Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 482
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Gọi ngay phụ huynh của các cháu qua đây, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!" Khương Mạn vô thức ngẩng đầu lên, nhìn qua tấm kính trong phòng bảo vệ thì thấy có vài cậu bé ở bên trong. Advertisement"A a a! Ma!!" "Pikachu thành tinh rồi!!!" AdvertisementTiếng hét cũng khiến ông bảo vệ giật mình, quay lại nhìn thì ông ta thấy một con sâu màu hồng với mặt nạ hình Pikachu Gini, trong đêm tối chỉ thấy có hai con mắt, lỗ mũi và cái miệng lộ ra. Trên tay còn cầm một cái mô tơ nhỏ, đang kêu tanh tách nhìn thế nào cũng không giống người bình thường. "A" Ông bảo vệ hét lên, lùi lại hai bước, suýt ngất xỉu. Khương Mạn cũng sửng sốt, nhìn xung quanh hỏi: "Ma à? Ở đâu?" Trong phòng bảo vệ, một lớn, ba nhỏ đang đứng xếp hàng. Khương Mạn nhíu mày ủ rũ đứng bên cạnh ba cậu bé, mũ hình Pikachu đã được cởi ra, lộ ra mái tóc dài hơi rối. Sau khi ăn lẩu xong, cô vẫn chưa gội đầu, hành động lúc này của cô thật sự không hề liên quan với dáng vẻ anh hùng, oai phong thường ngày. Đặc biệt vừa rồi, ‘con ma’ là cô suýt chút nữa khiến nhân viên bảo vệ sợ đến ngất xỉu... “Ông ơi, ông uống thêm chút trà cho đỡ sợ.” Khương Mạn đang định rót một chút nước nóng cho người bảo vệ đó. “Được rồi, ông không sao đâu.” Ông lão lắc đầu nhìn cô một cách khó hiểu: “Một cô bé xinh đẹp như cháu sao lại mặc mấy thứ quái quỷ này? Con chuột vàng thành tinh à? "Bọn trẻ bây giờ thật đáng lo ngại." Một cậu bé mập mạp bên cạnh lẩm bẩm: "Đó là Pikachu, không phải chuột vàng." "Pi cái gì? Ông thấy cháu mới là Pi đấy, mau gọi điện thoại bảo cha mẹ tới đây đi." Ba cậu bé hoảng sợ. "Ông à, chúng cháu thực sự không phải là kẻ trộm. Chúng cháu là những chuyên gia khám phá, tìm tòi các loại sự kiện siêu nhiên. Nếu ông không tin thì lên Tiktok sẽ biết chúng cháu hót như thế nào, còn có hàng nghìn fan hâm mộ!" "Vâng, đúng vậy! Chúng cháu tận mắt trông thấy, khu này thực sự có ma ám. Còn là một ma nữ mặc áo đỏ, dùng ngôn ngữ cổ đại để giao tiếp với chim. Ồ, đó được gọi là quái thú!"
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Gọi ngay phụ huynh của các cháu qua đây, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!"
Khương Mạn vô thức ngẩng đầu lên, nhìn qua tấm kính trong phòng bảo vệ thì thấy có vài cậu bé ở bên trong.
Advertisement
"A a a! Ma!!"
"Pikachu thành tinh rồi!!!"
Advertisement
Tiếng hét cũng khiến ông bảo vệ giật mình, quay lại nhìn thì ông ta thấy một con sâu màu hồng với mặt nạ hình Pikachu Gini, trong đêm tối chỉ thấy có hai con mắt, lỗ mũi và cái miệng lộ ra. Trên tay còn cầm một cái mô tơ nhỏ, đang kêu tanh tách nhìn thế nào cũng không giống người bình thường.
"A"
Ông bảo vệ hét lên, lùi lại hai bước, suýt ngất xỉu.
Khương Mạn cũng sửng sốt, nhìn xung quanh hỏi: "Ma à? Ở đâu?"
Trong phòng bảo vệ, một lớn, ba nhỏ đang đứng xếp hàng.
Khương Mạn nhíu mày ủ rũ đứng bên cạnh ba cậu bé, mũ hình Pikachu đã được cởi ra, lộ ra mái tóc dài hơi rối.
Sau khi ăn lẩu xong, cô vẫn chưa gội đầu, hành động lúc này của cô thật sự không hề liên quan với dáng vẻ anh hùng, oai phong thường ngày.
Đặc biệt vừa rồi, ‘con ma’ là cô suýt chút nữa khiến nhân viên bảo vệ sợ đến ngất xỉu...
“Ông ơi, ông uống thêm chút trà cho đỡ sợ.” Khương Mạn đang định rót một chút nước nóng cho người bảo vệ đó.
“Được rồi, ông không sao đâu.” Ông lão lắc đầu nhìn cô một cách khó hiểu:
“Một cô bé xinh đẹp như cháu sao lại mặc mấy thứ quái quỷ này? Con chuột vàng thành tinh à?
"Bọn trẻ bây giờ thật đáng lo ngại."
Một cậu bé mập mạp bên cạnh lẩm bẩm: "Đó là Pikachu, không phải chuột vàng."
"Pi cái gì? Ông thấy cháu mới là Pi đấy, mau gọi điện thoại bảo cha mẹ tới đây đi."
Ba cậu bé hoảng sợ.
"Ông à, chúng cháu thực sự không phải là kẻ trộm. Chúng cháu là những chuyên gia khám phá, tìm tòi các loại sự kiện siêu nhiên. Nếu ông không tin thì lên Tiktok sẽ biết chúng cháu hót như thế nào, còn có hàng nghìn fan hâm mộ!"
"Vâng, đúng vậy! Chúng cháu tận mắt trông thấy, khu này thực sự có ma ám. Còn là một ma nữ mặc áo đỏ, dùng ngôn ngữ cổ đại để giao tiếp với chim. Ồ, đó được gọi là quái thú!"
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Gọi ngay phụ huynh của các cháu qua đây, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!" Khương Mạn vô thức ngẩng đầu lên, nhìn qua tấm kính trong phòng bảo vệ thì thấy có vài cậu bé ở bên trong. Advertisement"A a a! Ma!!" "Pikachu thành tinh rồi!!!" AdvertisementTiếng hét cũng khiến ông bảo vệ giật mình, quay lại nhìn thì ông ta thấy một con sâu màu hồng với mặt nạ hình Pikachu Gini, trong đêm tối chỉ thấy có hai con mắt, lỗ mũi và cái miệng lộ ra. Trên tay còn cầm một cái mô tơ nhỏ, đang kêu tanh tách nhìn thế nào cũng không giống người bình thường. "A" Ông bảo vệ hét lên, lùi lại hai bước, suýt ngất xỉu. Khương Mạn cũng sửng sốt, nhìn xung quanh hỏi: "Ma à? Ở đâu?" Trong phòng bảo vệ, một lớn, ba nhỏ đang đứng xếp hàng. Khương Mạn nhíu mày ủ rũ đứng bên cạnh ba cậu bé, mũ hình Pikachu đã được cởi ra, lộ ra mái tóc dài hơi rối. Sau khi ăn lẩu xong, cô vẫn chưa gội đầu, hành động lúc này của cô thật sự không hề liên quan với dáng vẻ anh hùng, oai phong thường ngày. Đặc biệt vừa rồi, ‘con ma’ là cô suýt chút nữa khiến nhân viên bảo vệ sợ đến ngất xỉu... “Ông ơi, ông uống thêm chút trà cho đỡ sợ.” Khương Mạn đang định rót một chút nước nóng cho người bảo vệ đó. “Được rồi, ông không sao đâu.” Ông lão lắc đầu nhìn cô một cách khó hiểu: “Một cô bé xinh đẹp như cháu sao lại mặc mấy thứ quái quỷ này? Con chuột vàng thành tinh à? "Bọn trẻ bây giờ thật đáng lo ngại." Một cậu bé mập mạp bên cạnh lẩm bẩm: "Đó là Pikachu, không phải chuột vàng." "Pi cái gì? Ông thấy cháu mới là Pi đấy, mau gọi điện thoại bảo cha mẹ tới đây đi." Ba cậu bé hoảng sợ. "Ông à, chúng cháu thực sự không phải là kẻ trộm. Chúng cháu là những chuyên gia khám phá, tìm tòi các loại sự kiện siêu nhiên. Nếu ông không tin thì lên Tiktok sẽ biết chúng cháu hót như thế nào, còn có hàng nghìn fan hâm mộ!" "Vâng, đúng vậy! Chúng cháu tận mắt trông thấy, khu này thực sự có ma ám. Còn là một ma nữ mặc áo đỏ, dùng ngôn ngữ cổ đại để giao tiếp với chim. Ồ, đó được gọi là quái thú!"