Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 389
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần đầu trọc muốn giải thích, bọn họ thực sự không hiếu kỳ... Loại nấm này được người thân ở quê gửi lên cho.. Ngay sau đó, Trần Minh như nhớ ra điều gì đó. Advertisement"Xong đời rồi, xong đời rồi! Sắp xảy ra chuyện lớn rồi!!" "Chết tiệt! Sao điện thoại của hai người đều tắt!" Advertisement"Không đúng, cả hai bọn họ đều chặn mình rồi à?!" …… Lúc này tại biệt thự. Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên ngồi xếp bằng đối mặt với nhau, mặt bọn họ không biểu cảm, nhìn giống như những cao thủ võ lâm trong phim điện ảnh đang muốn truyền công cho nhau. Hai mắt Khương Mạn nhìn thẳng: "Trên mặt anh có nhiều bánh crepe trứng quá." Bạc Hạc Hiên: "..." Khương Mạn: "Tôi ăn được không?" Bạc Hạc Hiên: "... Sao heo Peppa trên đôi dép của em lại nhảy nhót vậy?" Người này hỏi một đằng người kia trả lời một nẻo, ông nói gà bà nói vịt… Khương Mạn nuốt nước bọt: "Vậy thì tôi không khách sáo nữa..." Khương Mạn duỗi thẳng chân ra, ngã nhào lên thân thể người đàn ông, mở miệng và cắn vào môi anh... Đôi môi mềm mại, một cái chạm thân mật... Môi của người đàn ông rất mềm, bạc hà trong miệng còn chưa tan hết, đầu lưỡi và môi còn vương lại vị ngọt. Ánh mắt Khương Mạn mơ màng, cả người cô ngồi ở trên người anh, hai tay khóa chặt cổ người đàn ông lại giống như yêu nữ bắt được con mồi. Cô cắn lên môi Bạc Hạc Hiên, m*t nhẹ để đuổi theo vị ngọt trên môi anh. Nhưng vị ngọt nhạt hơn một chút khiến cô cảm thấy không hài lòng nữa. Khương Mạn ngẩng đầu lên, li3m li3m đôi môi đỏ mọng, ánh mắt vẫn còn sững sờ, đầu hơi nghiêng sang phải: "Bánh crepe trứng vị bạc hà... Tôi muốn..." Bạc Hạc Hiên chống tay lên mặt đất ngồi dậy, xúc cảm trước đó vẫn còn vương lại trên môi. Ảo giác và thực tại xen lẫn vào nhau khiến tinh thần anh trở nên hỗn loạn. Anh nhìn thấy trong nhà toàn là "heo Peppa đang chạy đi chạy lại", cúi đầu nhìn Khương Mạn đang nằm bò trên ngực mình đang cố gắng "ăn bánh crepe trứng" rồi nói: "Yêu Nhi, trong nhà nhiều heo Peppa quá, chúng đều đang bay..."
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trần đầu trọc muốn giải thích, bọn họ thực sự không hiếu kỳ... Loại nấm này được người thân ở quê gửi lên cho..
Ngay sau đó, Trần Minh như nhớ ra điều gì đó.
Advertisement
"Xong đời rồi, xong đời rồi! Sắp xảy ra chuyện lớn rồi!!"
"Chết tiệt! Sao điện thoại của hai người đều tắt!"
Advertisement
"Không đúng, cả hai bọn họ đều chặn mình rồi à?!"
……
Lúc này tại biệt thự.
Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên ngồi xếp bằng đối mặt với nhau, mặt bọn họ không biểu cảm, nhìn giống như những cao thủ võ lâm trong phim điện ảnh đang muốn truyền công cho nhau.
Hai mắt Khương Mạn nhìn thẳng: "Trên mặt anh có nhiều bánh crepe trứng quá."
Bạc Hạc Hiên: "..."
Khương Mạn: "Tôi ăn được không?"
Bạc Hạc Hiên: "... Sao heo Peppa trên đôi dép của em lại nhảy nhót vậy?"
Người này hỏi một đằng người kia trả lời một nẻo, ông nói gà bà nói vịt…
Khương Mạn nuốt nước bọt: "Vậy thì tôi không khách sáo nữa..."
Khương Mạn duỗi thẳng chân ra, ngã nhào lên thân thể người đàn ông, mở miệng và cắn vào môi anh...
Đôi môi mềm mại, một cái chạm thân mật...
Môi của người đàn ông rất mềm, bạc hà trong miệng còn chưa tan hết, đầu lưỡi và môi còn vương lại vị ngọt. Ánh mắt Khương Mạn mơ màng, cả người cô ngồi ở trên người anh, hai tay khóa chặt cổ người đàn ông lại giống như yêu nữ bắt được con mồi.
Cô cắn lên môi Bạc Hạc Hiên, m*t nhẹ để đuổi theo vị ngọt trên môi anh. Nhưng vị ngọt nhạt hơn một chút khiến cô cảm thấy không hài lòng nữa.
Khương Mạn ngẩng đầu lên, li3m li3m đôi môi đỏ mọng, ánh mắt vẫn còn sững sờ, đầu hơi nghiêng sang phải:
"Bánh crepe trứng vị bạc hà... Tôi muốn..."
Bạc Hạc Hiên chống tay lên mặt đất ngồi dậy, xúc cảm trước đó vẫn còn vương lại trên môi. Ảo giác và thực tại xen lẫn vào nhau khiến tinh thần anh trở nên hỗn loạn.
Anh nhìn thấy trong nhà toàn là "heo Peppa đang chạy đi chạy lại", cúi đầu nhìn Khương Mạn đang nằm bò trên ngực mình đang cố gắng "ăn bánh crepe trứng" rồi nói:
"Yêu Nhi, trong nhà nhiều heo Peppa quá, chúng đều đang bay..."
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần đầu trọc muốn giải thích, bọn họ thực sự không hiếu kỳ... Loại nấm này được người thân ở quê gửi lên cho.. Ngay sau đó, Trần Minh như nhớ ra điều gì đó. Advertisement"Xong đời rồi, xong đời rồi! Sắp xảy ra chuyện lớn rồi!!" "Chết tiệt! Sao điện thoại của hai người đều tắt!" Advertisement"Không đúng, cả hai bọn họ đều chặn mình rồi à?!" …… Lúc này tại biệt thự. Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên ngồi xếp bằng đối mặt với nhau, mặt bọn họ không biểu cảm, nhìn giống như những cao thủ võ lâm trong phim điện ảnh đang muốn truyền công cho nhau. Hai mắt Khương Mạn nhìn thẳng: "Trên mặt anh có nhiều bánh crepe trứng quá." Bạc Hạc Hiên: "..." Khương Mạn: "Tôi ăn được không?" Bạc Hạc Hiên: "... Sao heo Peppa trên đôi dép của em lại nhảy nhót vậy?" Người này hỏi một đằng người kia trả lời một nẻo, ông nói gà bà nói vịt… Khương Mạn nuốt nước bọt: "Vậy thì tôi không khách sáo nữa..." Khương Mạn duỗi thẳng chân ra, ngã nhào lên thân thể người đàn ông, mở miệng và cắn vào môi anh... Đôi môi mềm mại, một cái chạm thân mật... Môi của người đàn ông rất mềm, bạc hà trong miệng còn chưa tan hết, đầu lưỡi và môi còn vương lại vị ngọt. Ánh mắt Khương Mạn mơ màng, cả người cô ngồi ở trên người anh, hai tay khóa chặt cổ người đàn ông lại giống như yêu nữ bắt được con mồi. Cô cắn lên môi Bạc Hạc Hiên, m*t nhẹ để đuổi theo vị ngọt trên môi anh. Nhưng vị ngọt nhạt hơn một chút khiến cô cảm thấy không hài lòng nữa. Khương Mạn ngẩng đầu lên, li3m li3m đôi môi đỏ mọng, ánh mắt vẫn còn sững sờ, đầu hơi nghiêng sang phải: "Bánh crepe trứng vị bạc hà... Tôi muốn..." Bạc Hạc Hiên chống tay lên mặt đất ngồi dậy, xúc cảm trước đó vẫn còn vương lại trên môi. Ảo giác và thực tại xen lẫn vào nhau khiến tinh thần anh trở nên hỗn loạn. Anh nhìn thấy trong nhà toàn là "heo Peppa đang chạy đi chạy lại", cúi đầu nhìn Khương Mạn đang nằm bò trên ngực mình đang cố gắng "ăn bánh crepe trứng" rồi nói: "Yêu Nhi, trong nhà nhiều heo Peppa quá, chúng đều đang bay..."