Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 301

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "Ồ, tôi không muốn."  Khương Nhuệ Trạch suýt chút nữa nghẹn chết. Hừm, đồ xấu xa này, cô không thể nói như bình thường người ta hay nói à!  Lộ Lộ ở hàng ghế trước cười khúc khích, A Triết đang lái xe nên không thể cười quá lớn, quai hàm căng ra để nhịn cười.  AdvertisementKhương Nhuệ Trạch trừng mắt nhìn cô: " Bạc Hạc Hiên có tiền, đẹp trai, thân hình đẹp, vậy mà cô không tò mò chút nào sao?!"  Khương Mạn cắn viên kẹo trong miệng, cảm thấy bên cạnh đang có một con ruồi vô cùng phiền phức.  AdvertisementCô nghiêng đầu, cười nói: "Được rồi, tôi có một số vấn đề muốn hỏi anh."  Khương Nhuệ Trạch hơi nhướng mày, sắp có bước đột phá rồi!  Anh ta ngồi thẳng người: "Cô hỏi đi."  Khương Mạn: "Nhà anh có mỏ không?"  Khương Nhuệ Trạch sửng sốt một chút: "Cái này... không có."  Có điều, toàn bộ nền kinh tế phía Tây bán cầu, các hòn đảo, trang viên và thậm chí chính quyền của một số quốc gia nhỏ của gia tộc Lanscelot đều nằm trong tay anh cả của anh ta.  Mỏ ở đây... có đáng tiền không?  "Vậy thì trình độ học vấn của anh có cao không?"  "E hèm... đại, đại học... chính quy?"  "Vậy anh có công việc ổn định không?"  Công việc? Khương Nhuệ Trạch do dự, công việc đó của anh ta cũng không liên quan gì đến sự ổn định.  "Anh do dự rồi, xem ra là không có."  Khương Mạn không cười nữa: "Bây giờ nghiên cứu sinh tiến sĩ còn làm shipper, anh thuộc bộ cá nóc à, bằng đại học chính quy mà đã huênh hoang như vậy?"  "Nhà cũng không có mỏ, không có việc làm, cả ngày rong chơi, không làm việc, sống dựa hơi vào vinh quang của anh hai anh à?"  Ồ, xin lỗi, tôi không có hứng thú với kẻ ăn bám."  "Anh đừng nói chuyện với tôi."  Sau khi nói xong, Khương Mạn liền đeo tai nghe vào, nhắm mắt ngủ.  Khương Nhuệ Trạch tức giận đến mức suýt không thở nổi, nghiến răng nghiến lợi! Chỉ muốn gào lên!  Tôi không ăn bám, tôi có học, tôi có thu nhập, tôi cũng có tiền!  "Tức quá đi, dừng xe lại!"  Vẻ mặt A Triết vô cùng bối rối: "Anh Trạch, bây giờ đang trên đường cao tốc nên không thể tùy tiện dừng xe lại được."  Khương Nhuệ Trạch nghiến răng nghiến lợi, cơn tức giận này như muốn xé nát đức hạnh của anh ta, bất giác khiến người ta liên tưởng đến một sinh vật tuyệt vời.  Anh ta lấy điện thoại ra, ngón tay vuốt mạnh lên màn hình và gửi tin nhắn wechat cho "ai đó".  Tại sân bay Du Thành.  

"Ồ, tôi không muốn."  

Khương Nhuệ Trạch suýt chút nữa nghẹn chết. Hừm, đồ xấu xa này, cô không thể nói như bình thường người ta hay nói à!  

Lộ Lộ ở hàng ghế trước cười khúc khích, A Triết đang lái xe nên không thể cười quá lớn, quai hàm căng ra để nhịn cười.  

Advertisement

Khương Nhuệ Trạch trừng mắt nhìn cô: " Bạc Hạc Hiên có tiền, đẹp trai, thân hình đẹp, vậy mà cô không tò mò chút nào sao?!"  

Khương Mạn cắn viên kẹo trong miệng, cảm thấy bên cạnh đang có một con ruồi vô cùng phiền phức.  

Advertisement

Cô nghiêng đầu, cười nói: "Được rồi, tôi có một số vấn đề muốn hỏi anh."  

Khương Nhuệ Trạch hơi nhướng mày, sắp có bước đột phá rồi!  

Anh ta ngồi thẳng người: "Cô hỏi đi."  

Khương Mạn: "Nhà anh có mỏ không?"  

Khương Nhuệ Trạch sửng sốt một chút: "Cái này... không có."  

Có điều, toàn bộ nền kinh tế phía Tây bán cầu, các hòn đảo, trang viên và thậm chí chính quyền của một số quốc gia nhỏ của gia tộc Lanscelot đều nằm trong tay anh cả của anh ta.  

Mỏ ở đây... có đáng tiền không?  

"Vậy thì trình độ học vấn của anh có cao không?"  

"E hèm... đại, đại học... chính quy?"  

"Vậy anh có công việc ổn định không?"  

Công việc? Khương Nhuệ Trạch do dự, công việc đó của anh ta cũng không liên quan gì đến sự ổn định.  

"Anh do dự rồi, xem ra là không có."  

Khương Mạn không cười nữa: "Bây giờ nghiên cứu sinh tiến sĩ còn làm shipper, anh thuộc bộ cá nóc à, bằng đại học chính quy mà đã huênh hoang như vậy?"  

"Nhà cũng không có mỏ, không có việc làm, cả ngày rong chơi, không làm việc, sống dựa hơi vào vinh quang của anh hai anh à?"  

Ồ, xin lỗi, tôi không có hứng thú với kẻ ăn bám."  

"Anh đừng nói chuyện với tôi."  

Sau khi nói xong, Khương Mạn liền đeo tai nghe vào, nhắm mắt ngủ.  

Khương Nhuệ Trạch tức giận đến mức suýt không thở nổi, nghiến răng nghiến lợi! Chỉ muốn gào lên!  

Tôi không ăn bám, tôi có học, tôi có thu nhập, tôi cũng có tiền!  

"Tức quá đi, dừng xe lại!"  

Vẻ mặt A Triết vô cùng bối rối: "Anh Trạch, bây giờ đang trên đường cao tốc nên không thể tùy tiện dừng xe lại được."  

Khương Nhuệ Trạch nghiến răng nghiến lợi, cơn tức giận này như muốn xé nát đức hạnh của anh ta, bất giác khiến người ta liên tưởng đến một sinh vật tuyệt vời.  

Anh ta lấy điện thoại ra, ngón tay vuốt mạnh lên màn hình và gửi tin nhắn wechat cho "ai đó".  

Tại sân bay Du Thành.  

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "Ồ, tôi không muốn."  Khương Nhuệ Trạch suýt chút nữa nghẹn chết. Hừm, đồ xấu xa này, cô không thể nói như bình thường người ta hay nói à!  Lộ Lộ ở hàng ghế trước cười khúc khích, A Triết đang lái xe nên không thể cười quá lớn, quai hàm căng ra để nhịn cười.  AdvertisementKhương Nhuệ Trạch trừng mắt nhìn cô: " Bạc Hạc Hiên có tiền, đẹp trai, thân hình đẹp, vậy mà cô không tò mò chút nào sao?!"  Khương Mạn cắn viên kẹo trong miệng, cảm thấy bên cạnh đang có một con ruồi vô cùng phiền phức.  AdvertisementCô nghiêng đầu, cười nói: "Được rồi, tôi có một số vấn đề muốn hỏi anh."  Khương Nhuệ Trạch hơi nhướng mày, sắp có bước đột phá rồi!  Anh ta ngồi thẳng người: "Cô hỏi đi."  Khương Mạn: "Nhà anh có mỏ không?"  Khương Nhuệ Trạch sửng sốt một chút: "Cái này... không có."  Có điều, toàn bộ nền kinh tế phía Tây bán cầu, các hòn đảo, trang viên và thậm chí chính quyền của một số quốc gia nhỏ của gia tộc Lanscelot đều nằm trong tay anh cả của anh ta.  Mỏ ở đây... có đáng tiền không?  "Vậy thì trình độ học vấn của anh có cao không?"  "E hèm... đại, đại học... chính quy?"  "Vậy anh có công việc ổn định không?"  Công việc? Khương Nhuệ Trạch do dự, công việc đó của anh ta cũng không liên quan gì đến sự ổn định.  "Anh do dự rồi, xem ra là không có."  Khương Mạn không cười nữa: "Bây giờ nghiên cứu sinh tiến sĩ còn làm shipper, anh thuộc bộ cá nóc à, bằng đại học chính quy mà đã huênh hoang như vậy?"  "Nhà cũng không có mỏ, không có việc làm, cả ngày rong chơi, không làm việc, sống dựa hơi vào vinh quang của anh hai anh à?"  Ồ, xin lỗi, tôi không có hứng thú với kẻ ăn bám."  "Anh đừng nói chuyện với tôi."  Sau khi nói xong, Khương Mạn liền đeo tai nghe vào, nhắm mắt ngủ.  Khương Nhuệ Trạch tức giận đến mức suýt không thở nổi, nghiến răng nghiến lợi! Chỉ muốn gào lên!  Tôi không ăn bám, tôi có học, tôi có thu nhập, tôi cũng có tiền!  "Tức quá đi, dừng xe lại!"  Vẻ mặt A Triết vô cùng bối rối: "Anh Trạch, bây giờ đang trên đường cao tốc nên không thể tùy tiện dừng xe lại được."  Khương Nhuệ Trạch nghiến răng nghiến lợi, cơn tức giận này như muốn xé nát đức hạnh của anh ta, bất giác khiến người ta liên tưởng đến một sinh vật tuyệt vời.  Anh ta lấy điện thoại ra, ngón tay vuốt mạnh lên màn hình và gửi tin nhắn wechat cho "ai đó".  Tại sân bay Du Thành.  

Chương 301