Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 364
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Em sai thật rồi A….Aaaa!!” Tay Khương Nhuệ Trạch nắm lấy sợi thắt lưng da: “Cái thắt lưng này vài phút nữa là đứt, không muốn chết thì nói hết đi!” AdvertisementPhong Lăng sợ tới mức đái ỉa mất kiểm soát, hoảng loạn gào lên: “Em không biết …… em thật sự không biết gì hết …….” Thấy hắn vẫn cứng mồm sát ý trong mắt Khương Nhuệ Trạch càng đậm. Cánh tay hơi hạ xuống vài phân, cả người Phong Lăng run lẩy bẩy mắt trợn trắng tưởng sắp rơi chết rồi, thét lên như muốn xé nát cả bầu trời. Advertisement“Em nói!! Em nói hết!!!” Khương Nhuệ Trạch mới thở ra một hơi, túm lấy cổ áo lôi Phong Lăn lên ném vào trong phòng. Không để đối phương có cơ hội thở, anh ta đạp cả cái chân vào ngực Phong Lăng. “Dám nói nhảm nhí tao ném mày xuống luôn!” Phong Lăng vội vã hít thở nói: “Là nhà họ Khương!! Hội trưởng hội đồng Đế Quốc!” Khương Nghiệp Thành!! Khương Nhuệ Trạch trợn to mắt. Phong Lăng thở hổn hển: “Là, là em gái của Khương hội trưởng ……. Em nghi ngờ Khương Mạn là con riêng của em gái ông ta, cho nên mới có ý xấu tiếp cận Khương Mạn…..” “Em gái? Mày đang nói Khương Nhược Lai? Bà ta chết từ lâu rồi mà?” Lông mày Khương Nhuệ Trạch cau lại, bố anh là con thứ ba trong nhà, ở trên có hai người anh, anh cả là Khương Nghiệp Thành, anh hai là Khương Nghiệp Minh. Ngoài hai anh trai còn có một người em gái, nhưng mà chưa bao giờ gặp mặt vì bố anh từ mặt gia đình đó từ lâu rồi. Đây là ân oán của bậc tiền bối, nguyên nhân như thế nào Khương Nhuệ Trạch không biết. Thậm chí người cô này là do Khương Nhuệ Trạch điều tra gia phả nhà họ Khương mới biết được. Nhưng nghe nói là sinh ra bị dị tật đã chết từ lâu rồi. “Khương Nhược Lai chưa chết, nhưng bị bệnh thần kinh, luôn bị nhốt trong trại thương điên.” Phong Lăng lại thở hắt một hơi, “Em cũng là tình cờ gặp Khương Nhược Lai, bà ta……bà ta và Khương Mạn giống y hệt nhau…..” “Thật không?” Ánh mắt của Khương Nhuệ Trạch có phần ảm đạm, thả chân ra vỗ một cái vào mặt Phong Lăng. “Cám ơn, thằng ranh.” Nói xong, cởi khẩu trang há to miệng, lộ ra một nụ cười ghê tởm, rồi nắm lấy tóc của Phong Lăng đập mạnh đầu anh ta xuống đất. CEO Phong Lăng còn chưa kịp khóc cha khóc mẹ thì ngất lịm. Khương Nhuệ Trạch đứng lên nhưng không vội vàng ra khỏi phòng mà lại lấy ra một cái máy nghe lén nhỏ cỡ một con chip, nhét vào trong ví của Phong Lăng rồi mới rời đi.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Em sai thật rồi A….Aaaa!!”
Tay Khương Nhuệ Trạch nắm lấy sợi thắt lưng da: “Cái thắt lưng này vài phút nữa là đứt, không muốn chết thì nói hết đi!”
Advertisement
Phong Lăng sợ tới mức đái ỉa mất kiểm soát, hoảng loạn gào lên: “Em không biết …… em thật sự không biết gì hết …….”
Thấy hắn vẫn cứng mồm sát ý trong mắt Khương Nhuệ Trạch càng đậm. Cánh tay hơi hạ xuống vài phân, cả người Phong Lăng run lẩy bẩy mắt trợn trắng tưởng sắp rơi chết rồi, thét lên như muốn xé nát cả bầu trời.
Advertisement
“Em nói!! Em nói hết!!!”
Khương Nhuệ Trạch mới thở ra một hơi, túm lấy cổ áo lôi Phong Lăn lên ném vào trong phòng. Không để đối phương có cơ hội thở, anh ta đạp cả cái chân vào ngực Phong Lăng.
“Dám nói nhảm nhí tao ném mày xuống luôn!”
Phong Lăng vội vã hít thở nói: “Là nhà họ Khương!! Hội trưởng hội đồng Đế Quốc!”
Khương Nghiệp Thành!!
Khương Nhuệ Trạch trợn to mắt.
Phong Lăng thở hổn hển: “Là, là em gái của Khương hội trưởng ……. Em nghi ngờ Khương Mạn là con riêng của em gái ông ta, cho nên mới có ý xấu tiếp cận Khương Mạn…..”
“Em gái? Mày đang nói Khương Nhược Lai? Bà ta chết từ lâu rồi mà?”
Lông mày Khương Nhuệ Trạch cau lại, bố anh là con thứ ba trong nhà, ở trên có hai người anh, anh cả là Khương Nghiệp Thành, anh hai là Khương Nghiệp Minh. Ngoài hai anh trai còn có một người em gái, nhưng mà chưa bao giờ gặp mặt vì bố anh từ mặt gia đình đó từ lâu rồi.
Đây là ân oán của bậc tiền bối, nguyên nhân như thế nào Khương Nhuệ Trạch không biết. Thậm chí người cô này là do Khương Nhuệ Trạch điều tra gia phả nhà họ Khương mới biết được. Nhưng nghe nói là sinh ra bị dị tật đã chết từ lâu rồi.
“Khương Nhược Lai chưa chết, nhưng bị bệnh thần kinh, luôn bị nhốt trong trại thương điên.”
Phong Lăng lại thở hắt một hơi, “Em cũng là tình cờ gặp Khương Nhược Lai, bà ta……bà ta và Khương Mạn giống y hệt nhau…..”
“Thật không?”
Ánh mắt của Khương Nhuệ Trạch có phần ảm đạm, thả chân ra vỗ một cái vào mặt Phong Lăng.
“Cám ơn, thằng ranh.”
Nói xong, cởi khẩu trang há to miệng, lộ ra một nụ cười ghê tởm, rồi nắm lấy tóc của Phong Lăng đập mạnh đầu anh ta xuống đất. CEO Phong Lăng còn chưa kịp khóc cha khóc mẹ thì ngất lịm.
Khương Nhuệ Trạch đứng lên nhưng không vội vàng ra khỏi phòng mà lại lấy ra một cái máy nghe lén nhỏ cỡ một con chip, nhét vào trong ví của Phong Lăng rồi mới rời đi.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Em sai thật rồi A….Aaaa!!” Tay Khương Nhuệ Trạch nắm lấy sợi thắt lưng da: “Cái thắt lưng này vài phút nữa là đứt, không muốn chết thì nói hết đi!” AdvertisementPhong Lăng sợ tới mức đái ỉa mất kiểm soát, hoảng loạn gào lên: “Em không biết …… em thật sự không biết gì hết …….” Thấy hắn vẫn cứng mồm sát ý trong mắt Khương Nhuệ Trạch càng đậm. Cánh tay hơi hạ xuống vài phân, cả người Phong Lăng run lẩy bẩy mắt trợn trắng tưởng sắp rơi chết rồi, thét lên như muốn xé nát cả bầu trời. Advertisement“Em nói!! Em nói hết!!!” Khương Nhuệ Trạch mới thở ra một hơi, túm lấy cổ áo lôi Phong Lăn lên ném vào trong phòng. Không để đối phương có cơ hội thở, anh ta đạp cả cái chân vào ngực Phong Lăng. “Dám nói nhảm nhí tao ném mày xuống luôn!” Phong Lăng vội vã hít thở nói: “Là nhà họ Khương!! Hội trưởng hội đồng Đế Quốc!” Khương Nghiệp Thành!! Khương Nhuệ Trạch trợn to mắt. Phong Lăng thở hổn hển: “Là, là em gái của Khương hội trưởng ……. Em nghi ngờ Khương Mạn là con riêng của em gái ông ta, cho nên mới có ý xấu tiếp cận Khương Mạn…..” “Em gái? Mày đang nói Khương Nhược Lai? Bà ta chết từ lâu rồi mà?” Lông mày Khương Nhuệ Trạch cau lại, bố anh là con thứ ba trong nhà, ở trên có hai người anh, anh cả là Khương Nghiệp Thành, anh hai là Khương Nghiệp Minh. Ngoài hai anh trai còn có một người em gái, nhưng mà chưa bao giờ gặp mặt vì bố anh từ mặt gia đình đó từ lâu rồi. Đây là ân oán của bậc tiền bối, nguyên nhân như thế nào Khương Nhuệ Trạch không biết. Thậm chí người cô này là do Khương Nhuệ Trạch điều tra gia phả nhà họ Khương mới biết được. Nhưng nghe nói là sinh ra bị dị tật đã chết từ lâu rồi. “Khương Nhược Lai chưa chết, nhưng bị bệnh thần kinh, luôn bị nhốt trong trại thương điên.” Phong Lăng lại thở hắt một hơi, “Em cũng là tình cờ gặp Khương Nhược Lai, bà ta……bà ta và Khương Mạn giống y hệt nhau…..” “Thật không?” Ánh mắt của Khương Nhuệ Trạch có phần ảm đạm, thả chân ra vỗ một cái vào mặt Phong Lăng. “Cám ơn, thằng ranh.” Nói xong, cởi khẩu trang há to miệng, lộ ra một nụ cười ghê tởm, rồi nắm lấy tóc của Phong Lăng đập mạnh đầu anh ta xuống đất. CEO Phong Lăng còn chưa kịp khóc cha khóc mẹ thì ngất lịm. Khương Nhuệ Trạch đứng lên nhưng không vội vàng ra khỏi phòng mà lại lấy ra một cái máy nghe lén nhỏ cỡ một con chip, nhét vào trong ví của Phong Lăng rồi mới rời đi.