Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 363

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn cười rộ lên: “Tôi tin tưởng thần cách của anh.”  Người đàn ông này đúng là trắng đen đều có, bộ mặt nho nhã này đem đi lừa thế gian, chỉ có Khương Mạn mới nhìn được bộ mặt thật dưới lớp mặt nạ, vừa ấm áp cũng vừa mạnh mẽ.   Advertisement“Tôi không định giấu anh, chỉ là những việc kia của tôi cũng chưa có manh mối gì.” Khương Mạn chân thành nhìn anh ta nói: “Anh không thích rắc rối mà.”  AdvertisementBạc Hạc Hiên hít một hơi, từ từ đi về phía cô. Thân ảnh cao lớn như muốn bao lấy cô, như muốn khảm cô vào trong bóng của mình, từ từ nhả từng câu từng chữ: “Em là ngoại lệ.”  Tim Khương Mạn như bị cào nhẹ một cái ngứa ngứa. Một cảm giác trước giờ chưa bao giờ có. Ấm áp, ngọt ngào, lại có một loại cảm giác hoảng loạn khó tả. Đủ loại cảm xúc đan xen trong lòng, không biết từ lúc nào bức tường bao quanh tim cô bỗng có một khe nứt. Có thứ gì đó từ từ bén rễ …….Lặng lẽ đợi ánh nắng ấm áp và mưa xuân đến đánh thức……  Một tiếng sau, bên Thiên Phong Medical, Phong dầu gió bị Đại Ngọc tạt rượu vang đang được rửa dạ dày, rồi chuyển vào nằm ở trong phòng bệnh VIP. Đột nhiên bệnh viện mất điện toàn diện, cả bệnh viện chìm vào bóng tối.   Một bóng người lặng lẽ xuất hiện trong phòng bệnh VIP của CEO Phong Lăng, nhìn anh ta cười nhe cả hàm răng trắng.   Mở mồm ợ hơi một cái: “Ợ --- ”  Một giây sau Khương Nhuệ Trạch như con hổ vồ mồi vồ lấy đối phương.   Bốp—  Khương Nhuệ Trạch vả một cái đánh thức vị Phong - CEO từ trong mộng tỉnh dậy.   Phong Lăng sững sờ, không nhìn rõ gương mặt của Khương Nhuệ Trạch trong bóng tối, kinh hãi nói: “Ai đấy?”  Bốp –  Lại một cái bạt tai nữa.  Phong Lăng hét lên, máu mồm gỉ ra, cảm giác như răng cũng sắp long ra rồi. Lại nghe thấy giọng khàn khàn của đàn ông, nghe như đang dùng máy biến âm.   “Sao Khương Mạn phải làm giám định ADN?”  Lòng Phong Lăng nẩy một cái, cả người cảnh giác lớn giọng nói: “Mày rốt cuộc là ai?”  Khương Nhuệ Trạch không phí lời với hắn, cởi th@t lưng da ra chói tay hắn lại, túm lấy cổ hắn lôi từ trên giường bệnh ra ban công ở ngoài. Phòng bệnh VIP giá cả đắt đỏ cho nên trong phòng có cả cái ban công để ngắm cảnh.   Gió đêm gào thét, đây là tầng 28 cơ thể nhỏ bé của Phong Lăng nằm trong tay Khương Nhuệ Trạch, tiếng thét thảm thiết vang lên, cả người anh ta treo trên ban công. Phía dưới là độ cao vài trăm mét, tay bị trói không bám được vào đâu, sinh mệnh của anh ta nằm hết trong tay đối phương.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khương Mạn cười rộ lên: “Tôi tin tưởng thần cách của anh.”  

Người đàn ông này đúng là trắng đen đều có, bộ mặt nho nhã này đem đi lừa thế gian, chỉ có Khương Mạn mới nhìn được bộ mặt thật dưới lớp mặt nạ, vừa ấm áp cũng vừa mạnh mẽ.   

Advertisement

“Tôi không định giấu anh, chỉ là những việc kia của tôi cũng chưa có manh mối gì.” Khương Mạn chân thành nhìn anh ta nói: “Anh không thích rắc rối mà.”  

Advertisement

Bạc Hạc Hiên hít một hơi, từ từ đi về phía cô. Thân ảnh cao lớn như muốn bao lấy cô, như muốn khảm cô vào trong bóng của mình, từ từ nhả từng câu từng chữ: “Em là ngoại lệ.”  

Tim Khương Mạn như bị cào nhẹ một cái ngứa ngứa. Một cảm giác trước giờ chưa bao giờ có. Ấm áp, ngọt ngào, lại có một loại cảm giác hoảng loạn khó tả. Đủ loại cảm xúc đan xen trong lòng, không biết từ lúc nào bức tường bao quanh tim cô bỗng có một khe nứt. Có thứ gì đó từ từ bén rễ …….Lặng lẽ đợi ánh nắng ấm áp và mưa xuân đến đánh thức……  

Một tiếng sau, bên Thiên Phong Medical, Phong dầu gió bị Đại Ngọc tạt rượu vang đang được rửa dạ dày, rồi chuyển vào nằm ở trong phòng bệnh VIP. Đột nhiên bệnh viện mất điện toàn diện, cả bệnh viện chìm vào bóng tối.   

Một bóng người lặng lẽ xuất hiện trong phòng bệnh VIP của CEO Phong Lăng, nhìn anh ta cười nhe cả hàm răng trắng.   

Mở mồm ợ hơi một cái: “Ợ --- ”  

Một giây sau Khương Nhuệ Trạch như con hổ vồ mồi vồ lấy đối phương.   

Bốp—  

Khương Nhuệ Trạch vả một cái đánh thức vị Phong - CEO từ trong mộng tỉnh dậy.   

Phong Lăng sững sờ, không nhìn rõ gương mặt của Khương Nhuệ Trạch trong bóng tối, kinh hãi nói: “Ai đấy?”  

Bốp –  

Lại một cái bạt tai nữa.  

Phong Lăng hét lên, máu mồm gỉ ra, cảm giác như răng cũng sắp long ra rồi. Lại nghe thấy giọng khàn khàn của đàn ông, nghe như đang dùng máy biến âm.   

“Sao Khương Mạn phải làm giám định ADN?”  

Lòng Phong Lăng nẩy một cái, cả người cảnh giác lớn giọng nói: “Mày rốt cuộc là ai?”  

Khương Nhuệ Trạch không phí lời với hắn, cởi th@t lưng da ra chói tay hắn lại, túm lấy cổ hắn lôi từ trên giường bệnh ra ban công ở ngoài. Phòng bệnh VIP giá cả đắt đỏ cho nên trong phòng có cả cái ban công để ngắm cảnh.   

Gió đêm gào thét, đây là tầng 28 cơ thể nhỏ bé của Phong Lăng nằm trong tay Khương Nhuệ Trạch, tiếng thét thảm thiết vang lên, cả người anh ta treo trên ban công. Phía dưới là độ cao vài trăm mét, tay bị trói không bám được vào đâu, sinh mệnh của anh ta nằm hết trong tay đối phương.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn cười rộ lên: “Tôi tin tưởng thần cách của anh.”  Người đàn ông này đúng là trắng đen đều có, bộ mặt nho nhã này đem đi lừa thế gian, chỉ có Khương Mạn mới nhìn được bộ mặt thật dưới lớp mặt nạ, vừa ấm áp cũng vừa mạnh mẽ.   Advertisement“Tôi không định giấu anh, chỉ là những việc kia của tôi cũng chưa có manh mối gì.” Khương Mạn chân thành nhìn anh ta nói: “Anh không thích rắc rối mà.”  AdvertisementBạc Hạc Hiên hít một hơi, từ từ đi về phía cô. Thân ảnh cao lớn như muốn bao lấy cô, như muốn khảm cô vào trong bóng của mình, từ từ nhả từng câu từng chữ: “Em là ngoại lệ.”  Tim Khương Mạn như bị cào nhẹ một cái ngứa ngứa. Một cảm giác trước giờ chưa bao giờ có. Ấm áp, ngọt ngào, lại có một loại cảm giác hoảng loạn khó tả. Đủ loại cảm xúc đan xen trong lòng, không biết từ lúc nào bức tường bao quanh tim cô bỗng có một khe nứt. Có thứ gì đó từ từ bén rễ …….Lặng lẽ đợi ánh nắng ấm áp và mưa xuân đến đánh thức……  Một tiếng sau, bên Thiên Phong Medical, Phong dầu gió bị Đại Ngọc tạt rượu vang đang được rửa dạ dày, rồi chuyển vào nằm ở trong phòng bệnh VIP. Đột nhiên bệnh viện mất điện toàn diện, cả bệnh viện chìm vào bóng tối.   Một bóng người lặng lẽ xuất hiện trong phòng bệnh VIP của CEO Phong Lăng, nhìn anh ta cười nhe cả hàm răng trắng.   Mở mồm ợ hơi một cái: “Ợ --- ”  Một giây sau Khương Nhuệ Trạch như con hổ vồ mồi vồ lấy đối phương.   Bốp—  Khương Nhuệ Trạch vả một cái đánh thức vị Phong - CEO từ trong mộng tỉnh dậy.   Phong Lăng sững sờ, không nhìn rõ gương mặt của Khương Nhuệ Trạch trong bóng tối, kinh hãi nói: “Ai đấy?”  Bốp –  Lại một cái bạt tai nữa.  Phong Lăng hét lên, máu mồm gỉ ra, cảm giác như răng cũng sắp long ra rồi. Lại nghe thấy giọng khàn khàn của đàn ông, nghe như đang dùng máy biến âm.   “Sao Khương Mạn phải làm giám định ADN?”  Lòng Phong Lăng nẩy một cái, cả người cảnh giác lớn giọng nói: “Mày rốt cuộc là ai?”  Khương Nhuệ Trạch không phí lời với hắn, cởi th@t lưng da ra chói tay hắn lại, túm lấy cổ hắn lôi từ trên giường bệnh ra ban công ở ngoài. Phòng bệnh VIP giá cả đắt đỏ cho nên trong phòng có cả cái ban công để ngắm cảnh.   Gió đêm gào thét, đây là tầng 28 cơ thể nhỏ bé của Phong Lăng nằm trong tay Khương Nhuệ Trạch, tiếng thét thảm thiết vang lên, cả người anh ta treo trên ban công. Phía dưới là độ cao vài trăm mét, tay bị trói không bám được vào đâu, sinh mệnh của anh ta nằm hết trong tay đối phương.  

Chương 363