Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 300

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Thứ ba, lần sau mà thấy mày lởn vởn quanh cô ấy, tao sẽ……”  Khương Nhuệ Trạch nói xong lại lẩm bẩm: “Ai dô, về nước rồi, về nước rồi phải tuân thủ pháp luật……”  Advertisement“Thế thôi tao không gi3t chết mày, nhưng mày cũng sẽ thảm lắm đấy.”  Khương Nhuệ Trạch híp mắt lộ ra nụ cười đáng sợ. Rồi móc ra một tấm danh thiếp ném vào mặt Phong Lăng, “Mày cứ gọi cho số này lấy tiền sửa xe.”  AdvertisementSau đó anh ta thả tay ra. Phong Lăng sao nuốt trôi cục tức này, anh ta lại định xông lên thì mắt quét qua tấm danh thiếp. Đây là……  Danh thiếp của Khương Lệ Sính!   “Anh, Anh là người của Khương Lệ Sính?”  Mặt Phong Lăng biến sắc, có chút hoảng hốt, người của Khương Lệ Sinh sao lại ở bên cạnh Khương Mạn? Chả nhẽ hắn đã biết thân phận của Khương Mạn?  Phong Lăng lập tức lấm lét như con chuột, không dám náo loạn với Khương Nhuệ Trạch nữa, mau chóng lái xe rời đi.   Khương Nhuệ Trạch thấy hắn vội vã chạy thì nhướng mày lẩm bẩm: “Tên của anh cả cũng có uy danh trong nước thế hả?”  Cái tên Phong bất chấp này còn nhát gan hơn anh tưởng, Khương Nhuệ Trạch lấy điện thoại ra. Bên kia đổ chuông rất lâu mới có người nghe.   Giọng nói lạnh lùng như mọi khi: “Có gì nói mau.”  “Tôi nói này, giọng cậu nói chuyện với tôi có thể bình thường chút không!” giọng Khương Nhuệ Trạch ra vẻ trịnh thượng: “Mau cám ơn tôi đi! Tôi giúp cậu đuổi được một con ruồi vo ve quanh bạn gái cậu đấy.”  Phía bên kia vẫn im lặng. Khương Nhuệ Trạch vội vã nói: “Nhớ suy nghĩ về chuyện đua xe nhớ!”  “Chúng ta là anh em, tôi giúp cậu bảo vệ tình yêu, tôi ở đây cậu đừng lo!”  “Con ranh thối đó còn chưa gọi cho cậu, tôi sẽ giúp cậu lên kế hoạch, cô ta nhất định……”  “Này? Alo?”  “Mẹ kiếp! Bạc Hạc Hiên cậu lại dập máy!”  Cuộc phỏng vấn ở hậu trường của Khương Mạn đã kết thúc, lúc cô chuẩn bị rời đi thì Khương Nhuệ Trạch cũng đã quay lại.  Anh ta đi cùng đám người Khương Mạn một cách công khai, sau đó còn chen lên xe.  “Cô không có chuyện gì muốn hỏi tôi à?” Khương Nhuệ Trạch nhìn cô chằm chằm.  “Hỏi anh cái gì?”  Khương Mạn bóc một viên kẹo bạc hà, bỏ vào miệng.  "Tôi đã giúp cô đuổi đám ruồi nhặng đó đi rồi, vậy mà cô không thể hiện chút gì sao?"  Khương Mạn đưa hộp kẹo qua: "Mời anh ăn kẹo."  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Thứ ba, lần sau mà thấy mày lởn vởn quanh cô ấy, tao sẽ……”  

Khương Nhuệ Trạch nói xong lại lẩm bẩm: “Ai dô, về nước rồi, về nước rồi phải tuân thủ pháp luật……”  

Advertisement

“Thế thôi tao không gi3t chết mày, nhưng mày cũng sẽ thảm lắm đấy.”  

Khương Nhuệ Trạch híp mắt lộ ra nụ cười đáng sợ. Rồi móc ra một tấm danh thiếp ném vào mặt Phong Lăng, “Mày cứ gọi cho số này lấy tiền sửa xe.”  

Advertisement

Sau đó anh ta thả tay ra. Phong Lăng sao nuốt trôi cục tức này, anh ta lại định xông lên thì mắt quét qua tấm danh thiếp. Đây là……  

Danh thiếp của Khương Lệ Sính!   

“Anh, Anh là người của Khương Lệ Sính?”  

Mặt Phong Lăng biến sắc, có chút hoảng hốt, người của Khương Lệ Sinh sao lại ở bên cạnh Khương Mạn? Chả nhẽ hắn đã biết thân phận của Khương Mạn?  

Phong Lăng lập tức lấm lét như con chuột, không dám náo loạn với Khương Nhuệ Trạch nữa, mau chóng lái xe rời đi.   

Khương Nhuệ Trạch thấy hắn vội vã chạy thì nhướng mày lẩm bẩm: “Tên của anh cả cũng có uy danh trong nước thế hả?”  

Cái tên Phong bất chấp này còn nhát gan hơn anh tưởng, Khương Nhuệ Trạch lấy điện thoại ra. Bên kia đổ chuông rất lâu mới có người nghe.   

Giọng nói lạnh lùng như mọi khi: “Có gì nói mau.”  

“Tôi nói này, giọng cậu nói chuyện với tôi có thể bình thường chút không!” giọng Khương Nhuệ Trạch ra vẻ trịnh thượng: “Mau cám ơn tôi đi! Tôi giúp cậu đuổi được một con ruồi vo ve quanh bạn gái cậu đấy.”  

Phía bên kia vẫn im lặng. Khương Nhuệ Trạch vội vã nói: “Nhớ suy nghĩ về chuyện đua xe nhớ!”  

“Chúng ta là anh em, tôi giúp cậu bảo vệ tình yêu, tôi ở đây cậu đừng lo!”  

“Con ranh thối đó còn chưa gọi cho cậu, tôi sẽ giúp cậu lên kế hoạch, cô ta nhất định……”  

“Này? Alo?”  

“Mẹ kiếp! Bạc Hạc Hiên cậu lại dập máy!”  

Cuộc phỏng vấn ở hậu trường của Khương Mạn đã kết thúc, lúc cô chuẩn bị rời đi thì Khương Nhuệ Trạch cũng đã quay lại.  

Anh ta đi cùng đám người Khương Mạn một cách công khai, sau đó còn chen lên xe.  

“Cô không có chuyện gì muốn hỏi tôi à?” Khương Nhuệ Trạch nhìn cô chằm chằm.  

“Hỏi anh cái gì?”  Khương Mạn bóc một viên kẹo bạc hà, bỏ vào miệng.  

"Tôi đã giúp cô đuổi đám ruồi nhặng đó đi rồi, vậy mà cô không thể hiện chút gì sao?"  

Khương Mạn đưa hộp kẹo qua: "Mời anh ăn kẹo."  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Thứ ba, lần sau mà thấy mày lởn vởn quanh cô ấy, tao sẽ……”  Khương Nhuệ Trạch nói xong lại lẩm bẩm: “Ai dô, về nước rồi, về nước rồi phải tuân thủ pháp luật……”  Advertisement“Thế thôi tao không gi3t chết mày, nhưng mày cũng sẽ thảm lắm đấy.”  Khương Nhuệ Trạch híp mắt lộ ra nụ cười đáng sợ. Rồi móc ra một tấm danh thiếp ném vào mặt Phong Lăng, “Mày cứ gọi cho số này lấy tiền sửa xe.”  AdvertisementSau đó anh ta thả tay ra. Phong Lăng sao nuốt trôi cục tức này, anh ta lại định xông lên thì mắt quét qua tấm danh thiếp. Đây là……  Danh thiếp của Khương Lệ Sính!   “Anh, Anh là người của Khương Lệ Sính?”  Mặt Phong Lăng biến sắc, có chút hoảng hốt, người của Khương Lệ Sinh sao lại ở bên cạnh Khương Mạn? Chả nhẽ hắn đã biết thân phận của Khương Mạn?  Phong Lăng lập tức lấm lét như con chuột, không dám náo loạn với Khương Nhuệ Trạch nữa, mau chóng lái xe rời đi.   Khương Nhuệ Trạch thấy hắn vội vã chạy thì nhướng mày lẩm bẩm: “Tên của anh cả cũng có uy danh trong nước thế hả?”  Cái tên Phong bất chấp này còn nhát gan hơn anh tưởng, Khương Nhuệ Trạch lấy điện thoại ra. Bên kia đổ chuông rất lâu mới có người nghe.   Giọng nói lạnh lùng như mọi khi: “Có gì nói mau.”  “Tôi nói này, giọng cậu nói chuyện với tôi có thể bình thường chút không!” giọng Khương Nhuệ Trạch ra vẻ trịnh thượng: “Mau cám ơn tôi đi! Tôi giúp cậu đuổi được một con ruồi vo ve quanh bạn gái cậu đấy.”  Phía bên kia vẫn im lặng. Khương Nhuệ Trạch vội vã nói: “Nhớ suy nghĩ về chuyện đua xe nhớ!”  “Chúng ta là anh em, tôi giúp cậu bảo vệ tình yêu, tôi ở đây cậu đừng lo!”  “Con ranh thối đó còn chưa gọi cho cậu, tôi sẽ giúp cậu lên kế hoạch, cô ta nhất định……”  “Này? Alo?”  “Mẹ kiếp! Bạc Hạc Hiên cậu lại dập máy!”  Cuộc phỏng vấn ở hậu trường của Khương Mạn đã kết thúc, lúc cô chuẩn bị rời đi thì Khương Nhuệ Trạch cũng đã quay lại.  Anh ta đi cùng đám người Khương Mạn một cách công khai, sau đó còn chen lên xe.  “Cô không có chuyện gì muốn hỏi tôi à?” Khương Nhuệ Trạch nhìn cô chằm chằm.  “Hỏi anh cái gì?”  Khương Mạn bóc một viên kẹo bạc hà, bỏ vào miệng.  "Tôi đã giúp cô đuổi đám ruồi nhặng đó đi rồi, vậy mà cô không thể hiện chút gì sao?"  Khương Mạn đưa hộp kẹo qua: "Mời anh ăn kẹo."  

Chương 300