Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 350

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tiểu Lý Quân ho một tiếng, nhưng không nói gì.  Cô trợ lý nho nhỏ cười trong nước mắt: "Khương võ thần, cô đừng nói đùa nữa, mau đưa chị ấy xuống, nếu bị paparazzi chụp được thì coi như xong đời."  Advertisement"Không sợ, không sợ!" Bạc Hạc Hiên nói rằng khu anh ở rất an toàn, các paparazzi không thể vào được, Khương Mạn xua tay nói:   "Hơn nữa, nếu thật sự có chụp được, có lẽ con đường đóng phim của Đại Ngọc nhà cô sẽ rộng hơn vài mét."  Cô trợ lý: "..."  Advertisement   Tôn Hiểu Hiểu hú hét một lúc lâu, cuối cùng đã nhìn thấy con quỷ đáng ghét ở bên dưới.Hai mắt cô ta mở to nhìn chằm chằm:   "Khương Mạn!!"  “Tôi đây!” Khương Mạn nhìn cô ta cười: “Cô còn muốn hát nữa không? Đổi bài đi.”  "Hát cái ông nội cô!"  Khi say rượu đầu óc sẽ không được lý trí, Đại Ngọc lúc này vô cùng mạnh miệng!  Cô siêu vẹo đứng lên, chỉ vào Khương Mạn nói: "Tại sao cô luôn bắt nạt tôi?!"  Khương Mạn nhịn cười: "Tôi bắt nạt cô khi nào?"  “Cô có!” Tôn Đại Ngọc trợn to hai mắt, hai mắt ươn ướt, trong hốc mắt chảy ra vài giọt nước mắt.  Chưa kể, cảnh tượng đó thực sự giống như một cô con dâu bị bà mẹ chồng độc ác ức h**p. Khương Mạn thấy vậy vô cùng bất lực, cô đã từng thề sẽ bảo vệ người già, người yếu thế, phụ nữ, trẻ em và thức ăn!  Nhìn Đại Ngọc bây giờ thật sự đáng thương, cũng được coi là loại già yếu, phụ nữ, trẻ nhỏ… Cô luôn cảm thấy thương cảm đối với những cô gái dễ thương.  "Được rồi, tôi sai rồi. Tôi đã bắt nạt cô và tôi đã phạm một tội lớn."  Khương Mạn giơ hai tay lên, cười nói: "Tôi nhận tội. Lát nữa tôi sẽ cho cô đánh hai cái, cô mau xuống đi."  Tôn Hiểu Hiểu sụt sịt mũi: "Coi, coi như cô biết điều... cô đỡ tôi đi..."  "Ừ, tôi đỡ cô!"  Ngay khi cô vừa dứt lời, Tôn Hiểu Hiểu rơi xuống như một người đẹp rơi  từ tòa nhà xuống.  Cô trợ lý nhỏ bên cạnh sợ hãi kêu lên.  Chị gái của tôi ơi! Chị có biết sợ không! Chị không sợ ngã xuống như thế này thì mặt sẽ bị nát thành cái bánh à!   Vào thời khắc mấu chốt, Khương Mạn đã bước lên một bước, ôm lấy công chúa Tôn Hiểu Hiểu một cách kiên định và chắc chắn. Cô trợ lý nhỏ hít một hơi thật sâu, Khương võ thần thật tuyệt vời!   Người bạn trai có sức mạnh tối đa!!  Khương Mạn cúi đầu nhìn Tôn Hiểu Hiểu trong vòng tay mình, lắc đầu:   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tiểu Lý Quân ho một tiếng, nhưng không nói gì.  

Cô trợ lý nho nhỏ cười trong nước mắt: "Khương võ thần, cô đừng nói đùa nữa, mau đưa chị ấy xuống, nếu bị paparazzi chụp được thì coi như xong đời."  

Advertisement

"Không sợ, không sợ!" Bạc Hạc Hiên nói rằng khu anh ở rất an toàn, các paparazzi không thể vào được, Khương Mạn xua tay nói:   

"Hơn nữa, nếu thật sự có chụp được, có lẽ con đường đóng phim của Đại Ngọc nhà cô sẽ rộng hơn vài mét."  

Cô trợ lý: "..."  

Advertisement

   

Tôn Hiểu Hiểu hú hét một lúc lâu, cuối cùng đã nhìn thấy con quỷ đáng ghét ở bên dưới.Hai mắt cô ta mở to nhìn chằm chằm:   

"Khương Mạn!!"  

“Tôi đây!” Khương Mạn nhìn cô ta cười: “Cô còn muốn hát nữa không? Đổi bài đi.”  

"Hát cái ông nội cô!"  

Khi say rượu đầu óc sẽ không được lý trí, Đại Ngọc lúc này vô cùng mạnh miệng!  

Cô siêu vẹo đứng lên, chỉ vào Khương Mạn nói: "Tại sao cô luôn bắt nạt tôi?!"  

Khương Mạn nhịn cười: "Tôi bắt nạt cô khi nào?"  

“Cô có!” Tôn Đại Ngọc trợn to hai mắt, hai mắt ươn ướt, trong hốc mắt chảy ra vài giọt nước mắt.  

Chưa kể, cảnh tượng đó thực sự giống như một cô con dâu bị bà mẹ chồng độc ác ức h**p. Khương Mạn thấy vậy vô cùng bất lực, cô đã từng thề sẽ bảo vệ người già, người yếu thế, phụ nữ, trẻ em và thức ăn!  

Nhìn Đại Ngọc bây giờ thật sự đáng thương, cũng được coi là loại già yếu, phụ nữ, trẻ nhỏ… Cô luôn cảm thấy thương cảm đối với những cô gái dễ thương.  

"Được rồi, tôi sai rồi. Tôi đã bắt nạt cô và tôi đã phạm một tội lớn."  

Khương Mạn giơ hai tay lên, cười nói: "Tôi nhận tội. Lát nữa tôi sẽ cho cô đánh hai cái, cô mau xuống đi."  

Tôn Hiểu Hiểu sụt sịt mũi: "Coi, coi như cô biết điều... cô đỡ tôi đi..."  

"Ừ, tôi đỡ cô!"  

Ngay khi cô vừa dứt lời, Tôn Hiểu Hiểu rơi xuống như một người đẹp rơi  từ tòa nhà xuống.  

Cô trợ lý nhỏ bên cạnh sợ hãi kêu lên.  

Chị gái của tôi ơi! Chị có biết sợ không! Chị không sợ ngã xuống như thế này thì mặt sẽ bị nát thành cái bánh à!   

Vào thời khắc mấu chốt, Khương Mạn đã bước lên một bước, ôm lấy công chúa Tôn Hiểu Hiểu một cách kiên định và chắc chắn. Cô trợ lý nhỏ hít một hơi thật sâu, Khương võ thần thật tuyệt vời!   

Người bạn trai có sức mạnh tối đa!!  

Khương Mạn cúi đầu nhìn Tôn Hiểu Hiểu trong vòng tay mình, lắc đầu:   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tiểu Lý Quân ho một tiếng, nhưng không nói gì.  Cô trợ lý nho nhỏ cười trong nước mắt: "Khương võ thần, cô đừng nói đùa nữa, mau đưa chị ấy xuống, nếu bị paparazzi chụp được thì coi như xong đời."  Advertisement"Không sợ, không sợ!" Bạc Hạc Hiên nói rằng khu anh ở rất an toàn, các paparazzi không thể vào được, Khương Mạn xua tay nói:   "Hơn nữa, nếu thật sự có chụp được, có lẽ con đường đóng phim của Đại Ngọc nhà cô sẽ rộng hơn vài mét."  Cô trợ lý: "..."  Advertisement   Tôn Hiểu Hiểu hú hét một lúc lâu, cuối cùng đã nhìn thấy con quỷ đáng ghét ở bên dưới.Hai mắt cô ta mở to nhìn chằm chằm:   "Khương Mạn!!"  “Tôi đây!” Khương Mạn nhìn cô ta cười: “Cô còn muốn hát nữa không? Đổi bài đi.”  "Hát cái ông nội cô!"  Khi say rượu đầu óc sẽ không được lý trí, Đại Ngọc lúc này vô cùng mạnh miệng!  Cô siêu vẹo đứng lên, chỉ vào Khương Mạn nói: "Tại sao cô luôn bắt nạt tôi?!"  Khương Mạn nhịn cười: "Tôi bắt nạt cô khi nào?"  “Cô có!” Tôn Đại Ngọc trợn to hai mắt, hai mắt ươn ướt, trong hốc mắt chảy ra vài giọt nước mắt.  Chưa kể, cảnh tượng đó thực sự giống như một cô con dâu bị bà mẹ chồng độc ác ức h**p. Khương Mạn thấy vậy vô cùng bất lực, cô đã từng thề sẽ bảo vệ người già, người yếu thế, phụ nữ, trẻ em và thức ăn!  Nhìn Đại Ngọc bây giờ thật sự đáng thương, cũng được coi là loại già yếu, phụ nữ, trẻ nhỏ… Cô luôn cảm thấy thương cảm đối với những cô gái dễ thương.  "Được rồi, tôi sai rồi. Tôi đã bắt nạt cô và tôi đã phạm một tội lớn."  Khương Mạn giơ hai tay lên, cười nói: "Tôi nhận tội. Lát nữa tôi sẽ cho cô đánh hai cái, cô mau xuống đi."  Tôn Hiểu Hiểu sụt sịt mũi: "Coi, coi như cô biết điều... cô đỡ tôi đi..."  "Ừ, tôi đỡ cô!"  Ngay khi cô vừa dứt lời, Tôn Hiểu Hiểu rơi xuống như một người đẹp rơi  từ tòa nhà xuống.  Cô trợ lý nhỏ bên cạnh sợ hãi kêu lên.  Chị gái của tôi ơi! Chị có biết sợ không! Chị không sợ ngã xuống như thế này thì mặt sẽ bị nát thành cái bánh à!   Vào thời khắc mấu chốt, Khương Mạn đã bước lên một bước, ôm lấy công chúa Tôn Hiểu Hiểu một cách kiên định và chắc chắn. Cô trợ lý nhỏ hít một hơi thật sâu, Khương võ thần thật tuyệt vời!   Người bạn trai có sức mạnh tối đa!!  Khương Mạn cúi đầu nhìn Tôn Hiểu Hiểu trong vòng tay mình, lắc đầu:   

Chương 350