Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 388
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên ăn một cách từ tốn, bình thường anh không mấy hứng thú với mấy loại bánh như vậy, nhưng anh lại ăn bánh này một cách ngon lành, đặc biệt là... bên cạnh anh còn có một con mèo tham ăn. Anh nhịn cười và ăn hết chiếc bánh. Khương Mạn kinh ngạc nhìn anh chằm chằm, than thở: Advertisement"Anh thật sự ăn hết rồi?! Đây là cái cuối cùng, cái cuối cùng là cái ngon nhất!" “Ừ, thật sự rất ngon.” Bạc Hạc Hiên li3m môi dưới: “Lại còn miễn phí.” AdvertisementKhương Mạn hít sâu một hơi, nắm chặt nắm đấm. Bạc Hạc Hiên nhân cơ hội này nắm lấy tay cô: "Em còn chưa no sao? Tôi đưa em về nhà ăn tiếp." Khương Mạn còn chưa kịp từ chối, người đàn ông đã chuyển đề tài: "Vợ của Trần đầu trọc tự tay hầm canh để cảm ơn em đó." “Hả?” Khương Mạn kinh ngạc nói: “Trần đầu trọc? "Ừ, anh ta đã gọi cho em nhưng không được." Khương Mạn xì một tiếng... Sau đó, sau chuyện tặng hoa hồng lần trước, cô có tật giật mình nên đã cho số điện thoại của Trần Minh vào danh sách đen rồi. WeChat... hình như cũng chặn rồi, bây giờ vẫn chưa bỏ chặn. "Nếu đã là canh do chị dâu nấu, tôi nhất định phải ăn!" Vẻ mặt Khương Mạn trang trọng. Vậy là, ảnh đế nào đó lại lừa được Yêu Nhi bé bỏng về nhà thêm một lần nữa. Trên đường đi rất tắc đường, vì đang trong giờ cao điểm, hai người về đến biệt thự thì trời đã tối. Quản lý Cố rất hiểu chuyện, sau khi anh ta đặt bát canh xuống liền rời đi. Chị dâu nhà họ Trần cũng thật tốt bụng, gửi hẳn một nồi canh qua! Sau khi Khương Mạn vào cửa, thay dép đi trong nhà hình heo peppa vào thì liền chạy vào trong bếp. Bạc Hạc Hiên lấy bát đũa ra trước rồi gõ gõ vào đầu cô: "Em đi rửa tay trước đi." "Tôi biết rồi!" Anh lắc đầu đầy bất lực, sau khi đun nóng lại canh, anh mới đổ và bưng ra. Nước canh có màu trong, thơm ngào ngạt, hơn nữa trong canh gà còn có nấm. Khương Mạn vội vàng uống một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi: "Chị dâu nấu ăn ngon quá!" Cô khen ngợi và ra hiệu cho Bạc Hạc Hiên mau uống đi.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bạc Hạc Hiên ăn một cách từ tốn, bình thường anh không mấy hứng thú với mấy loại bánh như vậy, nhưng anh lại ăn bánh này một cách ngon lành, đặc biệt là... bên cạnh anh còn có một con mèo tham ăn.
Anh nhịn cười và ăn hết chiếc bánh. Khương Mạn kinh ngạc nhìn anh chằm chằm, than thở:
Advertisement
"Anh thật sự ăn hết rồi?! Đây là cái cuối cùng, cái cuối cùng là cái ngon nhất!"
“Ừ, thật sự rất ngon.” Bạc Hạc Hiên li3m môi dưới: “Lại còn miễn phí.”
Advertisement
Khương Mạn hít sâu một hơi, nắm chặt nắm đấm.
Bạc Hạc Hiên nhân cơ hội này nắm lấy tay cô: "Em còn chưa no sao? Tôi đưa em về nhà ăn tiếp."
Khương Mạn còn chưa kịp từ chối, người đàn ông đã chuyển đề tài:
"Vợ của Trần đầu trọc tự tay hầm canh để cảm ơn em đó."
“Hả?” Khương Mạn kinh ngạc nói: “Trần đầu trọc?
"Ừ, anh ta đã gọi cho em nhưng không được."
Khương Mạn xì một tiếng... Sau đó, sau chuyện tặng hoa hồng lần trước, cô có tật giật mình nên đã cho số điện thoại của Trần Minh vào danh sách đen rồi. WeChat... hình như cũng chặn rồi, bây giờ vẫn chưa bỏ chặn.
"Nếu đã là canh do chị dâu nấu, tôi nhất định phải ăn!" Vẻ mặt Khương Mạn trang trọng.
Vậy là, ảnh đế nào đó lại lừa được Yêu Nhi bé bỏng về nhà thêm một lần nữa.
Trên đường đi rất tắc đường, vì đang trong giờ cao điểm, hai người về đến biệt thự thì trời đã tối. Quản lý Cố rất hiểu chuyện, sau khi anh ta đặt bát canh xuống liền rời đi. Chị dâu nhà họ Trần cũng thật tốt bụng, gửi hẳn một nồi canh qua!
Sau khi Khương Mạn vào cửa, thay dép đi trong nhà hình heo peppa vào thì liền chạy vào trong bếp. Bạc Hạc Hiên lấy bát đũa ra trước rồi gõ gõ vào đầu cô:
"Em đi rửa tay trước đi."
"Tôi biết rồi!"
Anh lắc đầu đầy bất lực, sau khi đun nóng lại canh, anh mới đổ và bưng ra.
Nước canh có màu trong, thơm ngào ngạt, hơn nữa trong canh gà còn có nấm.
Khương Mạn vội vàng uống một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi:
"Chị dâu nấu ăn ngon quá!"
Cô khen ngợi và ra hiệu cho Bạc Hạc Hiên mau uống đi.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên ăn một cách từ tốn, bình thường anh không mấy hứng thú với mấy loại bánh như vậy, nhưng anh lại ăn bánh này một cách ngon lành, đặc biệt là... bên cạnh anh còn có một con mèo tham ăn. Anh nhịn cười và ăn hết chiếc bánh. Khương Mạn kinh ngạc nhìn anh chằm chằm, than thở: Advertisement"Anh thật sự ăn hết rồi?! Đây là cái cuối cùng, cái cuối cùng là cái ngon nhất!" “Ừ, thật sự rất ngon.” Bạc Hạc Hiên li3m môi dưới: “Lại còn miễn phí.” AdvertisementKhương Mạn hít sâu một hơi, nắm chặt nắm đấm. Bạc Hạc Hiên nhân cơ hội này nắm lấy tay cô: "Em còn chưa no sao? Tôi đưa em về nhà ăn tiếp." Khương Mạn còn chưa kịp từ chối, người đàn ông đã chuyển đề tài: "Vợ của Trần đầu trọc tự tay hầm canh để cảm ơn em đó." “Hả?” Khương Mạn kinh ngạc nói: “Trần đầu trọc? "Ừ, anh ta đã gọi cho em nhưng không được." Khương Mạn xì một tiếng... Sau đó, sau chuyện tặng hoa hồng lần trước, cô có tật giật mình nên đã cho số điện thoại của Trần Minh vào danh sách đen rồi. WeChat... hình như cũng chặn rồi, bây giờ vẫn chưa bỏ chặn. "Nếu đã là canh do chị dâu nấu, tôi nhất định phải ăn!" Vẻ mặt Khương Mạn trang trọng. Vậy là, ảnh đế nào đó lại lừa được Yêu Nhi bé bỏng về nhà thêm một lần nữa. Trên đường đi rất tắc đường, vì đang trong giờ cao điểm, hai người về đến biệt thự thì trời đã tối. Quản lý Cố rất hiểu chuyện, sau khi anh ta đặt bát canh xuống liền rời đi. Chị dâu nhà họ Trần cũng thật tốt bụng, gửi hẳn một nồi canh qua! Sau khi Khương Mạn vào cửa, thay dép đi trong nhà hình heo peppa vào thì liền chạy vào trong bếp. Bạc Hạc Hiên lấy bát đũa ra trước rồi gõ gõ vào đầu cô: "Em đi rửa tay trước đi." "Tôi biết rồi!" Anh lắc đầu đầy bất lực, sau khi đun nóng lại canh, anh mới đổ và bưng ra. Nước canh có màu trong, thơm ngào ngạt, hơn nữa trong canh gà còn có nấm. Khương Mạn vội vàng uống một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi: "Chị dâu nấu ăn ngon quá!" Cô khen ngợi và ra hiệu cho Bạc Hạc Hiên mau uống đi.