Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 351
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương võ thần bộc phát năng lực bạn trai, ôm Đại Ngọc vào lòng, trông vô cùng e thẹn. Trợ lý chỉ vừa mới buộc xong cái tóc, đã thấy Khương Mạn nhìn về phía bọn nhỏ. Advertisement“Quay lại clip chưa?” Tiểu Lý Quân gật đầu: “Chị yên tâm, em quay lại được rồi.” Trợ lý lúc này mới để ý, trong tay tiểu Lý Quân vẫn luôn cầm điện thoại. AdvertisementKhương Mạn: “Hehehe!” “Đợi cô ấy tỉnh rồi gửi cho cô ấy xem, Đại Ngọc nhà ta lúc uống say cũng là người có thể làm nên việc lớn đó nha!” Trợ lý: “……” Được lắm! Đúng là rất giỏi đấy! Quả nhiên, đây mới là Khương võ thần! Sát thủ vô tình!! Khương Mạn ôm Đại Ngọc lên, ngẩng đầu sải bước đi vào biệt thự. Lúc đi ngang qua Bạc ảnh đế, không thèm liếc mắt lấy một cái. Bạc Hạc Hiên một tay đút túi quần, tay còn lại sờ lông mày, biểu cảm không rõ là bất lực hay là gì....dù sao, cũng có chút ghen tuông. Khương Vân Sênh nhìn anh trêu ghẹo, nói: “Đoạn đường phía trước còn gian nan lắm nhỉ?” Bạc ảnh đế sắc mặt ung dung: “Đều chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, không có gì phải sợ.” “Haha, ” đạo diễn Khương bật cười: “Cách dùng từ khá đấy.” Đổi cách nói, là bản lĩnh ở một khía cạnh khác …… Khương Vân Sênh: “Tiểu Mạn chủ động ôm cậu bao giờ chưa?” Bạc Hạc Hiên: “Dạo này không có công việc gì cả, bớt chút thời gian giúp Khương Nhuệ Trạch, hình như cũng không tốn sức mấy.” Khương Vân Sênh: “……” Cả hai đều giữ một nụ cười ‘tiêu chuẩn’. Tới đây, tàn sát trái tim nhau nào. Đột nhiên, tiếng hét của mấy đứa nhỏ cất lên: “A!!Quần chị tụt rồi kìa——” Khương Mạn đang bước nghênh ngang bỗng dừng lại, chỉ cảm thấy giữa hai ch@n mát lạnh. Cô còn đang mặc quần ngủ của Bạc Hạc Hiên, vốn bụng quần đã rộng rồi, phải dùng dây buộc rèm cửa để buộc bụng lại, kết quả vừa rồi động tác mạnh quá, quần lại bị tụt xuống. Áo trên đủ dài để khiến cô trông không tới nỗi là cởi chuồng, nhưng cái bộ dạng của cô thì....giống như vừa mới ngồi bồn cầu xong, còn chưa kéo quần lên đã đi rêu rao khắp nơi vậy!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khương võ thần bộc phát năng lực bạn trai, ôm Đại Ngọc vào lòng, trông vô cùng e thẹn.
Trợ lý chỉ vừa mới buộc xong cái tóc, đã thấy Khương Mạn nhìn về phía bọn nhỏ.
Advertisement
“Quay lại clip chưa?”
Tiểu Lý Quân gật đầu: “Chị yên tâm, em quay lại được rồi.”
Trợ lý lúc này mới để ý, trong tay tiểu Lý Quân vẫn luôn cầm điện thoại.
Advertisement
Khương Mạn: “Hehehe!”
“Đợi cô ấy tỉnh rồi gửi cho cô ấy xem, Đại Ngọc nhà ta lúc uống say cũng là người có thể làm nên việc lớn đó nha!”
Trợ lý: “……” Được lắm! Đúng là rất giỏi đấy!
Quả nhiên, đây mới là Khương võ thần!
Sát thủ vô tình!!
Khương Mạn ôm Đại Ngọc lên, ngẩng đầu sải bước đi vào biệt thự.
Lúc đi ngang qua Bạc ảnh đế, không thèm liếc mắt lấy một cái.
Bạc Hạc Hiên một tay đút túi quần, tay còn lại sờ lông mày, biểu cảm không rõ là bất lực hay là gì....dù sao, cũng có chút ghen tuông.
Khương Vân Sênh nhìn anh trêu ghẹo, nói: “Đoạn đường phía trước còn gian nan lắm nhỉ?”
Bạc ảnh đế sắc mặt ung dung: “Đều chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, không có gì phải sợ.”
“Haha, ” đạo diễn Khương bật cười: “Cách dùng từ khá đấy.”
Đổi cách nói, là bản lĩnh ở một khía cạnh khác ……
Khương Vân Sênh: “Tiểu Mạn chủ động ôm cậu bao giờ chưa?”
Bạc Hạc Hiên: “Dạo này không có công việc gì cả, bớt chút thời gian giúp Khương Nhuệ Trạch, hình như cũng không tốn sức mấy.”
Khương Vân Sênh: “……”
Cả hai đều giữ một nụ cười ‘tiêu chuẩn’.
Tới đây, tàn sát trái tim nhau nào.
Đột nhiên, tiếng hét của mấy đứa nhỏ cất lên:
“A!!Quần chị tụt rồi kìa——”
Khương Mạn đang bước nghênh ngang bỗng dừng lại, chỉ cảm thấy giữa hai ch@n mát lạnh.
Cô còn đang mặc quần ngủ của Bạc Hạc Hiên, vốn bụng quần đã rộng rồi, phải dùng dây buộc rèm cửa để buộc bụng lại, kết quả vừa rồi động tác mạnh quá, quần lại bị tụt xuống.
Áo trên đủ dài để khiến cô trông không tới nỗi là cởi chuồng, nhưng cái bộ dạng của cô thì....giống như vừa mới ngồi bồn cầu xong, còn chưa kéo quần lên đã đi rêu rao khắp nơi vậy!
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương võ thần bộc phát năng lực bạn trai, ôm Đại Ngọc vào lòng, trông vô cùng e thẹn. Trợ lý chỉ vừa mới buộc xong cái tóc, đã thấy Khương Mạn nhìn về phía bọn nhỏ. Advertisement“Quay lại clip chưa?” Tiểu Lý Quân gật đầu: “Chị yên tâm, em quay lại được rồi.” Trợ lý lúc này mới để ý, trong tay tiểu Lý Quân vẫn luôn cầm điện thoại. AdvertisementKhương Mạn: “Hehehe!” “Đợi cô ấy tỉnh rồi gửi cho cô ấy xem, Đại Ngọc nhà ta lúc uống say cũng là người có thể làm nên việc lớn đó nha!” Trợ lý: “……” Được lắm! Đúng là rất giỏi đấy! Quả nhiên, đây mới là Khương võ thần! Sát thủ vô tình!! Khương Mạn ôm Đại Ngọc lên, ngẩng đầu sải bước đi vào biệt thự. Lúc đi ngang qua Bạc ảnh đế, không thèm liếc mắt lấy một cái. Bạc Hạc Hiên một tay đút túi quần, tay còn lại sờ lông mày, biểu cảm không rõ là bất lực hay là gì....dù sao, cũng có chút ghen tuông. Khương Vân Sênh nhìn anh trêu ghẹo, nói: “Đoạn đường phía trước còn gian nan lắm nhỉ?” Bạc ảnh đế sắc mặt ung dung: “Đều chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, không có gì phải sợ.” “Haha, ” đạo diễn Khương bật cười: “Cách dùng từ khá đấy.” Đổi cách nói, là bản lĩnh ở một khía cạnh khác …… Khương Vân Sênh: “Tiểu Mạn chủ động ôm cậu bao giờ chưa?” Bạc Hạc Hiên: “Dạo này không có công việc gì cả, bớt chút thời gian giúp Khương Nhuệ Trạch, hình như cũng không tốn sức mấy.” Khương Vân Sênh: “……” Cả hai đều giữ một nụ cười ‘tiêu chuẩn’. Tới đây, tàn sát trái tim nhau nào. Đột nhiên, tiếng hét của mấy đứa nhỏ cất lên: “A!!Quần chị tụt rồi kìa——” Khương Mạn đang bước nghênh ngang bỗng dừng lại, chỉ cảm thấy giữa hai ch@n mát lạnh. Cô còn đang mặc quần ngủ của Bạc Hạc Hiên, vốn bụng quần đã rộng rồi, phải dùng dây buộc rèm cửa để buộc bụng lại, kết quả vừa rồi động tác mạnh quá, quần lại bị tụt xuống. Áo trên đủ dài để khiến cô trông không tới nỗi là cởi chuồng, nhưng cái bộ dạng của cô thì....giống như vừa mới ngồi bồn cầu xong, còn chưa kéo quần lên đã đi rêu rao khắp nơi vậy!