Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 486
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bọn chúng chạy, cô ấy đuổi, hai tên thanh niên có mọc cánh cũng không thoát nổi. “Chuồn đi đâu đấy?” anh hỏi. AdvertisementKhương Mạn ho khan một tiếng, gằn giọng xuống, không chịu quay đầu lại: “Người anh em này, cậu nhận nhầm người rồi.” Bạc Hạc Hiên đưa tay cởi mũ áo của cô ấy xuống. Khương Mạn túm chặt lấy hai bên, có chết cũng không buông tay, quay đầu trừng mắt nhìn anh. AdvertisementCái quay đầu này, chẳng khác nào chọc mù mắt người nhìn! Pikachu thành tinh à! Bạc Hạc Hiên thực sự không nhịn nổi cười. “Haha——” Anh dùng một tay đè chặt môi, nhìn cái mũ của cô, nhìn lần nào là cười lần nấy. Tiếng cười sảng khoái chưa từng thấy. Khương Mạn kéo mũ, nhìn anh với anh mắt mờ mịt, thầm nói: Có đến nỗi đó không? Đụng trúng huyệt cười của anh à? Cười không kìm lại được à? “Bạc Hạc Hiên, phép lịch sự của anh đâu?!” “Không giả vờ nữa à?” Khương Mạn: “……” Người đàn ông ngừng cười, hít sâu một hơi, ý cười vẫn còn trong mắt, lấp lánh như bầu trời đầy sao rơi vào trong đôi mắt ấy, làm đảo lộn màu sắc của thế giới này. Khương Mạn bị ánh mắt ấy nhìn chăm chú, hô hấp trở nên gấp gáp. Đôi tay cô với ra sau lưng, dùng chiếc motor nhỏ hướng vào lòng bàn tay bấm một phát. Dòng điện cực nhỏ truyền vào tay, cảm giác tê tê, châm chích, giống như bị người ta dùng kim đâm mạnh vào. Cô bất giác hít một hơi, cơ thể giống như một con côn trùng đang run rẩy. Bạc Hạc Hiên hơi ngạc nhiên hỏi: “Em run cái gì vậy?” Khương Mạn xoa tay phải vào eo, trong lòng thầm mắng bản thân mình ngu ngốc. “Tôi không run, anh hoa mắt rồi.” Không có sao? Bởi vì bị cái mặt nạ che mất, Bạc Hạc Hiên không nhìn thấy biểu cảm thật sự của cô ấy, nhưng lại nhìn ra sự rung động trong ánh mắt cô. Anh không kìm nén được ý cười.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bọn chúng chạy, cô ấy đuổi, hai tên thanh niên có mọc cánh cũng không thoát nổi.
“Chuồn đi đâu đấy?” anh hỏi.
Advertisement
Khương Mạn ho khan một tiếng, gằn giọng xuống, không chịu quay đầu lại: “Người anh em này, cậu nhận nhầm người rồi.”
Bạc Hạc Hiên đưa tay cởi mũ áo của cô ấy xuống.
Khương Mạn túm chặt lấy hai bên, có chết cũng không buông tay, quay đầu trừng mắt nhìn anh.
Advertisement
Cái quay đầu này, chẳng khác nào chọc mù mắt người nhìn!
Pikachu thành tinh à!
Bạc Hạc Hiên thực sự không nhịn nổi cười.
“Haha——”
Anh dùng một tay đè chặt môi, nhìn cái mũ của cô, nhìn lần nào là cười lần nấy.
Tiếng cười sảng khoái chưa từng thấy.
Khương Mạn kéo mũ, nhìn anh với anh mắt mờ mịt, thầm nói: Có đến nỗi đó không?
Đụng trúng huyệt cười của anh à? Cười không kìm lại được à?
“Bạc Hạc Hiên, phép lịch sự của anh đâu?!”
“Không giả vờ nữa à?”
Khương Mạn: “……”
Người đàn ông ngừng cười, hít sâu một hơi, ý cười vẫn còn trong mắt, lấp lánh như bầu trời đầy sao rơi vào trong đôi mắt ấy, làm đảo lộn màu sắc của thế giới này.
Khương Mạn bị ánh mắt ấy nhìn chăm chú, hô hấp trở nên gấp gáp.
Đôi tay cô với ra sau lưng, dùng chiếc motor nhỏ hướng vào lòng bàn tay bấm một phát.
Dòng điện cực nhỏ truyền vào tay, cảm giác tê tê, châm chích, giống như bị người ta dùng kim đâm mạnh vào.
Cô bất giác hít một hơi, cơ thể giống như một con côn trùng đang run rẩy.
Bạc Hạc Hiên hơi ngạc nhiên hỏi: “Em run cái gì vậy?”
Khương Mạn xoa tay phải vào eo, trong lòng thầm mắng bản thân mình ngu ngốc.
“Tôi không run, anh hoa mắt rồi.”
Không có sao?
Bởi vì bị cái mặt nạ che mất, Bạc Hạc Hiên không nhìn thấy biểu cảm thật sự của cô ấy, nhưng lại nhìn ra sự rung động trong ánh mắt cô.
Anh không kìm nén được ý cười.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bọn chúng chạy, cô ấy đuổi, hai tên thanh niên có mọc cánh cũng không thoát nổi. “Chuồn đi đâu đấy?” anh hỏi. AdvertisementKhương Mạn ho khan một tiếng, gằn giọng xuống, không chịu quay đầu lại: “Người anh em này, cậu nhận nhầm người rồi.” Bạc Hạc Hiên đưa tay cởi mũ áo của cô ấy xuống. Khương Mạn túm chặt lấy hai bên, có chết cũng không buông tay, quay đầu trừng mắt nhìn anh. AdvertisementCái quay đầu này, chẳng khác nào chọc mù mắt người nhìn! Pikachu thành tinh à! Bạc Hạc Hiên thực sự không nhịn nổi cười. “Haha——” Anh dùng một tay đè chặt môi, nhìn cái mũ của cô, nhìn lần nào là cười lần nấy. Tiếng cười sảng khoái chưa từng thấy. Khương Mạn kéo mũ, nhìn anh với anh mắt mờ mịt, thầm nói: Có đến nỗi đó không? Đụng trúng huyệt cười của anh à? Cười không kìm lại được à? “Bạc Hạc Hiên, phép lịch sự của anh đâu?!” “Không giả vờ nữa à?” Khương Mạn: “……” Người đàn ông ngừng cười, hít sâu một hơi, ý cười vẫn còn trong mắt, lấp lánh như bầu trời đầy sao rơi vào trong đôi mắt ấy, làm đảo lộn màu sắc của thế giới này. Khương Mạn bị ánh mắt ấy nhìn chăm chú, hô hấp trở nên gấp gáp. Đôi tay cô với ra sau lưng, dùng chiếc motor nhỏ hướng vào lòng bàn tay bấm một phát. Dòng điện cực nhỏ truyền vào tay, cảm giác tê tê, châm chích, giống như bị người ta dùng kim đâm mạnh vào. Cô bất giác hít một hơi, cơ thể giống như một con côn trùng đang run rẩy. Bạc Hạc Hiên hơi ngạc nhiên hỏi: “Em run cái gì vậy?” Khương Mạn xoa tay phải vào eo, trong lòng thầm mắng bản thân mình ngu ngốc. “Tôi không run, anh hoa mắt rồi.” Không có sao? Bởi vì bị cái mặt nạ che mất, Bạc Hạc Hiên không nhìn thấy biểu cảm thật sự của cô ấy, nhưng lại nhìn ra sự rung động trong ánh mắt cô. Anh không kìm nén được ý cười.