Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 481

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Đúng vậy."  Bạc Thiên Y ném điện thoại sang một bên, nhắm mắt lại: "Khiến nó phá sản đi."  Advertisement"Anh tôi thật sự càng ngày càng vô dụng. Có người dám cướp người phụ nữ của mình mà không loại bỏ ngay, giữ lại để tương lai loại cóc này gây họa à?"  Lý Mặc vẫn mỉm cười: "Có cần lập danh sách các đối tượng của cô Khương không ạ?"  AdvertisementBạc Thiên Y nhìn anh ta ý muốn nói "làm ngay và luôn đi"  Cô ấy nhắm mắt lại, trầm giọng nói: "Sau chuyện đó, tôi chưa từng thấy anh mình thực sự cười một cách vui vẻ..."  Lý Mặc cúi đầu, trong lòng thở dài.  "Hồi đó, anh ấy từ bỏ tất cả gia nhập Zeus để trả thù cho mẹ và tôi. Có lúc tôi đã mơ thấy cảnh anh ấy máu me đầm đìa từ nước ngoài trở về..."  Hô hấp của Bạc Thiên Y trở nên nặng nề hơn.  Bạc Hạc Hiên trong quá khứ là một con sói đơn độc, những địa ngục mà anh ta đã trải qua, có lẽ chỉ có Khương Nhuệ Trạch biết.  Lý Mặc im lặng một lúc: "Tôi vẫn luôn không hiểu được tại sao Bạc tổng lại chọn bước chân vào làng giải trí."  Một người như vậy, từng trải qua những chuyện tàn khốc như vậy, cuối cùng lại chọn bước vào giới giải trí, vốn không được giới thượng lưu coi trọng.  “Vậy thì anh không biết rồi.” Bạc Thiên Y nói: “Ước mơ của mẹ tôi là trở thành một diễn viên, nhưng thật không may, thân phận của bà ấy không cho phép.  Lý Mặc bỗng nhiên nhận ra.  Căn phòng trở nên yên lặng một hồi.  Bạc Thiên Y từ từ mở mắt, nhìn cái chân tàn tật của mình, giọng nói  nặng nề mà kiên định:  "Cuộc đời này tôi không còn hy vọng gì rồi."  "Nhưng không ai được phép ngăn cản hạnh phúc của anh trai tôi!"  Cô ấy chưa từng gặp Khương Mạn, nhưng từ tận đáy lòng cô cảm thấy biết ơn Khương Mạn.  Anh trai cô dường như đã quay trở lại thành một người bình thường bằng xương bằng thịt rồi.  Bạc Thiên Y nhoẻn miệng cười, tốt quá rồi!  ……  Một đêm không trăng và nhiều gió, Khương Mạn mặc một chiếc áo lông vũ con sâu, đeo chiếc mặt nạ chống nắng đi biển hình Pikachu kèm một chiếc mũ và ra khỏi nhà.  Khi nhân viên cửa hàng tiện lợi 24 giờ ở khu dân cư nhìn thấy hành động đó của cô, cho rằng cô là cướp, suýt chút nữa đã báo cảnh sát!  Năm phút sau, cô bỏ ra hai tệ để mua một chiếc bật lửa rồi tháo mô-tơ điện ra, cầm nó trên tay bật tanh tách.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Đúng vậy."  

Bạc Thiên Y ném điện thoại sang một bên, nhắm mắt lại: "Khiến nó phá sản đi."  

Advertisement

"Anh tôi thật sự càng ngày càng vô dụng. Có người dám cướp người phụ nữ của mình mà không loại bỏ ngay, giữ lại để tương lai loại cóc này gây họa à?"  

Lý Mặc vẫn mỉm cười: "Có cần lập danh sách các đối tượng của cô Khương không ạ?"  

Advertisement

Bạc Thiên Y nhìn anh ta ý muốn nói "làm ngay và luôn đi"  

Cô ấy nhắm mắt lại, trầm giọng nói: "Sau chuyện đó, tôi chưa từng thấy anh mình thực sự cười một cách vui vẻ..."  

Lý Mặc cúi đầu, trong lòng thở dài.  

"Hồi đó, anh ấy từ bỏ tất cả gia nhập Zeus để trả thù cho mẹ và tôi. Có lúc tôi đã mơ thấy cảnh anh ấy máu me đầm đìa từ nước ngoài trở về..."  

Hô hấp của Bạc Thiên Y trở nên nặng nề hơn.  

Bạc Hạc Hiên trong quá khứ là một con sói đơn độc, những địa ngục mà anh ta đã trải qua, có lẽ chỉ có Khương Nhuệ Trạch biết.  

Lý Mặc im lặng một lúc: "Tôi vẫn luôn không hiểu được tại sao Bạc tổng lại chọn bước chân vào làng giải trí."  

Một người như vậy, từng trải qua những chuyện tàn khốc như vậy, cuối cùng lại chọn bước vào giới giải trí, vốn không được giới thượng lưu coi trọng.  

“Vậy thì anh không biết rồi.” Bạc Thiên Y nói: “Ước mơ của mẹ tôi là trở thành một diễn viên, nhưng thật không may, thân phận của bà ấy không cho phép.  

Lý Mặc bỗng nhiên nhận ra.  

Căn phòng trở nên yên lặng một hồi.  

Bạc Thiên Y từ từ mở mắt, nhìn cái chân tàn tật của mình, giọng nói  nặng nề mà kiên định:  

"Cuộc đời này tôi không còn hy vọng gì rồi."  

"Nhưng không ai được phép ngăn cản hạnh phúc của anh trai tôi!"  

Cô ấy chưa từng gặp Khương Mạn, nhưng từ tận đáy lòng cô cảm thấy biết ơn Khương Mạn.  

Anh trai cô dường như đã quay trở lại thành một người bình thường bằng xương bằng thịt rồi.  

Bạc Thiên Y nhoẻn miệng cười, tốt quá rồi!  

……  

Một đêm không trăng và nhiều gió, Khương Mạn mặc một chiếc áo lông vũ con sâu, đeo chiếc mặt nạ chống nắng đi biển hình Pikachu kèm một chiếc mũ và ra khỏi nhà.  

Khi nhân viên cửa hàng tiện lợi 24 giờ ở khu dân cư nhìn thấy hành động đó của cô, cho rằng cô là cướp, suýt chút nữa đã báo cảnh sát!  

Năm phút sau, cô bỏ ra hai tệ để mua một chiếc bật lửa rồi tháo mô-tơ điện ra, cầm nó trên tay bật tanh tách.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Đúng vậy."  Bạc Thiên Y ném điện thoại sang một bên, nhắm mắt lại: "Khiến nó phá sản đi."  Advertisement"Anh tôi thật sự càng ngày càng vô dụng. Có người dám cướp người phụ nữ của mình mà không loại bỏ ngay, giữ lại để tương lai loại cóc này gây họa à?"  Lý Mặc vẫn mỉm cười: "Có cần lập danh sách các đối tượng của cô Khương không ạ?"  AdvertisementBạc Thiên Y nhìn anh ta ý muốn nói "làm ngay và luôn đi"  Cô ấy nhắm mắt lại, trầm giọng nói: "Sau chuyện đó, tôi chưa từng thấy anh mình thực sự cười một cách vui vẻ..."  Lý Mặc cúi đầu, trong lòng thở dài.  "Hồi đó, anh ấy từ bỏ tất cả gia nhập Zeus để trả thù cho mẹ và tôi. Có lúc tôi đã mơ thấy cảnh anh ấy máu me đầm đìa từ nước ngoài trở về..."  Hô hấp của Bạc Thiên Y trở nên nặng nề hơn.  Bạc Hạc Hiên trong quá khứ là một con sói đơn độc, những địa ngục mà anh ta đã trải qua, có lẽ chỉ có Khương Nhuệ Trạch biết.  Lý Mặc im lặng một lúc: "Tôi vẫn luôn không hiểu được tại sao Bạc tổng lại chọn bước chân vào làng giải trí."  Một người như vậy, từng trải qua những chuyện tàn khốc như vậy, cuối cùng lại chọn bước vào giới giải trí, vốn không được giới thượng lưu coi trọng.  “Vậy thì anh không biết rồi.” Bạc Thiên Y nói: “Ước mơ của mẹ tôi là trở thành một diễn viên, nhưng thật không may, thân phận của bà ấy không cho phép.  Lý Mặc bỗng nhiên nhận ra.  Căn phòng trở nên yên lặng một hồi.  Bạc Thiên Y từ từ mở mắt, nhìn cái chân tàn tật của mình, giọng nói  nặng nề mà kiên định:  "Cuộc đời này tôi không còn hy vọng gì rồi."  "Nhưng không ai được phép ngăn cản hạnh phúc của anh trai tôi!"  Cô ấy chưa từng gặp Khương Mạn, nhưng từ tận đáy lòng cô cảm thấy biết ơn Khương Mạn.  Anh trai cô dường như đã quay trở lại thành một người bình thường bằng xương bằng thịt rồi.  Bạc Thiên Y nhoẻn miệng cười, tốt quá rồi!  ……  Một đêm không trăng và nhiều gió, Khương Mạn mặc một chiếc áo lông vũ con sâu, đeo chiếc mặt nạ chống nắng đi biển hình Pikachu kèm một chiếc mũ và ra khỏi nhà.  Khi nhân viên cửa hàng tiện lợi 24 giờ ở khu dân cư nhìn thấy hành động đó của cô, cho rằng cô là cướp, suýt chút nữa đã báo cảnh sát!  Năm phút sau, cô bỏ ra hai tệ để mua một chiếc bật lửa rồi tháo mô-tơ điện ra, cầm nó trên tay bật tanh tách.  

Chương 481