Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 393

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Vân Sênh cạn lời, sau khi tìm được em gái thì tự nhiên muốn đập chết thằng em trai ngổ ngáo này.  “Đã tìm được em gái nhỏ rồi tại sao không nói sớm?”  AdvertisementKhương Lệ Sính tháo cà vạt cuốn vào tay trái.  Nụ cười trên môi Khương Nhuệ Trạch tắt lịm, anh ta nuốt nước bọt mau chóng giải thích: “Em…….em mới chỉ là đoán thôi, còn chưa đi xét nghiệm.”  “Mấy sợi tóc này hôm nay Hạc Hiên mới đưa cho em……”  Advertisement“Anh cả…….anh bình tĩnh, em sai rồi! mà chân tướng chuyện này tối qua em mới biết. Em không cố ý, em chỉ là chưa kịp nói cho mọi người thôi mà”  Khương Nhuệ Trạch cuộn mình lại một góc, ôm lấy chính mình nhỏ yếu đáng thương cầu xin không bị ăn đòn.   “Đi tìm em gái trước đã, về xử nó sau.”  Khương Vân Sênh cản Khương Lệ Sính lại, tay kia thì ấn điện thoại. Nhưng mà trong điện thoại lại báo bên kia đã tắt máy!  “Em gái nhỏ không nghe máy?” Khương Lệ Sính cau mày.   Khương Vân Sênh mím môi: “Tắt điện thoại rồi, để em gọi lại.”  Hai người bước nhanh ra ngoài, Khương Nhuệ Trạch cũng vội vàng đi theo. Khương Vân Sênh gọi cho Bạc Hạc Hiên, chuông điện thoại vang lên nhưng chả có động tĩnh gì.   Sắc mặt Khương Nhuệ Trạch thay đổi, “Hạc Hiên không nghe máy? Cậu ta và em gái nhỏ đi chung với nhau, bây giờ cũng muộn rồi, hai người đi đâu được chứ?”  “Mày câm mồm!!”  Cả hai người anh đồng thời hét lên. Chuyện này là tại đứa nào gây ra?  Khương Vân Sênh hít một hơi: “Em gọi cho mấy người quen biết em gái, em bảo người tìm số quản lý của em gái.”  “Biết nhà em gái ở đâu không? Chúng ta đến đó luôn.”  Ba anh em lên xe, Khương Vân Sênh lái xe tới nhà Khương Mạn, Khương Nhuệ Trạch ngồi ghế sau điên cuồng gửi tin nhắn wechat cho Bạc Hạc Hiên.   (Bạc cặn bã!! Em gái tôi và cậu có ở cùng nhau không?)  (Nghe máy! Chó chết! cặn bã! Đồ mất dạy!!!)  (Cậu bắt cóc em tôi à, lên tiếng mau!)  (Cậu xong đời rồi, anh cả và anh hai tôi biết rồi, cậu sẽ bị xử sớm thôi --)  Đây là một tối điên cuồng của ba anh em nhà họ Khương.   Chị Lam vừa mới ra khỏi cổng nhà thì nhận được một cuộc gọi từ số lạ. “Alô……”  “Chào cô, tôi là Khương Lệ Sính, là anh của Khương Mạn, xin hỏi bây giờ em ấy có đi cùng cô không?”  Chị Lam phát ngốc, con ranh này lấy đâu ra anh trai nhỉ. “Không có, nhưng mà…….”  Còn chưa kịp nói xong bên kia đã dập máy.   Chị Lam nhìn chằm chằm điện thoại mồm lẩm bẩm: “Kỳ quặc, Khương Lệ Sính là ai nhở!”  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khương Vân Sênh cạn lời, sau khi tìm được em gái thì tự nhiên muốn đập chết thằng em trai ngổ ngáo này.  

“Đã tìm được em gái nhỏ rồi tại sao không nói sớm?”  

Advertisement

Khương Lệ Sính tháo cà vạt cuốn vào tay trái.  

Nụ cười trên môi Khương Nhuệ Trạch tắt lịm, anh ta nuốt nước bọt mau chóng giải thích: “Em…….em mới chỉ là đoán thôi, còn chưa đi xét nghiệm.”  

“Mấy sợi tóc này hôm nay Hạc Hiên mới đưa cho em……”  

Advertisement

“Anh cả…….anh bình tĩnh, em sai rồi! mà chân tướng chuyện này tối qua em mới biết. Em không cố ý, em chỉ là chưa kịp nói cho mọi người thôi mà”  

Khương Nhuệ Trạch cuộn mình lại một góc, ôm lấy chính mình nhỏ yếu đáng thương cầu xin không bị ăn đòn.   

“Đi tìm em gái trước đã, về xử nó sau.”  

Khương Vân Sênh cản Khương Lệ Sính lại, tay kia thì ấn điện thoại. Nhưng mà trong điện thoại lại báo bên kia đã tắt máy!  

“Em gái nhỏ không nghe máy?” Khương Lệ Sính cau mày.   

Khương Vân Sênh mím môi: “Tắt điện thoại rồi, để em gọi lại.”  

Hai người bước nhanh ra ngoài, Khương Nhuệ Trạch cũng vội vàng đi theo. Khương Vân Sênh gọi cho Bạc Hạc Hiên, chuông điện thoại vang lên nhưng chả có động tĩnh gì.   

Sắc mặt Khương Nhuệ Trạch thay đổi, “Hạc Hiên không nghe máy? Cậu ta và em gái nhỏ đi chung với nhau, bây giờ cũng muộn rồi, hai người đi đâu được chứ?”  

“Mày câm mồm!!”  

Cả hai người anh đồng thời hét lên. Chuyện này là tại đứa nào gây ra?  

Khương Vân Sênh hít một hơi: “Em gọi cho mấy người quen biết em gái, em bảo người tìm số quản lý của em gái.”  

“Biết nhà em gái ở đâu không? Chúng ta đến đó luôn.”  

Ba anh em lên xe, Khương Vân Sênh lái xe tới nhà Khương Mạn, Khương Nhuệ Trạch ngồi ghế sau điên cuồng gửi tin nhắn wechat cho Bạc Hạc Hiên.   

(Bạc cặn bã!! Em gái tôi và cậu có ở cùng nhau không?)  

(Nghe máy! Chó chết! cặn bã! Đồ mất dạy!!!)  

(Cậu bắt cóc em tôi à, lên tiếng mau!)  

(Cậu xong đời rồi, anh cả và anh hai tôi biết rồi, cậu sẽ bị xử sớm thôi --)  

Đây là một tối điên cuồng của ba anh em nhà họ Khương.   

Chị Lam vừa mới ra khỏi cổng nhà thì nhận được một cuộc gọi từ số lạ. “Alô……”  

“Chào cô, tôi là Khương Lệ Sính, là anh của Khương Mạn, xin hỏi bây giờ em ấy có đi cùng cô không?”  

Chị Lam phát ngốc, con ranh này lấy đâu ra anh trai nhỉ. “Không có, nhưng mà…….”  

Còn chưa kịp nói xong bên kia đã dập máy.   

Chị Lam nhìn chằm chằm điện thoại mồm lẩm bẩm: “Kỳ quặc, Khương Lệ Sính là ai nhở!”  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Vân Sênh cạn lời, sau khi tìm được em gái thì tự nhiên muốn đập chết thằng em trai ngổ ngáo này.  “Đã tìm được em gái nhỏ rồi tại sao không nói sớm?”  AdvertisementKhương Lệ Sính tháo cà vạt cuốn vào tay trái.  Nụ cười trên môi Khương Nhuệ Trạch tắt lịm, anh ta nuốt nước bọt mau chóng giải thích: “Em…….em mới chỉ là đoán thôi, còn chưa đi xét nghiệm.”  “Mấy sợi tóc này hôm nay Hạc Hiên mới đưa cho em……”  Advertisement“Anh cả…….anh bình tĩnh, em sai rồi! mà chân tướng chuyện này tối qua em mới biết. Em không cố ý, em chỉ là chưa kịp nói cho mọi người thôi mà”  Khương Nhuệ Trạch cuộn mình lại một góc, ôm lấy chính mình nhỏ yếu đáng thương cầu xin không bị ăn đòn.   “Đi tìm em gái trước đã, về xử nó sau.”  Khương Vân Sênh cản Khương Lệ Sính lại, tay kia thì ấn điện thoại. Nhưng mà trong điện thoại lại báo bên kia đã tắt máy!  “Em gái nhỏ không nghe máy?” Khương Lệ Sính cau mày.   Khương Vân Sênh mím môi: “Tắt điện thoại rồi, để em gọi lại.”  Hai người bước nhanh ra ngoài, Khương Nhuệ Trạch cũng vội vàng đi theo. Khương Vân Sênh gọi cho Bạc Hạc Hiên, chuông điện thoại vang lên nhưng chả có động tĩnh gì.   Sắc mặt Khương Nhuệ Trạch thay đổi, “Hạc Hiên không nghe máy? Cậu ta và em gái nhỏ đi chung với nhau, bây giờ cũng muộn rồi, hai người đi đâu được chứ?”  “Mày câm mồm!!”  Cả hai người anh đồng thời hét lên. Chuyện này là tại đứa nào gây ra?  Khương Vân Sênh hít một hơi: “Em gọi cho mấy người quen biết em gái, em bảo người tìm số quản lý của em gái.”  “Biết nhà em gái ở đâu không? Chúng ta đến đó luôn.”  Ba anh em lên xe, Khương Vân Sênh lái xe tới nhà Khương Mạn, Khương Nhuệ Trạch ngồi ghế sau điên cuồng gửi tin nhắn wechat cho Bạc Hạc Hiên.   (Bạc cặn bã!! Em gái tôi và cậu có ở cùng nhau không?)  (Nghe máy! Chó chết! cặn bã! Đồ mất dạy!!!)  (Cậu bắt cóc em tôi à, lên tiếng mau!)  (Cậu xong đời rồi, anh cả và anh hai tôi biết rồi, cậu sẽ bị xử sớm thôi --)  Đây là một tối điên cuồng của ba anh em nhà họ Khương.   Chị Lam vừa mới ra khỏi cổng nhà thì nhận được một cuộc gọi từ số lạ. “Alô……”  “Chào cô, tôi là Khương Lệ Sính, là anh của Khương Mạn, xin hỏi bây giờ em ấy có đi cùng cô không?”  Chị Lam phát ngốc, con ranh này lấy đâu ra anh trai nhỉ. “Không có, nhưng mà…….”  Còn chưa kịp nói xong bên kia đã dập máy.   Chị Lam nhìn chằm chằm điện thoại mồm lẩm bẩm: “Kỳ quặc, Khương Lệ Sính là ai nhở!”  

Chương 393