Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 341

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cho dù bị túm lấy cổ, ý chí chiến đấu ấy vẫn chưa từng thuyên giảm, giống như nó biết Khương Mạn đang nói dối, tên ác bá vểnh đít lên.  Chỉ nghe thấy một loạt tiếng tiếng bẹt bẹt, phụt phụt, ghê tai vang lên  AdvertisementKhương Mạn thầm cảm thấy có thứ gì đó dính dính vừa mới quét qua chân mình, mùi hương khó tả bắt đầu bốc lên.  Cô cứng ngắc cúi đầu xuống.  “Ôi, đệt!”  Advertisement“Tôi muốn giết nó!!!!”    ……  Khương Mạn cuối cùng cũng không tránh khỏi tên ác bá thôn.  Ngày hôm nay, con người thua một con súc sinh nhiều lông.  “Tôi bị bẩn rồi……” Cô cắn răng, chân có chút cứng ngắc.  Mấy người đàn ông ở đây đều không biết nên khóc hay nên cười.  Bạc Hạc Hiên nhịn cười, bước nhanh tới, trực tiếp vác cô lên, đưa vào nhà.  Khương Mạn giật mình “Bạc-Yêu Nhi!”  “Đưa em vào phòng tắm.” Bạc Hạc Hiên giọng điệu bó tay, “Chân em bẩn thế này, lát nữa sẽ dính ra khắp nhà.”  Khương Mạn đành ngoan ngoãn, cũng đúng, đồ trong biệt thự này của Bạc Hạc Hiên chẳng có cái nào trông rẻ cả.  Tốt nhất là không nên mất tiền oan cho kim chủ.  Khương Vân Sênh nhìn hai người rời đi, nghiêng đầu nhìn Cố Trầm, “Cậu vậy mà không ngăn cậu ta lại à?”  “Đạo diễn Khương nói đùa rồi, cậu ta mới là ông chủ.” Cố Trầm ngoài cười, trong không cười, “Hơn nữa, nếu thật sự có một người có thể quản cậu ấy, tôi còn phải thắp hương cảm tạ trời phật ấy chứ.”  Khương Vân Sênh gật đầu: “Nói vậy cũng đúng……”    ……  Bạc Hạc Hiên trực tiếp đưa Khương Mạn vào phòng tắm trong phòng ngủ của mình.  Sau khi đặt cô xuống, nói: Trong nhà không có quần áo phụ nữ, lát nữa tôi lấy cho em bộ đồ ngủ của tôi.”  Anh dừng một lúc, ngẩng đầu nhìn cô: “Có ngại không?”  “Không ngại.” Khương Mạn lắc đầu.  Người đàn ông hài lòng, cong khóe môi, vuốt nhẹ qua má cô: “Em tắm trước đi.”  Khương Mạn đập cái tay của anh ra rồi trừng mắt với anh, lúc nhìn xuống bộ đồ của anh, nói: “Anh cũng đi tắm đi.”  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cho dù bị túm lấy cổ, ý chí chiến đấu ấy vẫn chưa từng thuyên giảm, giống như nó biết Khương Mạn đang nói dối, tên ác bá vểnh đít lên.  

Chỉ nghe thấy một loạt tiếng tiếng bẹt bẹt, phụt phụt, ghê tai vang lên  

Advertisement

Khương Mạn thầm cảm thấy có thứ gì đó dính dính vừa mới quét qua chân mình, mùi hương khó tả bắt đầu bốc lên.  

Cô cứng ngắc cúi đầu xuống.  

“Ôi, đệt!”  

Advertisement

“Tôi muốn giết nó!!!!”  

  ……  

Khương Mạn cuối cùng cũng không tránh khỏi tên ác bá thôn.  

Ngày hôm nay, con người thua một con súc sinh nhiều lông.  

“Tôi bị bẩn rồi……” Cô cắn răng, chân có chút cứng ngắc.  

Mấy người đàn ông ở đây đều không biết nên khóc hay nên cười.  

Bạc Hạc Hiên nhịn cười, bước nhanh tới, trực tiếp vác cô lên, đưa vào nhà.  

Khương Mạn giật mình “Bạc-Yêu Nhi!”  

“Đưa em vào phòng tắm.” Bạc Hạc Hiên giọng điệu bó tay, “Chân em bẩn thế này, lát nữa sẽ dính ra khắp nhà.”  

Khương Mạn đành ngoan ngoãn, cũng đúng, đồ trong biệt thự này của Bạc Hạc Hiên chẳng có cái nào trông rẻ cả.  

Tốt nhất là không nên mất tiền oan cho kim chủ.  

Khương Vân Sênh nhìn hai người rời đi, nghiêng đầu nhìn Cố Trầm, “Cậu vậy mà không ngăn cậu ta lại à?”  

“Đạo diễn Khương nói đùa rồi, cậu ta mới là ông chủ.” Cố Trầm ngoài cười, trong không cười, “Hơn nữa, nếu thật sự có một người có thể quản cậu ấy, tôi còn phải thắp hương cảm tạ trời phật ấy chứ.”  

Khương Vân Sênh gật đầu: “Nói vậy cũng đúng……”  

  ……  

Bạc Hạc Hiên trực tiếp đưa Khương Mạn vào phòng tắm trong phòng ngủ của mình.  

Sau khi đặt cô xuống, nói: Trong nhà không có quần áo phụ nữ, lát nữa tôi lấy cho em bộ đồ ngủ của tôi.”  

Anh dừng một lúc, ngẩng đầu nhìn cô: “Có ngại không?”  

“Không ngại.” Khương Mạn lắc đầu.  

Người đàn ông hài lòng, cong khóe môi, vuốt nhẹ qua má cô: “Em tắm trước đi.”  

Khương Mạn đập cái tay của anh ra rồi trừng mắt với anh, lúc nhìn xuống bộ đồ của anh, nói: “Anh cũng đi tắm đi.”  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cho dù bị túm lấy cổ, ý chí chiến đấu ấy vẫn chưa từng thuyên giảm, giống như nó biết Khương Mạn đang nói dối, tên ác bá vểnh đít lên.  Chỉ nghe thấy một loạt tiếng tiếng bẹt bẹt, phụt phụt, ghê tai vang lên  AdvertisementKhương Mạn thầm cảm thấy có thứ gì đó dính dính vừa mới quét qua chân mình, mùi hương khó tả bắt đầu bốc lên.  Cô cứng ngắc cúi đầu xuống.  “Ôi, đệt!”  Advertisement“Tôi muốn giết nó!!!!”    ……  Khương Mạn cuối cùng cũng không tránh khỏi tên ác bá thôn.  Ngày hôm nay, con người thua một con súc sinh nhiều lông.  “Tôi bị bẩn rồi……” Cô cắn răng, chân có chút cứng ngắc.  Mấy người đàn ông ở đây đều không biết nên khóc hay nên cười.  Bạc Hạc Hiên nhịn cười, bước nhanh tới, trực tiếp vác cô lên, đưa vào nhà.  Khương Mạn giật mình “Bạc-Yêu Nhi!”  “Đưa em vào phòng tắm.” Bạc Hạc Hiên giọng điệu bó tay, “Chân em bẩn thế này, lát nữa sẽ dính ra khắp nhà.”  Khương Mạn đành ngoan ngoãn, cũng đúng, đồ trong biệt thự này của Bạc Hạc Hiên chẳng có cái nào trông rẻ cả.  Tốt nhất là không nên mất tiền oan cho kim chủ.  Khương Vân Sênh nhìn hai người rời đi, nghiêng đầu nhìn Cố Trầm, “Cậu vậy mà không ngăn cậu ta lại à?”  “Đạo diễn Khương nói đùa rồi, cậu ta mới là ông chủ.” Cố Trầm ngoài cười, trong không cười, “Hơn nữa, nếu thật sự có một người có thể quản cậu ấy, tôi còn phải thắp hương cảm tạ trời phật ấy chứ.”  Khương Vân Sênh gật đầu: “Nói vậy cũng đúng……”    ……  Bạc Hạc Hiên trực tiếp đưa Khương Mạn vào phòng tắm trong phòng ngủ của mình.  Sau khi đặt cô xuống, nói: Trong nhà không có quần áo phụ nữ, lát nữa tôi lấy cho em bộ đồ ngủ của tôi.”  Anh dừng một lúc, ngẩng đầu nhìn cô: “Có ngại không?”  “Không ngại.” Khương Mạn lắc đầu.  Người đàn ông hài lòng, cong khóe môi, vuốt nhẹ qua má cô: “Em tắm trước đi.”  Khương Mạn đập cái tay của anh ra rồi trừng mắt với anh, lúc nhìn xuống bộ đồ của anh, nói: “Anh cũng đi tắm đi.”  

Chương 341