Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 408
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên cúi đầu, mỉm cười nhìn cô, để mặc cô vội vàng giúp mình cài cúc áo lại. "Em nhớ lại rồi?" AdvertisementKhương Mạn cắn môi, không nói gì. "Có vẻ như em dễ quên quá." AdvertisementNếu cô ngẩng đầu lên, chắc chắn có thể nhìn thấy sự ranh mãnh trên mặt anh. Bạc Hạc Hiên cúi người, áp môi lên tai cô, nhẹ giọng hỏi: "Bánh crepe trứng vị bạc hà có ngon không?" Khương Mạn rùng mình một cái, mở miệng theo phản xạ có điều kiện: "A!!!!" Cảm xúc mạnh đến mức ngay cả anh cũng phải giật mình. Cô ôm đầu và định lao ra ngoài. "Yêu Nhi!" Bạc Hạc Hiên đã túm cô lại, nhưng anh đã bị choáng váng trước sức mạnh vùng vẫy để thoát khỏi của cô. Cánh cửa đang đóng, chưa kịp nói lời nào thì đã vang lên một tiếng “ầm” rất lớn! Toàn bộ tầng thương dường như đang rung lên. Khương Mạn đập đầu vào cổng sắt, cô lùi về phía sau hai bước, nhưng ý chí chạy trốn của cô vẫn rất mạnh mẽ. Trong phút chốc, cô lại lao ra, nắm lấy tay nắm cửa và giật mạnh như xé một miếng giấy nhôm, ngay sao đó toàn bộ cánh cửa sắt bị xé toạc, vèo một cái đã không thấy bóng cô đâu nữa. Vừa chạy, cô vừa hét lên: "A! A a!! A!!!" Loảng xoảng! Cánh cửa sắt đổ xuống đất, tiếng hét chói tai của cô vẫn còn vọng lại. Bạc Hạc Hiên khẽ mở miệng, nhìn cánh cổng sắt vừa bị làm hỏng, không biết nên cười hay nên nghĩ mà thấy sợ... Sức mạnh này… Vậy thì đêm qua khi bị ảo giác, cô vẫn còn nương tay với anh sao? …… Khương Nhuệ Trạch và Khương Vân Sênh quay lại với túi lơn túi nhỏ toàn là đồ ăn thức uống mà em gái của họ đã biến mất. “Em đi mua hộp cơm thôi mà, anh cũng đi theo làm gì không biết!” Khương Nhuệ Trạch bất mãn nói. "Rốt cuộc là em gái chạy đi đâu rồi?" Khương Vân Sênh cau mày trừng mắt nhìn anh ta: "Em nói chuyện có suy nghĩ một chút, Tiểu Mạn vẫn chưa biết thân thế của mình, đừng khiến con bé sợ." "Trước đây anh và anh cả vội vàng như vậy, bây giờ lại không vội nhận nữa sao?" "Đương nhiên là muốn nhận, nhưng con bé vừa mới tỉnh táo lại, chúng ta dù có vội đến đâu cũng phải quan tâm sức khoẻ cho con bé trước đã."
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bạc Hạc Hiên cúi đầu, mỉm cười nhìn cô, để mặc cô vội vàng giúp mình cài cúc áo lại.
"Em nhớ lại rồi?"
Advertisement
Khương Mạn cắn môi, không nói gì.
"Có vẻ như em dễ quên quá."
Advertisement
Nếu cô ngẩng đầu lên, chắc chắn có thể nhìn thấy sự ranh mãnh trên mặt anh.
Bạc Hạc Hiên cúi người, áp môi lên tai cô, nhẹ giọng hỏi:
"Bánh crepe trứng vị bạc hà có ngon không?"
Khương Mạn rùng mình một cái, mở miệng theo phản xạ có điều kiện:
"A!!!!"
Cảm xúc mạnh đến mức ngay cả anh cũng phải giật mình. Cô ôm đầu và định lao ra ngoài.
"Yêu Nhi!"
Bạc Hạc Hiên đã túm cô lại, nhưng anh đã bị choáng váng trước sức mạnh vùng vẫy để thoát khỏi của cô.
Cánh cửa đang đóng, chưa kịp nói lời nào thì đã vang lên một tiếng “ầm” rất lớn! Toàn bộ tầng thương dường như đang rung lên.
Khương Mạn đập đầu vào cổng sắt, cô lùi về phía sau hai bước, nhưng ý chí chạy trốn của cô vẫn rất mạnh mẽ. Trong phút chốc, cô lại lao ra, nắm lấy tay nắm cửa và giật mạnh như xé một miếng giấy nhôm, ngay sao đó toàn bộ cánh cửa sắt bị xé toạc, vèo một cái đã không thấy bóng cô đâu nữa.
Vừa chạy, cô vừa hét lên: "A! A a!! A!!!"
Loảng xoảng! Cánh cửa sắt đổ xuống đất, tiếng hét chói tai của cô vẫn còn vọng lại.
Bạc Hạc Hiên khẽ mở miệng, nhìn cánh cổng sắt vừa bị làm hỏng, không biết nên cười hay nên nghĩ mà thấy sợ...
Sức mạnh này… Vậy thì đêm qua khi bị ảo giác, cô vẫn còn nương tay với anh sao?
……
Khương Nhuệ Trạch và Khương Vân Sênh quay lại với túi lơn túi nhỏ toàn là đồ ăn thức uống mà em gái của họ đã biến mất.
“Em đi mua hộp cơm thôi mà, anh cũng đi theo làm gì không biết!” Khương Nhuệ Trạch bất mãn nói.
"Rốt cuộc là em gái chạy đi đâu rồi?"
Khương Vân Sênh cau mày trừng mắt nhìn anh ta: "Em nói chuyện có suy nghĩ một chút, Tiểu Mạn vẫn chưa biết thân thế của mình, đừng khiến con bé sợ."
"Trước đây anh và anh cả vội vàng như vậy, bây giờ lại không vội nhận nữa sao?"
"Đương nhiên là muốn nhận, nhưng con bé vừa mới tỉnh táo lại, chúng ta dù có vội đến đâu cũng phải quan tâm sức khoẻ cho con bé trước đã."
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên cúi đầu, mỉm cười nhìn cô, để mặc cô vội vàng giúp mình cài cúc áo lại. "Em nhớ lại rồi?" AdvertisementKhương Mạn cắn môi, không nói gì. "Có vẻ như em dễ quên quá." AdvertisementNếu cô ngẩng đầu lên, chắc chắn có thể nhìn thấy sự ranh mãnh trên mặt anh. Bạc Hạc Hiên cúi người, áp môi lên tai cô, nhẹ giọng hỏi: "Bánh crepe trứng vị bạc hà có ngon không?" Khương Mạn rùng mình một cái, mở miệng theo phản xạ có điều kiện: "A!!!!" Cảm xúc mạnh đến mức ngay cả anh cũng phải giật mình. Cô ôm đầu và định lao ra ngoài. "Yêu Nhi!" Bạc Hạc Hiên đã túm cô lại, nhưng anh đã bị choáng váng trước sức mạnh vùng vẫy để thoát khỏi của cô. Cánh cửa đang đóng, chưa kịp nói lời nào thì đã vang lên một tiếng “ầm” rất lớn! Toàn bộ tầng thương dường như đang rung lên. Khương Mạn đập đầu vào cổng sắt, cô lùi về phía sau hai bước, nhưng ý chí chạy trốn của cô vẫn rất mạnh mẽ. Trong phút chốc, cô lại lao ra, nắm lấy tay nắm cửa và giật mạnh như xé một miếng giấy nhôm, ngay sao đó toàn bộ cánh cửa sắt bị xé toạc, vèo một cái đã không thấy bóng cô đâu nữa. Vừa chạy, cô vừa hét lên: "A! A a!! A!!!" Loảng xoảng! Cánh cửa sắt đổ xuống đất, tiếng hét chói tai của cô vẫn còn vọng lại. Bạc Hạc Hiên khẽ mở miệng, nhìn cánh cổng sắt vừa bị làm hỏng, không biết nên cười hay nên nghĩ mà thấy sợ... Sức mạnh này… Vậy thì đêm qua khi bị ảo giác, cô vẫn còn nương tay với anh sao? …… Khương Nhuệ Trạch và Khương Vân Sênh quay lại với túi lơn túi nhỏ toàn là đồ ăn thức uống mà em gái của họ đã biến mất. “Em đi mua hộp cơm thôi mà, anh cũng đi theo làm gì không biết!” Khương Nhuệ Trạch bất mãn nói. "Rốt cuộc là em gái chạy đi đâu rồi?" Khương Vân Sênh cau mày trừng mắt nhìn anh ta: "Em nói chuyện có suy nghĩ một chút, Tiểu Mạn vẫn chưa biết thân thế của mình, đừng khiến con bé sợ." "Trước đây anh và anh cả vội vàng như vậy, bây giờ lại không vội nhận nữa sao?" "Đương nhiên là muốn nhận, nhưng con bé vừa mới tỉnh táo lại, chúng ta dù có vội đến đâu cũng phải quan tâm sức khoẻ cho con bé trước đã."