Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 470
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Được." Sở Thánh Kỳ gật đầu và đi đến trước mặt Tề Tư Miểu. Tề Tiểu Nhị thấy anh ta hùng hổ đi tới, không hề do dự, nhanh chóng hất cằm lên, tuyệt đối không chấp nhận áp lực từ chiều cao của đối phương. "Xin lỗi vì tôi đã thua, khi cuộc thi chính thức bắt đầu, Giao Long tuyệt đối sẽ không để cho Cyber thắng đâu." Sở Thánh Kỳ lạnh lùng nói xong, lùi lại một bước, cúi gập người trước Tề Tư Miểu. "Tôi xin lỗi!" Cách cúi đầu xin lỗi này là tư thế xin lỗi đúng mực. Tề Tư Miểu mím môi, lạnh lùng nói: "Hẹn gặp lại trên đường đua!" Sở Thánh Kỳ ngẩng đầu lên, không thèm nhìn anh ta một cái liền quay đầu đi tìm Khương Mạn, nhưng đối phương và Khương Nhuệ Trạch đều đã rời đi rồi. "Anh Trạch, các người đợi đã!" Tề Tư Miểu vội vàng đuổi theo qua đó, trong nháy mắt, có một bóng người nhanh hơn, trực tiếp vượt qua anh ta. “Này!” Sở Thánh Kỳ hét lớn. Khương Mạn phớt lờ, Khương Nhuệ Trạch quay đầu lại, trợn mắt, không hài lòng nói: "Anh đấm anh ta một cái, có được không?" “Vậy thì hành động đó của anh không thuộc phòng vệ chính đáng, sẽ bị xử tội cố ý gây thương tích.” Khương Mạn uể oải nói. Khương Nhuệ Trạch li3m li3m răng hàm sau, không được đánh người, anh ta cảm thấy hơi khó chịu. Thấy cô không để ý đến mình, tư thế của Sơ Thánh Kỳ như muốn kéo cô lại, lúc anh ta nắm lấy cánh tay Khương Mạn thì tay của cô rung lên. Sở Thánh Kỳ lập tức buông tay, cảm giác cánh tay mình trở nên tê dại. Anh ta vô cùng ngạc nhiên, vô thức nói: "Nhất thốn quyền?! Cô là người luyện võ à?" Khương Nhuệ Trạch nghe vậy thì ngạc nhiên nhìn em gái mình. Anh ta biết sức chiến đấu của Khương Mạn không yếu, nhưng không phải ai cũng có thể luyện được nhất thốn quyền. Trên có thể của người luyện võ có một loại khí chất đặc biệt, tư thế đi đứng, thậm chí ngồi cũng có chút khác với người bình thường. Mặc dù Sở Thánh Kỳ không để lộ khả năng của mình nhưng vừa nhìn Khương Mạn và Khương Nhuệ Trạch đã có thể nhìn ra. “Lại muốn đấu một trận sao?” Lúc này cũng không có ai khác, Khương Mạn mới cởi mũ bảo hiểm ra, nhìn anh ta. Ánh mắt Sở Thánh Kỳ trầm xuống, nói: "Thật sự là cô mới học à?" “Cũng coi như là vậy, có điều tôi đã chơi trò khó hơn.” Giọng điệu của Khương Mạn lạnh lùng.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Được."
Sở Thánh Kỳ gật đầu và đi đến trước mặt Tề Tư Miểu.
Tề Tiểu Nhị thấy anh ta hùng hổ đi tới, không hề do dự, nhanh chóng hất cằm lên, tuyệt đối không chấp nhận áp lực từ chiều cao của đối phương.
"Xin lỗi vì tôi đã thua, khi cuộc thi chính thức bắt đầu, Giao Long tuyệt đối sẽ không để cho Cyber thắng đâu."
Sở Thánh Kỳ lạnh lùng nói xong, lùi lại một bước, cúi gập người trước Tề Tư Miểu.
"Tôi xin lỗi!"
Cách cúi đầu xin lỗi này là tư thế xin lỗi đúng mực.
Tề Tư Miểu mím môi, lạnh lùng nói: "Hẹn gặp lại trên đường đua!"
Sở Thánh Kỳ ngẩng đầu lên, không thèm nhìn anh ta một cái liền quay đầu đi tìm Khương Mạn, nhưng đối phương và Khương Nhuệ Trạch đều đã rời đi rồi.
"Anh Trạch, các người đợi đã!"
Tề Tư Miểu vội vàng đuổi theo qua đó, trong nháy mắt, có một bóng người nhanh hơn, trực tiếp vượt qua anh ta.
“Này!” Sở Thánh Kỳ hét lớn.
Khương Mạn phớt lờ, Khương Nhuệ Trạch quay đầu lại, trợn mắt, không hài lòng nói: "Anh đấm anh ta một cái, có được không?"
“Vậy thì hành động đó của anh không thuộc phòng vệ chính đáng, sẽ bị xử tội cố ý gây thương tích.” Khương Mạn uể oải nói.
Khương Nhuệ Trạch li3m li3m răng hàm sau, không được đánh người, anh ta cảm thấy hơi khó chịu.
Thấy cô không để ý đến mình, tư thế của Sơ Thánh Kỳ như muốn kéo cô lại, lúc anh ta nắm lấy cánh tay Khương Mạn thì tay của cô rung lên.
Sở Thánh Kỳ lập tức buông tay, cảm giác cánh tay mình trở nên tê dại.
Anh ta vô cùng ngạc nhiên, vô thức nói: "Nhất thốn quyền?! Cô là người luyện võ à?"
Khương Nhuệ Trạch nghe vậy thì ngạc nhiên nhìn em gái mình. Anh ta biết sức chiến đấu của Khương Mạn không yếu, nhưng không phải ai cũng có thể luyện được nhất thốn quyền.
Trên có thể của người luyện võ có một loại khí chất đặc biệt, tư thế đi đứng, thậm chí ngồi cũng có chút khác với người bình thường. Mặc dù Sở Thánh Kỳ không để lộ khả năng của mình nhưng vừa nhìn Khương Mạn và Khương Nhuệ Trạch đã có thể nhìn ra.
“Lại muốn đấu một trận sao?” Lúc này cũng không có ai khác, Khương Mạn mới cởi mũ bảo hiểm ra, nhìn anh ta.
Ánh mắt Sở Thánh Kỳ trầm xuống, nói: "Thật sự là cô mới học à?"
“Cũng coi như là vậy, có điều tôi đã chơi trò khó hơn.” Giọng điệu của Khương Mạn lạnh lùng.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Được." Sở Thánh Kỳ gật đầu và đi đến trước mặt Tề Tư Miểu. Tề Tiểu Nhị thấy anh ta hùng hổ đi tới, không hề do dự, nhanh chóng hất cằm lên, tuyệt đối không chấp nhận áp lực từ chiều cao của đối phương. "Xin lỗi vì tôi đã thua, khi cuộc thi chính thức bắt đầu, Giao Long tuyệt đối sẽ không để cho Cyber thắng đâu." Sở Thánh Kỳ lạnh lùng nói xong, lùi lại một bước, cúi gập người trước Tề Tư Miểu. "Tôi xin lỗi!" Cách cúi đầu xin lỗi này là tư thế xin lỗi đúng mực. Tề Tư Miểu mím môi, lạnh lùng nói: "Hẹn gặp lại trên đường đua!" Sở Thánh Kỳ ngẩng đầu lên, không thèm nhìn anh ta một cái liền quay đầu đi tìm Khương Mạn, nhưng đối phương và Khương Nhuệ Trạch đều đã rời đi rồi. "Anh Trạch, các người đợi đã!" Tề Tư Miểu vội vàng đuổi theo qua đó, trong nháy mắt, có một bóng người nhanh hơn, trực tiếp vượt qua anh ta. “Này!” Sở Thánh Kỳ hét lớn. Khương Mạn phớt lờ, Khương Nhuệ Trạch quay đầu lại, trợn mắt, không hài lòng nói: "Anh đấm anh ta một cái, có được không?" “Vậy thì hành động đó của anh không thuộc phòng vệ chính đáng, sẽ bị xử tội cố ý gây thương tích.” Khương Mạn uể oải nói. Khương Nhuệ Trạch li3m li3m răng hàm sau, không được đánh người, anh ta cảm thấy hơi khó chịu. Thấy cô không để ý đến mình, tư thế của Sơ Thánh Kỳ như muốn kéo cô lại, lúc anh ta nắm lấy cánh tay Khương Mạn thì tay của cô rung lên. Sở Thánh Kỳ lập tức buông tay, cảm giác cánh tay mình trở nên tê dại. Anh ta vô cùng ngạc nhiên, vô thức nói: "Nhất thốn quyền?! Cô là người luyện võ à?" Khương Nhuệ Trạch nghe vậy thì ngạc nhiên nhìn em gái mình. Anh ta biết sức chiến đấu của Khương Mạn không yếu, nhưng không phải ai cũng có thể luyện được nhất thốn quyền. Trên có thể của người luyện võ có một loại khí chất đặc biệt, tư thế đi đứng, thậm chí ngồi cũng có chút khác với người bình thường. Mặc dù Sở Thánh Kỳ không để lộ khả năng của mình nhưng vừa nhìn Khương Mạn và Khương Nhuệ Trạch đã có thể nhìn ra. “Lại muốn đấu một trận sao?” Lúc này cũng không có ai khác, Khương Mạn mới cởi mũ bảo hiểm ra, nhìn anh ta. Ánh mắt Sở Thánh Kỳ trầm xuống, nói: "Thật sự là cô mới học à?" “Cũng coi như là vậy, có điều tôi đã chơi trò khó hơn.” Giọng điệu của Khương Mạn lạnh lùng.