Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 340
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn: “Chó ngoan không đấu với ngỗng? Mày cũng giỏi tìm lí do bao biện cho bản thân nhỉ.” Một người một chó đứng giao lưu với nhau cứ như xung quanh không có ai ý. AdvertisementNhững người khác đều không thể nhịn cười, Khương Vân Sênh bước tới nói: “Con chó nhỏ ngu ngốc này đúng là vô tích sự.” Advertisement“Gâu!” Chó đần bất mãn sủa lên với Khương Vân Sênh: Loài người ngu xuẩn, dám nói Husky ông đây vô tích sự à! Cẩn thận tôi cắn anh đấy nhé! Khương Mạn liếc nhìn con chó ngốc rồi đạp vào mông nó. Tiếng Husky lập tức trở nên ấm ức, ngồi xuống bên chân Khương Mạn điên cuồng vẫy đuôi lấy lòng. Thông minh lanh lợi khiến tất cả mọi người ở đây đều tò mò. Con chó này hình như cũng không đần đến thế, trông cứ như nghe hiểu tiếng người ý. Khương Vân Sênh nhịn cười: “Tiểu Mạn, em mau bỏ con ngỗng xuống đi, đợi lát nữa nó sẽ chết ngạt đấy.” “Hả? Không ăn thịt nó sao?” Khương Mạn chợt nói. Lời này vừa phát ra, cô phát hiện biểu cảm của các bạn nhỏ đều thay đổi rồi. Vân Đóa nhìn cô kinh hãi, gương mặt nhỏ ấm ức, trực khóc: “Chị muốn ăn nó sao?” “Chẳng phải chị nói là phải nuôi nó lớn để nó đẻ thật nhiều ngỗng con sao?” “Chị lừa đảo……” Đôi mắt long lanh tràn ngập sự trách cứ và thất vọng nhìn cô, Khương Mạn vội vàng buông tay, nhìn Bạc Hạc Hiên và Khương Vân Sênh với ánh mắt cầu cứu. Kết quả là hai người đàn ông này đều không có chút nghĩa khí nào, giả bộ không nhìn thấy Khương Mạn trái tim nguội lạnh! Đúng là đàn ông, tên của hai người đúng ra phải là Bạc Tình! Gương mặt Khương Mạn đau khổ, chẳng phải chỉ là muốn ăn một con ngỗng thôi sao? Sao mà khó vậy trời! “Haizz, chị chỉ đùa để dọa nó thôi, làm sao có thể ăn nó thật, đã nói rồi, người còn thì ngỗng còn, chị còn ở đây, nó chắc chắn là không thể chết được.” Vân Đóa chớp chớp đôi mắt to còn đang ướt: “Thật không?” Khương Mạn dối lòng, gật đầu: “Ừ ừ!”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khương Mạn: “Chó ngoan không đấu với ngỗng? Mày cũng giỏi tìm lí do bao biện cho bản thân nhỉ.”
Một người một chó đứng giao lưu với nhau cứ như xung quanh không có ai ý.
Advertisement
Những người khác đều không thể nhịn cười, Khương Vân Sênh bước tới nói:
“Con chó nhỏ ngu ngốc này đúng là vô tích sự.”
Advertisement
“Gâu!” Chó đần bất mãn sủa lên với Khương Vân Sênh: Loài người ngu xuẩn, dám nói Husky ông đây vô tích sự à!
Cẩn thận tôi cắn anh đấy nhé!
Khương Mạn liếc nhìn con chó ngốc rồi đạp vào mông nó.
Tiếng Husky lập tức trở nên ấm ức, ngồi xuống bên chân Khương Mạn điên cuồng vẫy đuôi lấy lòng.
Thông minh lanh lợi khiến tất cả mọi người ở đây đều tò mò. Con chó này hình như cũng không đần đến thế, trông cứ như nghe hiểu tiếng người ý.
Khương Vân Sênh nhịn cười: “Tiểu Mạn, em mau bỏ con ngỗng xuống đi, đợi lát nữa nó sẽ chết ngạt đấy.”
“Hả? Không ăn thịt nó sao?” Khương Mạn chợt nói.
Lời này vừa phát ra, cô phát hiện biểu cảm của các bạn nhỏ đều thay đổi rồi.
Vân Đóa nhìn cô kinh hãi, gương mặt nhỏ ấm ức, trực khóc: “Chị muốn ăn nó sao?”
“Chẳng phải chị nói là phải nuôi nó lớn để nó đẻ thật nhiều ngỗng con sao?”
“Chị lừa đảo……”
Đôi mắt long lanh tràn ngập sự trách cứ và thất vọng nhìn cô, Khương Mạn vội vàng buông tay, nhìn Bạc Hạc Hiên và Khương Vân Sênh với ánh mắt cầu cứu.
Kết quả là hai người đàn ông này đều không có chút nghĩa khí nào, giả bộ không nhìn thấy
Khương Mạn trái tim nguội lạnh!
Đúng là đàn ông, tên của hai người đúng ra phải là Bạc Tình!
Gương mặt Khương Mạn đau khổ, chẳng phải chỉ là muốn ăn một con ngỗng thôi sao? Sao mà khó vậy trời!
“Haizz, chị chỉ đùa để dọa nó thôi, làm sao có thể ăn nó thật, đã nói rồi, người còn thì ngỗng còn, chị còn ở đây, nó chắc chắn là không thể chết được.”
Vân Đóa chớp chớp đôi mắt to còn đang ướt: “Thật không?”
Khương Mạn dối lòng, gật đầu: “Ừ ừ!”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn: “Chó ngoan không đấu với ngỗng? Mày cũng giỏi tìm lí do bao biện cho bản thân nhỉ.” Một người một chó đứng giao lưu với nhau cứ như xung quanh không có ai ý. AdvertisementNhững người khác đều không thể nhịn cười, Khương Vân Sênh bước tới nói: “Con chó nhỏ ngu ngốc này đúng là vô tích sự.” Advertisement“Gâu!” Chó đần bất mãn sủa lên với Khương Vân Sênh: Loài người ngu xuẩn, dám nói Husky ông đây vô tích sự à! Cẩn thận tôi cắn anh đấy nhé! Khương Mạn liếc nhìn con chó ngốc rồi đạp vào mông nó. Tiếng Husky lập tức trở nên ấm ức, ngồi xuống bên chân Khương Mạn điên cuồng vẫy đuôi lấy lòng. Thông minh lanh lợi khiến tất cả mọi người ở đây đều tò mò. Con chó này hình như cũng không đần đến thế, trông cứ như nghe hiểu tiếng người ý. Khương Vân Sênh nhịn cười: “Tiểu Mạn, em mau bỏ con ngỗng xuống đi, đợi lát nữa nó sẽ chết ngạt đấy.” “Hả? Không ăn thịt nó sao?” Khương Mạn chợt nói. Lời này vừa phát ra, cô phát hiện biểu cảm của các bạn nhỏ đều thay đổi rồi. Vân Đóa nhìn cô kinh hãi, gương mặt nhỏ ấm ức, trực khóc: “Chị muốn ăn nó sao?” “Chẳng phải chị nói là phải nuôi nó lớn để nó đẻ thật nhiều ngỗng con sao?” “Chị lừa đảo……” Đôi mắt long lanh tràn ngập sự trách cứ và thất vọng nhìn cô, Khương Mạn vội vàng buông tay, nhìn Bạc Hạc Hiên và Khương Vân Sênh với ánh mắt cầu cứu. Kết quả là hai người đàn ông này đều không có chút nghĩa khí nào, giả bộ không nhìn thấy Khương Mạn trái tim nguội lạnh! Đúng là đàn ông, tên của hai người đúng ra phải là Bạc Tình! Gương mặt Khương Mạn đau khổ, chẳng phải chỉ là muốn ăn một con ngỗng thôi sao? Sao mà khó vậy trời! “Haizz, chị chỉ đùa để dọa nó thôi, làm sao có thể ăn nó thật, đã nói rồi, người còn thì ngỗng còn, chị còn ở đây, nó chắc chắn là không thể chết được.” Vân Đóa chớp chớp đôi mắt to còn đang ướt: “Thật không?” Khương Mạn dối lòng, gật đầu: “Ừ ừ!”