Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 471

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Nhuệ Trạch trừng mắt: "Sao, anh không tin à?! Em gái tôi không những có thể lái mecha mà tàu vũ trụ còn có thể lái được!"  Sở Thánh Kỳ hít một hơi thật sâu.  AdvertisementHai anh em này... có phải não của họ có vấn đề gì đó tương đối nghiêm trọng không?  Anh ta điều chỉnh lại cảm xúc của mình và nói:  Advertisement"Tham gia câu lạc bộ Giao Long của tôi, mức lương theo yêu cầu của cô!"  Khương Nhuệ Trạch liền bật cười.  Là tiểu thư duy nhất của gia tộc Lanscelot, Khương Mạn còn thiếu tiền sao?!  “Anh rất giàu sao?” Khương Mạn nghiêng đầu hỏi.  Sở Thánh Kỳ nhếch môi nói: "Cũng tàm tạm."  Khương Mạn chớp mắt: "Vậy anh có mỏ vàng không?"  Sở Thánh Kỳ:???  "Có dầu mỏ không?"  "Có đảo không?"  Khóe miệng Sở Thịnh Kỳ giật giật: "... Không có."  Khương Mạn không khỏi khinh bỉ: "Vậy mà anh còn dám khoe khoang à?"  "Phụt" Khương Nhuệ Trạch cười thành tiếng tỏ vẻ phối hợp, điên cuồng gật đầu: "Đúng vậy."  Khương Mạn tặc lưỡi: "Thanh niên ngày nay thật là bốc đồng..."  "Đúng, vẫn là anh trai em ổn nhất."  Khương Mạn: "..." Miễn bình luận.  Sở Thánh Kỳ sửng sốt, cười, vẫn chịu từ bỏ: "Đừng vội rời đi, chúng ta nói chuyện đã."  “Không nói nữa, tôi đang vội.” Khương Mạn nhìn anh ta: “Muốn nói chuyện cũng được, anh có muốn tới phòng vệ sinh nữ không?  Sở Thánh Kỳ: "..."  Nói xong, Khương Mạn liền rời đi, tốc độ vô cùng nhanh.  Chưa được đi vệ sinh, cô thực sự rất nóng lòng! Tất cả chỉ vì vài ly nước cam trước đó!  “Tôi khuyên cậu nên bỏ cuộc đi.” Tề Tư Miểu từ phía sau bước tới, hừ lạnh một tiếng:   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khương Nhuệ Trạch trừng mắt: "Sao, anh không tin à?! Em gái tôi không những có thể lái mecha mà tàu vũ trụ còn có thể lái được!"  

Sở Thánh Kỳ hít một hơi thật sâu.  

Advertisement

Hai anh em này... có phải não của họ có vấn đề gì đó tương đối nghiêm trọng không?  

Anh ta điều chỉnh lại cảm xúc của mình và nói:  

Advertisement

"Tham gia câu lạc bộ Giao Long của tôi, mức lương theo yêu cầu của cô!"  

Khương Nhuệ Trạch liền bật cười.  

Là tiểu thư duy nhất của gia tộc Lanscelot, Khương Mạn còn thiếu tiền sao?!  

“Anh rất giàu sao?” Khương Mạn nghiêng đầu hỏi.  

Sở Thánh Kỳ nhếch môi nói: "Cũng tàm tạm."  

Khương Mạn chớp mắt: "Vậy anh có mỏ vàng không?"  

Sở Thánh Kỳ:???  

"Có dầu mỏ không?"  

"Có đảo không?"  

Khóe miệng Sở Thịnh Kỳ giật giật: "... Không có."  

Khương Mạn không khỏi khinh bỉ: "Vậy mà anh còn dám khoe khoang à?"  

"Phụt" Khương Nhuệ Trạch cười thành tiếng tỏ vẻ phối hợp, điên cuồng gật đầu: "Đúng vậy."  

Khương Mạn tặc lưỡi: "Thanh niên ngày nay thật là bốc đồng..."  

"Đúng, vẫn là anh trai em ổn nhất."  

Khương Mạn: "..." Miễn bình luận.  

Sở Thánh Kỳ sửng sốt, cười, vẫn chịu từ bỏ: "Đừng vội rời đi, chúng ta nói chuyện đã."  

“Không nói nữa, tôi đang vội.” Khương Mạn nhìn anh ta: “Muốn nói chuyện cũng được, anh có muốn tới phòng vệ sinh nữ không?  

Sở Thánh Kỳ: "..."  

Nói xong, Khương Mạn liền rời đi, tốc độ vô cùng nhanh.  

Chưa được đi vệ sinh, cô thực sự rất nóng lòng! Tất cả chỉ vì vài ly nước cam trước đó!  

“Tôi khuyên cậu nên bỏ cuộc đi.” Tề Tư Miểu từ phía sau bước tới, hừ lạnh một tiếng:   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Nhuệ Trạch trừng mắt: "Sao, anh không tin à?! Em gái tôi không những có thể lái mecha mà tàu vũ trụ còn có thể lái được!"  Sở Thánh Kỳ hít một hơi thật sâu.  AdvertisementHai anh em này... có phải não của họ có vấn đề gì đó tương đối nghiêm trọng không?  Anh ta điều chỉnh lại cảm xúc của mình và nói:  Advertisement"Tham gia câu lạc bộ Giao Long của tôi, mức lương theo yêu cầu của cô!"  Khương Nhuệ Trạch liền bật cười.  Là tiểu thư duy nhất của gia tộc Lanscelot, Khương Mạn còn thiếu tiền sao?!  “Anh rất giàu sao?” Khương Mạn nghiêng đầu hỏi.  Sở Thánh Kỳ nhếch môi nói: "Cũng tàm tạm."  Khương Mạn chớp mắt: "Vậy anh có mỏ vàng không?"  Sở Thánh Kỳ:???  "Có dầu mỏ không?"  "Có đảo không?"  Khóe miệng Sở Thịnh Kỳ giật giật: "... Không có."  Khương Mạn không khỏi khinh bỉ: "Vậy mà anh còn dám khoe khoang à?"  "Phụt" Khương Nhuệ Trạch cười thành tiếng tỏ vẻ phối hợp, điên cuồng gật đầu: "Đúng vậy."  Khương Mạn tặc lưỡi: "Thanh niên ngày nay thật là bốc đồng..."  "Đúng, vẫn là anh trai em ổn nhất."  Khương Mạn: "..." Miễn bình luận.  Sở Thánh Kỳ sửng sốt, cười, vẫn chịu từ bỏ: "Đừng vội rời đi, chúng ta nói chuyện đã."  “Không nói nữa, tôi đang vội.” Khương Mạn nhìn anh ta: “Muốn nói chuyện cũng được, anh có muốn tới phòng vệ sinh nữ không?  Sở Thánh Kỳ: "..."  Nói xong, Khương Mạn liền rời đi, tốc độ vô cùng nhanh.  Chưa được đi vệ sinh, cô thực sự rất nóng lòng! Tất cả chỉ vì vài ly nước cam trước đó!  “Tôi khuyên cậu nên bỏ cuộc đi.” Tề Tư Miểu từ phía sau bước tới, hừ lạnh một tiếng:   

Chương 471