Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 446

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Bạn phía trên ăn nấm nên sinh ra ảo giác à? Bạc Thần có can đảm làm như vậy, tôi sẽ chép tay "Kim Cương Kinh" một nghìn lần!)  (E là khi tôi sinh đứa thứ ba rồi, cặp Bạc Khương vẫn không có tiến triển gì, haiza, chi bằng mong chờ Đại Ngọc say rượu!)  AdvertisementÔi trời ơi, PD Mễ Kỳ- người duy nhất biết cặp đôi này vừa làm gì hiện đang trong tình trạng hóa đá.  Tổ tiên, Bồ Tát, Nữ Oa, Bàn Cổ ơi!  AdvertisementCó phải anh ta đang gặp ảo giác không? Không không không... Đây chẳng phải là cảnh tượng mà anh ta không cần tốn tiền cũng có thể nhìn thấy sao?  Vừa rồi Bạc Thần... có phải anh ấy đã… Khương võ thần không???  Mễ Kỳ vội vàng lau camera, thật tội lỗi! Không quay được cảnh tượng vừa rồi?   Cuối cùng đợi khi anh ta lau sạch ống kính, một bóng người giống như con sói lao tới và chặn toàn bộ màn hình lại.  "Bạc Hạc Hiên!!"  "A!!!"  Cùng với tiếng hét như tiếng dã thú kêu, tầm nhìn của Khương Nhuệ Trạch vẫn chưa thoát khỏi sự bao vây của màn sương trắng thì anh ta đã cảm thấy một bóng người cao to hơn mình đang lao về phía mình.  "F*ck! A! F*ck% abcxyz..."  Khương Nhuệ Trạch trượt chân, ngã chổng vó, lưng đập xuống đất, anh ta còn chưa kịp kêu lên một tiếng đau đớn thì lại có người ngồi lên bụng anh ta.  "Phụt"  Trong tích tắc, anh ta suýt chết ngay tại chỗ.  Cuối cùng ông kính cũng được lau sạch sẽ. Trên màn hình phát sóng trực tiếp đầy rẫy những câu hỏi.  (??? Bạc Thần bị đánh à?)  (Xì— Cuối cùng Khương võ thần cũng đã ra tay rồi, Bạc Thần đang làm gì vậy?)  (Tôi cuộc một gói thanh canh, vừa rồi chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó!)  (A!Tôi muốn tối Cá Mập ở đây lúc này, tại sao Mễ Kỳ không lau ống kính sớm hơn!)  (Tuy rằng tôi ship cặp Bạc Khương, nhưng lúc này nhìn tư thế của Bạc Thần và anh chàng này... xin lỗi, não tôi có chút mất kiểm soát…)  Lúc này, Khương Nhuệ Trạch đã hoàn toàn trở thành tấm đệm bằng xương bằng thịt.  Khó khăn lắm anh ta mới có thể thở một cách đàng hoàng. Anh ta gầm lên trong tuyệt vọng:   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

(Bạn phía trên ăn nấm nên sinh ra ảo giác à? Bạc Thần có can đảm làm như vậy, tôi sẽ chép tay "Kim Cương Kinh" một nghìn lần!)  

(E là khi tôi sinh đứa thứ ba rồi, cặp Bạc Khương vẫn không có tiến triển gì, haiza, chi bằng mong chờ Đại Ngọc say rượu!)  

Advertisement

Ôi trời ơi, PD Mễ Kỳ- người duy nhất biết cặp đôi này vừa làm gì hiện đang trong tình trạng hóa đá.  

Tổ tiên, Bồ Tát, Nữ Oa, Bàn Cổ ơi!  

Advertisement

Có phải anh ta đang gặp ảo giác không? Không không không... Đây chẳng phải là cảnh tượng mà anh ta không cần tốn tiền cũng có thể nhìn thấy sao?  

Vừa rồi Bạc Thần... có phải anh ấy đã… Khương võ thần không???  

Mễ Kỳ vội vàng lau camera, thật tội lỗi! Không quay được cảnh tượng vừa rồi?   

Cuối cùng đợi khi anh ta lau sạch ống kính, một bóng người giống như con sói lao tới và chặn toàn bộ màn hình lại.  

"Bạc Hạc Hiên!!"  

"A!!!"  

Cùng với tiếng hét như tiếng dã thú kêu, tầm nhìn của Khương Nhuệ Trạch vẫn chưa thoát khỏi sự bao vây của màn sương trắng thì anh ta đã cảm thấy một bóng người cao to hơn mình đang lao về phía mình.  

"F*ck! A! F*ck% abcxyz..."  

Khương Nhuệ Trạch trượt chân, ngã chổng vó, lưng đập xuống đất, anh ta còn chưa kịp kêu lên một tiếng đau đớn thì lại có người ngồi lên bụng anh ta.  

"Phụt"  

Trong tích tắc, anh ta suýt chết ngay tại chỗ.  

Cuối cùng ông kính cũng được lau sạch sẽ. Trên màn hình phát sóng trực tiếp đầy rẫy những câu hỏi.  

(??? Bạc Thần bị đánh à?)  

(Xì— Cuối cùng Khương võ thần cũng đã ra tay rồi, Bạc Thần đang làm gì vậy?)  

(Tôi cuộc một gói thanh canh, vừa rồi chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó!)  

(A!Tôi muốn tối Cá Mập ở đây lúc này, tại sao Mễ Kỳ không lau ống kính sớm hơn!)  

(Tuy rằng tôi ship cặp Bạc Khương, nhưng lúc này nhìn tư thế của Bạc Thần và anh chàng này... xin lỗi, não tôi có chút mất kiểm soát…)  

Lúc này, Khương Nhuệ Trạch đã hoàn toàn trở thành tấm đệm bằng xương bằng thịt.  

Khó khăn lắm anh ta mới có thể thở một cách đàng hoàng. Anh ta gầm lên trong tuyệt vọng:   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Bạn phía trên ăn nấm nên sinh ra ảo giác à? Bạc Thần có can đảm làm như vậy, tôi sẽ chép tay "Kim Cương Kinh" một nghìn lần!)  (E là khi tôi sinh đứa thứ ba rồi, cặp Bạc Khương vẫn không có tiến triển gì, haiza, chi bằng mong chờ Đại Ngọc say rượu!)  AdvertisementÔi trời ơi, PD Mễ Kỳ- người duy nhất biết cặp đôi này vừa làm gì hiện đang trong tình trạng hóa đá.  Tổ tiên, Bồ Tát, Nữ Oa, Bàn Cổ ơi!  AdvertisementCó phải anh ta đang gặp ảo giác không? Không không không... Đây chẳng phải là cảnh tượng mà anh ta không cần tốn tiền cũng có thể nhìn thấy sao?  Vừa rồi Bạc Thần... có phải anh ấy đã… Khương võ thần không???  Mễ Kỳ vội vàng lau camera, thật tội lỗi! Không quay được cảnh tượng vừa rồi?   Cuối cùng đợi khi anh ta lau sạch ống kính, một bóng người giống như con sói lao tới và chặn toàn bộ màn hình lại.  "Bạc Hạc Hiên!!"  "A!!!"  Cùng với tiếng hét như tiếng dã thú kêu, tầm nhìn của Khương Nhuệ Trạch vẫn chưa thoát khỏi sự bao vây của màn sương trắng thì anh ta đã cảm thấy một bóng người cao to hơn mình đang lao về phía mình.  "F*ck! A! F*ck% abcxyz..."  Khương Nhuệ Trạch trượt chân, ngã chổng vó, lưng đập xuống đất, anh ta còn chưa kịp kêu lên một tiếng đau đớn thì lại có người ngồi lên bụng anh ta.  "Phụt"  Trong tích tắc, anh ta suýt chết ngay tại chỗ.  Cuối cùng ông kính cũng được lau sạch sẽ. Trên màn hình phát sóng trực tiếp đầy rẫy những câu hỏi.  (??? Bạc Thần bị đánh à?)  (Xì— Cuối cùng Khương võ thần cũng đã ra tay rồi, Bạc Thần đang làm gì vậy?)  (Tôi cuộc một gói thanh canh, vừa rồi chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó!)  (A!Tôi muốn tối Cá Mập ở đây lúc này, tại sao Mễ Kỳ không lau ống kính sớm hơn!)  (Tuy rằng tôi ship cặp Bạc Khương, nhưng lúc này nhìn tư thế của Bạc Thần và anh chàng này... xin lỗi, não tôi có chút mất kiểm soát…)  Lúc này, Khương Nhuệ Trạch đã hoàn toàn trở thành tấm đệm bằng xương bằng thịt.  Khó khăn lắm anh ta mới có thể thở một cách đàng hoàng. Anh ta gầm lên trong tuyệt vọng:   

Chương 446