Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 392

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Anh nghiến răng nghiến lợi nói: "Đây, là, quần..."  Khương Mạn ngước mắt lên rồi chậm rãi cúi đầu xuống, đôi mắt đẹp tỏ vẻ khó hiểu, lẩm bẩm nói: "Rõ ràng là giấy gói..."  Advertisement"Xé ra! Tôi muốn xé hết ra!"  "Ha ha ha ha!!" Trong biệt thự, âm thanh của người phụ nữ dần dần trở nên bi3n thái.   AdvertisementCho dù chất lượng của chiếc quần có tốt đến đâu thì cũng không thể đọ được với kìm sắt của Khương võ thần.  Mặt Bạc Hạc Hiên đột nhiên biến sắc, anh lại đẩy cô ra, đứng dậy và bỏ chạy.  Ông trời phù hộ! Anh đã định nằm yên mặc kệ!  Không phải Yêu Nhi điên rồ này muốn ăn anh mà cô muốn chơi đùa anh!!  Bên trong biệt thự, một vòng truy đuổi mới lại bắt đầu...  Bệnh Viện Hoàn Vũ.   Bác sĩ bước từ phòng thí nghiệm ra đưa bản giám định cho Khương Lệ Sính.  “Khương tổng, có kết quả giám định rồi, người được giám định đúng là em gái ngài.”  Khương Lệ Sính mở tờ báo cáo giám định ra, ánh mắt kích động, tay dùng lực tới mức tờ tập giấy trên tay nhăn nhúm lại. Khương Vân Sanh cướp lại tập báo cáo, lật mở từng trang như muốn xác nhận lại kết quả.   Khương Lệ Sính hít một hơi thật sâu, quay sang nhìn bác sĩ: “Chắc chắn chưa? Tôi muốn chắc chắn 100%!!”  Bác sĩ gật đầu: “Việc giám định anh em trong y học là khó xác định nhất, nhưng kết quả của các mẫu được gửi tới giám định rất trực quan. Chỉ có cùng cha khác mẹ thì kết quả mới khác……”  Bác sĩ còn chưa nói xong đã bị cắt ngang.   “Nói kết quả!”  Bác sĩ dừng lại một lúc gật đầu nói: “Tôi chắc chắn!”  Khương Lệ Sính hít một hơi thật sâu, Khương Vân Sênh thì nuốt nước bọt. Hai người cùng quay đầu nhìn Khương husky.   Khương husky nắm chặt tay sau đó lại kích động vung tay lên hưng phấn hét lên: “Em biết mà! Hahahaha!”  “Em là người đầu tiên tìm thấy em gái! Hahaha! Em tìm thấy rồi, em tìm thấy em ấy rồi!!!”  “Khương Nhuệ Trạch!” Khương Vân Sênh đi nhanh đến bên cạnh giọng cao lên mấy phần: “Em gái rốt cuộc là ai?”  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Anh nghiến răng nghiến lợi nói: "Đây, là, quần..."  

Khương Mạn ngước mắt lên rồi chậm rãi cúi đầu xuống, đôi mắt đẹp tỏ vẻ khó hiểu, lẩm bẩm nói: "Rõ ràng là giấy gói..."  

Advertisement

"Xé ra! Tôi muốn xé hết ra!"  

"Ha ha ha ha!!" Trong biệt thự, âm thanh của người phụ nữ dần dần trở nên bi3n thái.   

Advertisement

Cho dù chất lượng của chiếc quần có tốt đến đâu thì cũng không thể đọ được với kìm sắt của Khương võ thần.  

Mặt Bạc Hạc Hiên đột nhiên biến sắc, anh lại đẩy cô ra, đứng dậy và bỏ chạy.  

Ông trời phù hộ! Anh đã định nằm yên mặc kệ!  

Không phải Yêu Nhi điên rồ này muốn ăn anh mà cô muốn chơi đùa anh!!  

Bên trong biệt thự, một vòng truy đuổi mới lại bắt đầu...  

Bệnh Viện Hoàn Vũ.   

Bác sĩ bước từ phòng thí nghiệm ra đưa bản giám định cho Khương Lệ Sính.  

“Khương tổng, có kết quả giám định rồi, người được giám định đúng là em gái ngài.”  

Khương Lệ Sính mở tờ báo cáo giám định ra, ánh mắt kích động, tay dùng lực tới mức tờ tập giấy trên tay nhăn nhúm lại. Khương Vân Sanh cướp lại tập báo cáo, lật mở từng trang như muốn xác nhận lại kết quả.   

Khương Lệ Sính hít một hơi thật sâu, quay sang nhìn bác sĩ: “Chắc chắn chưa? Tôi muốn chắc chắn 100%!!”  

Bác sĩ gật đầu: “Việc giám định anh em trong y học là khó xác định nhất, nhưng kết quả của các mẫu được gửi tới giám định rất trực quan. Chỉ có cùng cha khác mẹ thì kết quả mới khác……”  

Bác sĩ còn chưa nói xong đã bị cắt ngang.   

“Nói kết quả!”  

Bác sĩ dừng lại một lúc gật đầu nói: “Tôi chắc chắn!”  

Khương Lệ Sính hít một hơi thật sâu, Khương Vân Sênh thì nuốt nước bọt. Hai người cùng quay đầu nhìn Khương husky.   

Khương husky nắm chặt tay sau đó lại kích động vung tay lên hưng phấn hét lên: “Em biết mà! Hahahaha!”  

“Em là người đầu tiên tìm thấy em gái! Hahaha! Em tìm thấy rồi, em tìm thấy em ấy rồi!!!”  

“Khương Nhuệ Trạch!” Khương Vân Sênh đi nhanh đến bên cạnh giọng cao lên mấy phần: “Em gái rốt cuộc là ai?”  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Anh nghiến răng nghiến lợi nói: "Đây, là, quần..."  Khương Mạn ngước mắt lên rồi chậm rãi cúi đầu xuống, đôi mắt đẹp tỏ vẻ khó hiểu, lẩm bẩm nói: "Rõ ràng là giấy gói..."  Advertisement"Xé ra! Tôi muốn xé hết ra!"  "Ha ha ha ha!!" Trong biệt thự, âm thanh của người phụ nữ dần dần trở nên bi3n thái.   AdvertisementCho dù chất lượng của chiếc quần có tốt đến đâu thì cũng không thể đọ được với kìm sắt của Khương võ thần.  Mặt Bạc Hạc Hiên đột nhiên biến sắc, anh lại đẩy cô ra, đứng dậy và bỏ chạy.  Ông trời phù hộ! Anh đã định nằm yên mặc kệ!  Không phải Yêu Nhi điên rồ này muốn ăn anh mà cô muốn chơi đùa anh!!  Bên trong biệt thự, một vòng truy đuổi mới lại bắt đầu...  Bệnh Viện Hoàn Vũ.   Bác sĩ bước từ phòng thí nghiệm ra đưa bản giám định cho Khương Lệ Sính.  “Khương tổng, có kết quả giám định rồi, người được giám định đúng là em gái ngài.”  Khương Lệ Sính mở tờ báo cáo giám định ra, ánh mắt kích động, tay dùng lực tới mức tờ tập giấy trên tay nhăn nhúm lại. Khương Vân Sanh cướp lại tập báo cáo, lật mở từng trang như muốn xác nhận lại kết quả.   Khương Lệ Sính hít một hơi thật sâu, quay sang nhìn bác sĩ: “Chắc chắn chưa? Tôi muốn chắc chắn 100%!!”  Bác sĩ gật đầu: “Việc giám định anh em trong y học là khó xác định nhất, nhưng kết quả của các mẫu được gửi tới giám định rất trực quan. Chỉ có cùng cha khác mẹ thì kết quả mới khác……”  Bác sĩ còn chưa nói xong đã bị cắt ngang.   “Nói kết quả!”  Bác sĩ dừng lại một lúc gật đầu nói: “Tôi chắc chắn!”  Khương Lệ Sính hít một hơi thật sâu, Khương Vân Sênh thì nuốt nước bọt. Hai người cùng quay đầu nhìn Khương husky.   Khương husky nắm chặt tay sau đó lại kích động vung tay lên hưng phấn hét lên: “Em biết mà! Hahahaha!”  “Em là người đầu tiên tìm thấy em gái! Hahaha! Em tìm thấy rồi, em tìm thấy em ấy rồi!!!”  “Khương Nhuệ Trạch!” Khương Vân Sênh đi nhanh đến bên cạnh giọng cao lên mấy phần: “Em gái rốt cuộc là ai?”  

Chương 392