnh một cái vào nắm đấm như tập dưỡng sinh của Phong Lăng, sau đó nghiêng người về phía trước nắm lấy cổ Phong Lăng!
Quay người một cái đè xuống, trực tiếng ấn Phong Lăng nằm bẹp trên nắp capo. Sau đó là một tiếng thét lớn.
“A!”
Cảm giác đau đớn nghẹt thở làm Phong Lăng không ngừng giãy dụa, kinh hãi nhìn lên người đàn ông phía trên.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đột nhiên thay đổi cách nhìn về anh ta, cảm thấy trong game show anh ta hơi khoa trương thôi, những cái khác cũng ổn mà.” Khương Nhuệ Trạch nghe xong lời bình luận của mọi người, cúi đầu nhìn bó hoa trong tay. Uống một hơi hết cốc cà phê sau đó tiện tay ném nó vào thùng rác. Sau đó anh ta sải bước lớn đi ra ngoài, đi qua bàn trà chiều lại nhìn đống bánh ngọt và tráng miệng trên bàn. Anh ta thuận tay lấy một miếng bánh, vừa ăn vừa đi ra ngoài. Mọi người nhìn nhau, vị đại ca vệ sĩ này đi nhanh như vậy là muốn làm gì? …… Bãi đỗ xe, Phong Lăng đang dương dương tự đắc đi về phía con xe Maserati của mình. Vừa mới mở cửa xe thì nghe thấy tiếng gọi ở phía sau “Này!” Anh ta vừa quay đầu lại đã nhìn thấy vị ‘Vệ sĩ’ tay cầm bó hoa, mồm thì đang nhai bánh đi tới. “Anh……” Phong Lăng còn chưa nói xong, đã thấy đối phương lao tới như một con báo săn mồi, sợ tới mức lùi lại hai ba bước suýt ngã xuống đất. Sau đó nghe hai tiếng bang bang rất to, còi báo động của con xe Maserati kêu inh ỏi. Còn người nam nhân kia nhảy lên nắp capo của con xe mui trần, dùng lực đạp hai cái lõm thành hai cái lỗ lớn trên mui xe. “Đồ khốn kiếp!!” Phong Lăng thấy đối phương nhảy lên xe mình, phẫn nộ gào to “A--” Sau đó là một bó hoa to đùng đập vào mặt hắn ta. Phong Lăng còn đang muốn phát điên thì thấy Khương Nhuệ Trạch ngồi xổm trên nắp capo, tay còn đang cầm miếng bánh ăn dở, há mồm cười lạnh nhìn anh ta: “Người anh em, mua ít bánh kẹo mà đòi chơi đ*, anh là kẻ buôn người hả? năm nay không lừa nổi đứa trẻ con nào à!” “Quan trọng là bánh anh mua còn chả ngon!” Khương Nhuệ Trạch còn thả tay ra miếng bánh rơi toẹt xuống nắp capo thành một đống bầy nhầy. “Cái thằng điên này, mày xuống khỏi xe tao ngay!” Khương Nhuệ Trạch nhún vai, “Không vấn đề!” Anh ta lập tức nhảy xuống. “Mẹ kiếp tao sẽ gi3t chết mày!” Phong Lăng vung nắm đấm định đấm vào mặt anh ấy. Khương Nhuệ Trạch không những tránh được mà còn đủ thời gian để ngáp một cái. Một giây sau anh ta động một tay còn một tay đút túi quần. Tay anh ta đập mạnh một cái vào nắm đấm như tập dưỡng sinh của Phong Lăng, sau đó nghiêng người về phía trước nắm lấy cổ Phong Lăng! Quay người một cái đè xuống, trực tiếng ấn Phong Lăng nằm bẹp trên nắp capo. Sau đó là một tiếng thét lớn. “A!” Cảm giác đau đớn nghẹt thở làm Phong Lăng không ngừng giãy dụa, kinh hãi nhìn lên người đàn ông phía trên.