Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 445
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chiếc quần bơi đó anh ta chưa mặc lần nào! Hơn nữa, là đàn ông với nhau thì để ý nhiều như vậy làm gì! Khương Mạn đi vào phòng tắm hơi, cô vừa bước vào, hơi nhiệt phả vào mặt, cả người như bị mây mù bao phủ. Mà sương dày đặc giống như đang ở trong một cái nồi hấp. AdvertisementCamera truyền hình trực tiếp đã hoàn toàn bị sương làm mờ, không thể nhìn thấy gì cả. Khương Mạn đột nhiên cảm giác được có người đang tới gần mình, cô vô thức hỏi: "Đại Yêu Nhi?" AdvertisementTay người đàn ông dừng lại. Khoảnh khắc Khương Mạn quay người lại, cô nhìn thấy một vẻ đẹp như thuộc về một không gian khác. Người đàn ông xuyên qua màn sương, hai cánh tay mạnh mẽ giam cô vào góc tường. Lúc này màn sương đã trở thành màu bảo vệ tốt nhất. Nhiệt độ tiếp tục tăng cao khiến làn da của người ta xuất hiện một màu hồng vô cùng quyến rũ, độ ẩm, hơi nước và nhiệt độ đan xen vào nhau khiến tâm trí người ta hỗn loạn. Khương Mạn ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt đẹp kia, cô không khỏi xúc động khi nhìn thấy hàng mi dày và dài của đối phương. Bạc Hạc Hiên hỏi: "Em nghĩ tôi thích đàn ông à?" Khương Mạn: "Tôi… tôi…" Ngay sau đó, cô mở to mắt, đầu óc trở nên trống rỗng. Trên môi cô đột nhiên có một luồng hơi ấm, người đàn ông bất giác hôn lên môi cô, nhưng mắt vẫn mở to, nhìn cô chăm chú. Xấu xa và mờ ám. Giống như một con thú bị nhẫn nhịn phải ẩn nấp, cuối cùng nó cũng giơ móng vuốt của mình ra túm lấy con mồi mình đã lên kế hoạch từ lâu... Hơi nước mờ ảo, nhiệt độ đang từ từ tăng lên khiến hô hấp trở nên nặng nhọc hơn. Một nụ hôn hời hợt. Khi tách môi nhau ra, ánh mắt Khương Mạn run lên, cả người vẫn còn đang trong trạng thái bối rối. Bạc Hạc Hiên lấy ngón tay cái của mình vuốt qua đôi môi đỏ mọng của cô, ngước mắt lên nhìn cô, trầm giọng nói: "Bây giờ em còn cho rằng tôi thích đàn ông không?" Đôi môi đỏ mọng Khương Mạn hé mở, vô thức nói: "Vừa rồi, anh lén ăn nấm à?" Bạc Hạc Hiên nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý: "Anh rất tỉnh táo." Khương Mạn như bị người ta đánh cho hôn mê, nhìn anh như gặp phải ma! Cô vừa biết mình nhìn nhầm thì vô tình nhìn thấy Mễ Kỳ cầm máy quay phía sau đang sững sờ, không có bất kỳ phản ứng nào.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chiếc quần bơi đó anh ta chưa mặc lần nào! Hơn nữa, là đàn ông với nhau thì để ý nhiều như vậy làm gì!
Khương Mạn đi vào phòng tắm hơi, cô vừa bước vào, hơi nhiệt phả vào mặt, cả người như bị mây mù bao phủ. Mà sương dày đặc giống như đang ở trong một cái nồi hấp.
Advertisement
Camera truyền hình trực tiếp đã hoàn toàn bị sương làm mờ, không thể nhìn thấy gì cả.
Khương Mạn đột nhiên cảm giác được có người đang tới gần mình, cô vô thức hỏi: "Đại Yêu Nhi?"
Advertisement
Tay người đàn ông dừng lại. Khoảnh khắc Khương Mạn quay người lại, cô nhìn thấy một vẻ đẹp như thuộc về một không gian khác. Người đàn ông xuyên qua màn sương, hai cánh tay mạnh mẽ giam cô vào góc tường. Lúc này màn sương đã trở thành màu bảo vệ tốt nhất.
Nhiệt độ tiếp tục tăng cao khiến làn da của người ta xuất hiện một màu hồng vô cùng quyến rũ, độ ẩm, hơi nước và nhiệt độ đan xen vào nhau khiến tâm trí người ta hỗn loạn.
Khương Mạn ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt đẹp kia, cô không khỏi xúc động khi nhìn thấy hàng mi dày và dài của đối phương.
Bạc Hạc Hiên hỏi: "Em nghĩ tôi thích đàn ông à?"
Khương Mạn: "Tôi… tôi…"
Ngay sau đó, cô mở to mắt, đầu óc trở nên trống rỗng. Trên môi cô đột nhiên có một luồng hơi ấm, người đàn ông bất giác hôn lên môi cô, nhưng mắt vẫn mở to, nhìn cô chăm chú.
Xấu xa và mờ ám.
Giống như một con thú bị nhẫn nhịn phải ẩn nấp, cuối cùng nó cũng giơ móng vuốt của mình ra túm lấy con mồi mình đã lên kế hoạch từ lâu...
Hơi nước mờ ảo, nhiệt độ đang từ từ tăng lên khiến hô hấp trở nên nặng nhọc hơn.
Một nụ hôn hời hợt.
Khi tách môi nhau ra, ánh mắt Khương Mạn run lên, cả người vẫn còn đang trong trạng thái bối rối.
Bạc Hạc Hiên lấy ngón tay cái của mình vuốt qua đôi môi đỏ mọng của cô, ngước mắt lên nhìn cô, trầm giọng nói:
"Bây giờ em còn cho rằng tôi thích đàn ông không?"
Đôi môi đỏ mọng Khương Mạn hé mở, vô thức nói: "Vừa rồi, anh lén ăn nấm à?"
Bạc Hạc Hiên nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý: "Anh rất tỉnh táo."
Khương Mạn như bị người ta đánh cho hôn mê, nhìn anh như gặp phải ma!
Cô vừa biết mình nhìn nhầm thì vô tình nhìn thấy Mễ Kỳ cầm máy quay phía sau đang sững sờ, không có bất kỳ phản ứng nào.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chiếc quần bơi đó anh ta chưa mặc lần nào! Hơn nữa, là đàn ông với nhau thì để ý nhiều như vậy làm gì! Khương Mạn đi vào phòng tắm hơi, cô vừa bước vào, hơi nhiệt phả vào mặt, cả người như bị mây mù bao phủ. Mà sương dày đặc giống như đang ở trong một cái nồi hấp. AdvertisementCamera truyền hình trực tiếp đã hoàn toàn bị sương làm mờ, không thể nhìn thấy gì cả. Khương Mạn đột nhiên cảm giác được có người đang tới gần mình, cô vô thức hỏi: "Đại Yêu Nhi?" AdvertisementTay người đàn ông dừng lại. Khoảnh khắc Khương Mạn quay người lại, cô nhìn thấy một vẻ đẹp như thuộc về một không gian khác. Người đàn ông xuyên qua màn sương, hai cánh tay mạnh mẽ giam cô vào góc tường. Lúc này màn sương đã trở thành màu bảo vệ tốt nhất. Nhiệt độ tiếp tục tăng cao khiến làn da của người ta xuất hiện một màu hồng vô cùng quyến rũ, độ ẩm, hơi nước và nhiệt độ đan xen vào nhau khiến tâm trí người ta hỗn loạn. Khương Mạn ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt đẹp kia, cô không khỏi xúc động khi nhìn thấy hàng mi dày và dài của đối phương. Bạc Hạc Hiên hỏi: "Em nghĩ tôi thích đàn ông à?" Khương Mạn: "Tôi… tôi…" Ngay sau đó, cô mở to mắt, đầu óc trở nên trống rỗng. Trên môi cô đột nhiên có một luồng hơi ấm, người đàn ông bất giác hôn lên môi cô, nhưng mắt vẫn mở to, nhìn cô chăm chú. Xấu xa và mờ ám. Giống như một con thú bị nhẫn nhịn phải ẩn nấp, cuối cùng nó cũng giơ móng vuốt của mình ra túm lấy con mồi mình đã lên kế hoạch từ lâu... Hơi nước mờ ảo, nhiệt độ đang từ từ tăng lên khiến hô hấp trở nên nặng nhọc hơn. Một nụ hôn hời hợt. Khi tách môi nhau ra, ánh mắt Khương Mạn run lên, cả người vẫn còn đang trong trạng thái bối rối. Bạc Hạc Hiên lấy ngón tay cái của mình vuốt qua đôi môi đỏ mọng của cô, ngước mắt lên nhìn cô, trầm giọng nói: "Bây giờ em còn cho rằng tôi thích đàn ông không?" Đôi môi đỏ mọng Khương Mạn hé mở, vô thức nói: "Vừa rồi, anh lén ăn nấm à?" Bạc Hạc Hiên nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý: "Anh rất tỉnh táo." Khương Mạn như bị người ta đánh cho hôn mê, nhìn anh như gặp phải ma! Cô vừa biết mình nhìn nhầm thì vô tình nhìn thấy Mễ Kỳ cầm máy quay phía sau đang sững sờ, không có bất kỳ phản ứng nào.