Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 349
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đại Ngọc: "Tôi say ư? Cô coi thường tôi à? Tôi mà say à... Nực cười, ợ..." Khương Mạn nghe cách nói này, e là rượu đã tràn vào cả trong não rồi. Advertisement"Cô đang ở đâu? Cô ở một mình à? Trợ lý của cô đâu?" Đại Ngọc bên đó gào lên: "Khương Mạn, cô là đồ xấu xa... cô bắt nạt tôi... tại sao cô không đến đón tôi, tôi sắp nôn ra tinh dầu gió đó... oẹ… oẹ... " AdvertisementGiọng đầu dây bên kia hỗn loạn, một lúc sau, có người giật lấy điện thoại. "Khương võ thần, tôi là trợ lý của chị Hiểu Hiểu, chúng tôi đang ở bên ngoài biệt thự... Chị ấy say rồi, tôi không thể dắt nổi chị ấy..." "Cô... cô mau tới đi! Trời ôi, chị ấy trèo lên cây rồi!" Khương Mạn sững sờ: "Lên cây rồi?" Trợ lý như sắp khóc: "Chị ấy nói muốn nhổ cây liễu... A, nói muốn chết, cô mau tới đi, cô còn không tới sẽ xảy ra án mạng mất!" Điện thoại bị ngắt giữa chừng. Khương Vân Sênh hỏi: "Sao vậy?" Khương Mạn nhìn Bạc Hạc Hiên với vẻ mặt khéo léo: "Bên ngoài khu nhà anh có cây liễu à?" "Có một cây liễu cổ đã được Cục Lâm nghiệp xếp hạng, khoảng hai trăm năm tuổi." “Vậy thì xong đời rồi.” Khương Mạn bĩu môi: “Đại Ngọc sắp nhổ nó rồi.” Khương Vân Sênh, Bạc Hạc Hiên nói, "..." Tinh thần Khương Mạn phấn chấn, hét to tên của Tiểu Vương Hinh. "Tiểu Vương Hinh! Mau đến đây! Em sắp được chiêm ngưỡng cảnh tượng dì Hiểu Hiểu nhổ cây liễu rồi!!!" Mười phút sau. Khương Mạn cùng với đám trẻ xuất hiện bên ngoài khu, bạn có nghĩ rằng cô đi đến đây à? Không! Cô chạy tới! "Khương võ thần!!!" Người trợ lý vẫy tay điên cuồng như thể nhìn thấy một vị cứu tinh, khi nhìn thấy Khương Mạn không chỉ một mình đến, mà còn mang theo sáu em bé của thôn Hổ Khẩu tới, vẻ mặt cô ấy vô cùng vi diệu. Thấy Tôn Hiểu Hiểu nằm trên cành cây, đầu tóc bù xù, mặt đỏ bừng, miệng không ngừng hú hét: "Yêu và hận chỉ trong tích tắc oẹ... Nâng ly lên... Mặt trăng chết tiệt... Tình yêu như bầu trời... Tôi hỏi vua... Tôi hỏi ông nội bạn..." Bài "Tôn quý phi say rượu" này, cô ta hát quá đỉnh! Tôn quý phi say rượu là một bài hát có thật trong kinh kịch
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đại Ngọc: "Tôi say ư? Cô coi thường tôi à? Tôi mà say à... Nực cười, ợ..."
Khương Mạn nghe cách nói này, e là rượu đã tràn vào cả trong não rồi.
Advertisement
"Cô đang ở đâu? Cô ở một mình à? Trợ lý của cô đâu?"
Đại Ngọc bên đó gào lên: "Khương Mạn, cô là đồ xấu xa... cô bắt nạt tôi... tại sao cô không đến đón tôi, tôi sắp nôn ra tinh dầu gió đó... oẹ… oẹ... "
Advertisement
Giọng đầu dây bên kia hỗn loạn, một lúc sau, có người giật lấy điện thoại.
"Khương võ thần, tôi là trợ lý của chị Hiểu Hiểu, chúng tôi đang ở bên ngoài biệt thự... Chị ấy say rồi, tôi không thể dắt nổi chị ấy..."
"Cô... cô mau tới đi! Trời ôi, chị ấy trèo lên cây rồi!"
Khương Mạn sững sờ: "Lên cây rồi?"
Trợ lý như sắp khóc: "Chị ấy nói muốn nhổ cây liễu... A, nói muốn chết, cô mau tới đi, cô còn không tới sẽ xảy ra án mạng mất!" Điện thoại bị ngắt giữa chừng.
Khương Vân Sênh hỏi: "Sao vậy?"
Khương Mạn nhìn Bạc Hạc Hiên với vẻ mặt khéo léo: "Bên ngoài khu nhà anh có cây liễu à?"
"Có một cây liễu cổ đã được Cục Lâm nghiệp xếp hạng, khoảng hai trăm năm tuổi."
“Vậy thì xong đời rồi.” Khương Mạn bĩu môi: “Đại Ngọc sắp nhổ nó rồi.”
Khương Vân Sênh, Bạc Hạc Hiên nói, "..."
Tinh thần Khương Mạn phấn chấn, hét to tên của Tiểu Vương Hinh.
"Tiểu Vương Hinh! Mau đến đây! Em sắp được chiêm ngưỡng cảnh tượng dì Hiểu Hiểu nhổ cây liễu rồi!!!"
Mười phút sau.
Khương Mạn cùng với đám trẻ xuất hiện bên ngoài khu, bạn có nghĩ rằng cô đi đến đây à? Không! Cô chạy tới!
"Khương võ thần!!!"
Người trợ lý vẫy tay điên cuồng như thể nhìn thấy một vị cứu tinh, khi nhìn thấy Khương Mạn không chỉ một mình đến, mà còn mang theo sáu em bé của thôn Hổ Khẩu tới, vẻ mặt cô ấy vô cùng vi diệu.
Thấy Tôn Hiểu Hiểu nằm trên cành cây, đầu tóc bù xù, mặt đỏ bừng, miệng không ngừng hú hét:
"Yêu và hận chỉ trong tích tắc oẹ... Nâng ly lên... Mặt trăng chết tiệt... Tình yêu như bầu trời... Tôi hỏi vua... Tôi hỏi ông nội bạn..."
Bài "Tôn quý phi say rượu" này, cô ta hát quá đỉnh!
Tôn quý phi say rượu là một bài hát có thật trong kinh kịch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đại Ngọc: "Tôi say ư? Cô coi thường tôi à? Tôi mà say à... Nực cười, ợ..." Khương Mạn nghe cách nói này, e là rượu đã tràn vào cả trong não rồi. Advertisement"Cô đang ở đâu? Cô ở một mình à? Trợ lý của cô đâu?" Đại Ngọc bên đó gào lên: "Khương Mạn, cô là đồ xấu xa... cô bắt nạt tôi... tại sao cô không đến đón tôi, tôi sắp nôn ra tinh dầu gió đó... oẹ… oẹ... " AdvertisementGiọng đầu dây bên kia hỗn loạn, một lúc sau, có người giật lấy điện thoại. "Khương võ thần, tôi là trợ lý của chị Hiểu Hiểu, chúng tôi đang ở bên ngoài biệt thự... Chị ấy say rồi, tôi không thể dắt nổi chị ấy..." "Cô... cô mau tới đi! Trời ôi, chị ấy trèo lên cây rồi!" Khương Mạn sững sờ: "Lên cây rồi?" Trợ lý như sắp khóc: "Chị ấy nói muốn nhổ cây liễu... A, nói muốn chết, cô mau tới đi, cô còn không tới sẽ xảy ra án mạng mất!" Điện thoại bị ngắt giữa chừng. Khương Vân Sênh hỏi: "Sao vậy?" Khương Mạn nhìn Bạc Hạc Hiên với vẻ mặt khéo léo: "Bên ngoài khu nhà anh có cây liễu à?" "Có một cây liễu cổ đã được Cục Lâm nghiệp xếp hạng, khoảng hai trăm năm tuổi." “Vậy thì xong đời rồi.” Khương Mạn bĩu môi: “Đại Ngọc sắp nhổ nó rồi.” Khương Vân Sênh, Bạc Hạc Hiên nói, "..." Tinh thần Khương Mạn phấn chấn, hét to tên của Tiểu Vương Hinh. "Tiểu Vương Hinh! Mau đến đây! Em sắp được chiêm ngưỡng cảnh tượng dì Hiểu Hiểu nhổ cây liễu rồi!!!" Mười phút sau. Khương Mạn cùng với đám trẻ xuất hiện bên ngoài khu, bạn có nghĩ rằng cô đi đến đây à? Không! Cô chạy tới! "Khương võ thần!!!" Người trợ lý vẫy tay điên cuồng như thể nhìn thấy một vị cứu tinh, khi nhìn thấy Khương Mạn không chỉ một mình đến, mà còn mang theo sáu em bé của thôn Hổ Khẩu tới, vẻ mặt cô ấy vô cùng vi diệu. Thấy Tôn Hiểu Hiểu nằm trên cành cây, đầu tóc bù xù, mặt đỏ bừng, miệng không ngừng hú hét: "Yêu và hận chỉ trong tích tắc oẹ... Nâng ly lên... Mặt trăng chết tiệt... Tình yêu như bầu trời... Tôi hỏi vua... Tôi hỏi ông nội bạn..." Bài "Tôn quý phi say rượu" này, cô ta hát quá đỉnh! Tôn quý phi say rượu là một bài hát có thật trong kinh kịch