Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 409

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chị Lam gọi điện thoại xong, đi qua thì thấy hai anh em họ đang đứng ngồi không yên.   Khương Vân Sênh tinh thần phấn chấn nhìn chị Lam, cười nói: "Chị có biết Tiểu Mạn đã đi đâu không?"  AdvertisementChị Lam ngập ngừng một lúc, cuối cùng cũng nói thật:  "Có lẽ cô ấy vẫn đang ở trong bệnh viện, nhưng chắc là cũng sắp chạy ra  bên ngoài rồi."  AdvertisementKhương Vân Sênh: "..."  Khương Nhuệ Trạch: "..."  Chị Lam dở khóc dở cười: "Hình như cô ấy đã nhớ lại hành động vĩ đại của mình tối hôm qua rồi!"  Không nhắc đến chiến tích đó cũng được thôi! Ba anh em nhà họ Khương chỉ ước đó là một giấc mơ...  “Liều lĩnh, con bé vừa mới tỉnh lại, sao có thể chạy lung tung được!” Khương Vân Sênh cau mày, đi kiểm tra CCTV.  Khương Lệ Sính đảo mắt nói: "Em đi tìm lão Hiên!"  Đang yên đang lành, sao đột nhiên em gái nhớ ra những hành động tàn bạo của mình? Liệu có phải tên Bạc Hạc Hiên xấu xa đó lại đang gây rối không?  Ở bãi đỗ xe bệnh viện.  Khương Mạn vội vàng chạy xuống, lúc này mới nhớ ra mình chỉ mang theo điện thoại di động chứ không có chìa khóa xe. Ngay khi cô định quay lại để bắt taxi ở cổng thì một giọng nam đầy uy nghiêm vang lên từ phía sau.  "Vừa mới tỉnh mà đã chạy lung tung rồi, em có biết lo lắng cho sức khoẻ của mình không hả?"  Khương Mạn mơ hồ cảm thấy giọng nói này có chút quen, cô vừa nhìn lại đã thấy Khương Lệ Sính từ trên xe bước xuống và đi về phía mình.  Cô còn đang ngơ ngác, những lời vừa rồi của anh ta là nói với mình sao?  Nhưng cô và Khương tổng tài này hình như mới chỉ nhau một lần, không hề thân thiết...  Khương Lệ Sính đứng trước mặt cô, mắt nhìn vào vầng trán sưng đỏ của cô, anh ta trầm giọng hỏi:   "Đầu em bị sao vậy?"  Khương Mạn mở miệng, trên mặt lộ ra vẻ hoài nghi và cảnh giác.  Thấy vậy, Khương Lệ Sính nhận ra giọng điệu của mình có chút không ổn, lông mày dịu xuống, giọng điệu cũng chậm lại:   "Em muốn đi đâu? Anh đưa em đi."  Khương Mạn lên xe, cô ngồi ở hàng ghế phía sau của chiếc Rolls-Royce. Khương Lệ Sính ngồi ở bên cạnh, cô đã nói cảm ơn đến lần thứ ba rồi.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chị Lam gọi điện thoại xong, đi qua thì thấy hai anh em họ đang đứng ngồi không yên.   

Khương Vân Sênh tinh thần phấn chấn nhìn chị Lam, cười nói: "Chị có biết Tiểu Mạn đã đi đâu không?"  

Advertisement

Chị Lam ngập ngừng một lúc, cuối cùng cũng nói thật:  

"Có lẽ cô ấy vẫn đang ở trong bệnh viện, nhưng chắc là cũng sắp chạy ra  bên ngoài rồi."  

Advertisement

Khương Vân Sênh: "..."  

Khương Nhuệ Trạch: "..."  

Chị Lam dở khóc dở cười: "Hình như cô ấy đã nhớ lại hành động vĩ đại của mình tối hôm qua rồi!"  

Không nhắc đến chiến tích đó cũng được thôi! Ba anh em nhà họ Khương chỉ ước đó là một giấc mơ...  

“Liều lĩnh, con bé vừa mới tỉnh lại, sao có thể chạy lung tung được!” Khương Vân Sênh cau mày, đi kiểm tra CCTV.  

Khương Lệ Sính đảo mắt nói: "Em đi tìm lão Hiên!"  

Đang yên đang lành, sao đột nhiên em gái nhớ ra những hành động tàn bạo của mình? Liệu có phải tên Bạc Hạc Hiên xấu xa đó lại đang gây rối không?  

Ở bãi đỗ xe bệnh viện.  

Khương Mạn vội vàng chạy xuống, lúc này mới nhớ ra mình chỉ mang theo điện thoại di động chứ không có chìa khóa xe. Ngay khi cô định quay lại để bắt taxi ở cổng thì một giọng nam đầy uy nghiêm vang lên từ phía sau.  

"Vừa mới tỉnh mà đã chạy lung tung rồi, em có biết lo lắng cho sức khoẻ của mình không hả?"  

Khương Mạn mơ hồ cảm thấy giọng nói này có chút quen, cô vừa nhìn lại đã thấy Khương Lệ Sính từ trên xe bước xuống và đi về phía mình.  

Cô còn đang ngơ ngác, những lời vừa rồi của anh ta là nói với mình sao?  

Nhưng cô và Khương tổng tài này hình như mới chỉ nhau một lần, không hề thân thiết...  

Khương Lệ Sính đứng trước mặt cô, mắt nhìn vào vầng trán sưng đỏ của cô, anh ta trầm giọng hỏi:   

"Đầu em bị sao vậy?"  

Khương Mạn mở miệng, trên mặt lộ ra vẻ hoài nghi và cảnh giác.  

Thấy vậy, Khương Lệ Sính nhận ra giọng điệu của mình có chút không ổn, lông mày dịu xuống, giọng điệu cũng chậm lại:   

"Em muốn đi đâu? Anh đưa em đi."  

Khương Mạn lên xe, cô ngồi ở hàng ghế phía sau của chiếc Rolls-Royce. Khương Lệ Sính ngồi ở bên cạnh, cô đã nói cảm ơn đến lần thứ ba rồi.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chị Lam gọi điện thoại xong, đi qua thì thấy hai anh em họ đang đứng ngồi không yên.   Khương Vân Sênh tinh thần phấn chấn nhìn chị Lam, cười nói: "Chị có biết Tiểu Mạn đã đi đâu không?"  AdvertisementChị Lam ngập ngừng một lúc, cuối cùng cũng nói thật:  "Có lẽ cô ấy vẫn đang ở trong bệnh viện, nhưng chắc là cũng sắp chạy ra  bên ngoài rồi."  AdvertisementKhương Vân Sênh: "..."  Khương Nhuệ Trạch: "..."  Chị Lam dở khóc dở cười: "Hình như cô ấy đã nhớ lại hành động vĩ đại của mình tối hôm qua rồi!"  Không nhắc đến chiến tích đó cũng được thôi! Ba anh em nhà họ Khương chỉ ước đó là một giấc mơ...  “Liều lĩnh, con bé vừa mới tỉnh lại, sao có thể chạy lung tung được!” Khương Vân Sênh cau mày, đi kiểm tra CCTV.  Khương Lệ Sính đảo mắt nói: "Em đi tìm lão Hiên!"  Đang yên đang lành, sao đột nhiên em gái nhớ ra những hành động tàn bạo của mình? Liệu có phải tên Bạc Hạc Hiên xấu xa đó lại đang gây rối không?  Ở bãi đỗ xe bệnh viện.  Khương Mạn vội vàng chạy xuống, lúc này mới nhớ ra mình chỉ mang theo điện thoại di động chứ không có chìa khóa xe. Ngay khi cô định quay lại để bắt taxi ở cổng thì một giọng nam đầy uy nghiêm vang lên từ phía sau.  "Vừa mới tỉnh mà đã chạy lung tung rồi, em có biết lo lắng cho sức khoẻ của mình không hả?"  Khương Mạn mơ hồ cảm thấy giọng nói này có chút quen, cô vừa nhìn lại đã thấy Khương Lệ Sính từ trên xe bước xuống và đi về phía mình.  Cô còn đang ngơ ngác, những lời vừa rồi của anh ta là nói với mình sao?  Nhưng cô và Khương tổng tài này hình như mới chỉ nhau một lần, không hề thân thiết...  Khương Lệ Sính đứng trước mặt cô, mắt nhìn vào vầng trán sưng đỏ của cô, anh ta trầm giọng hỏi:   "Đầu em bị sao vậy?"  Khương Mạn mở miệng, trên mặt lộ ra vẻ hoài nghi và cảnh giác.  Thấy vậy, Khương Lệ Sính nhận ra giọng điệu của mình có chút không ổn, lông mày dịu xuống, giọng điệu cũng chậm lại:   "Em muốn đi đâu? Anh đưa em đi."  Khương Mạn lên xe, cô ngồi ở hàng ghế phía sau của chiếc Rolls-Royce. Khương Lệ Sính ngồi ở bên cạnh, cô đã nói cảm ơn đến lần thứ ba rồi.  

Chương 409