Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 487
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên càng nhìn cái mặt nạ chống nắng đi bơi này lại càng buồn cười, rốt cuộc là cô ấy kiếm ở đâu ra cái thứ kỳ quặc này vậy? “Không cần heo Peppa nữa à? Sở thích mới là Pikachu à?” AdvertisementKhương Mạn buột miệng nói: “Ở đâu ra sở thích mới, sở thích cũ còn không có kia kìa!” Bạc Hạc Hiên lông mày khẽ giựt, hử? Phản ứng này…… AdvertisementKhương Mạn liên tục hò hét trong đầu! Chắc chắn do cuộc điện thoại của Đại Ngọc gây ra! Có vẻ như men rượu lại bắt đầu quấy phá trong đầu, cái cảm giác đầu óc thiếu tỉnh táo, trí tuệ giảm sút lại ập tới. Cô ấy cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, cô giống như tên trộm, liếc nhìn anh một cái rồi đánh trống lảng: “Nửa đêm nửa hôm, anh tới đây làm gì?” Cái bóng đổ dưới ánh đèn, bóng của hai người hắt trên mặt đất giống như đang dựa vào nhau một cách thân mật. Bạc Hạc Hiên rũ mắt nhìn cái đầu đang chột dạ của cô. Vươn tay kéo cái tai Pikachu xuống. “Nhớ em nên đến.” Bầu không khí xung quanh giống như bị đè nén, không khí hít vào phổi đều mang theo vị ngọt thanh mát, giống như đang ăn một viên kẹo bạc hà, vị ngọt thấm vào phổi. Di chuyển theo mạch máu khắp tứ chi, di chuyển chậm chạp trong mạch máu, rồi tác oai tác quái. Khiến người ta hô hấp rối loạn, má và hai tai đều nóng bừng bừng. Khương Mạn trợn tròn lên, sắp giống như mắt Pikachu rồi, cái miệng nhỏ nhắn vô thức há ra, rồi bị nhét một viên kẹo vào. Kẹo bạc hà. Bạc Hạc Hiên mỉm cười nhìn cô, giọng nói khàn khàn đầy mê hoặc: “Kẹo bạc hà vừa ngọt vừa the mát ……thích không?” Trong đầu Khương Mạn nghe tiếng lục bụp, giống như có pháo hoa nở rộ, rõ ràng là rực rỡ như hàng vạn bông hoa, thế nhưng lại trống rỗng, khiến người ta không biết phải làm sao. Cô trực tiếp xoay người bỏ đi, tay chân nhấc cùng hướng, đi về phía trước. “Không, không biết anh đang nói cái gì ……” “Bạc... kẹo bạc hà đương nhiên là vừa.... vừa ngọt vừa the mát sảng khoái rồi ……” Cô cắn răng nói, bước chân tăng tốc, lấy ra motor điện nhỏ, lại giật điện chính mình.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bạc Hạc Hiên càng nhìn cái mặt nạ chống nắng đi bơi này lại càng buồn cười, rốt cuộc là cô ấy kiếm ở đâu ra cái thứ kỳ quặc này vậy?
“Không cần heo Peppa nữa à? Sở thích mới là Pikachu à?”
Advertisement
Khương Mạn buột miệng nói: “Ở đâu ra sở thích mới, sở thích cũ còn không có kia kìa!”
Bạc Hạc Hiên lông mày khẽ giựt, hử? Phản ứng này……
Advertisement
Khương Mạn liên tục hò hét trong đầu!
Chắc chắn do cuộc điện thoại của Đại Ngọc gây ra!
Có vẻ như men rượu lại bắt đầu quấy phá trong đầu, cái cảm giác đầu óc thiếu tỉnh táo, trí tuệ giảm sút lại ập tới.
Cô ấy cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, cô giống như tên trộm, liếc nhìn anh một cái rồi đánh trống lảng: “Nửa đêm nửa hôm, anh tới đây làm gì?”
Cái bóng đổ dưới ánh đèn, bóng của hai người hắt trên mặt đất giống như đang dựa vào nhau một cách thân mật.
Bạc Hạc Hiên rũ mắt nhìn cái đầu đang chột dạ của cô.
Vươn tay kéo cái tai Pikachu xuống.
“Nhớ em nên đến.”
Bầu không khí xung quanh giống như bị đè nén, không khí hít vào phổi đều mang theo vị ngọt thanh mát, giống như đang ăn một viên kẹo bạc hà, vị ngọt thấm vào phổi.
Di chuyển theo mạch máu khắp tứ chi, di chuyển chậm chạp trong mạch máu, rồi tác oai tác quái.
Khiến người ta hô hấp rối loạn, má và hai tai đều nóng bừng bừng.
Khương Mạn trợn tròn lên, sắp giống như mắt Pikachu rồi, cái miệng nhỏ nhắn vô thức há ra, rồi bị nhét một viên kẹo vào.
Kẹo bạc hà.
Bạc Hạc Hiên mỉm cười nhìn cô, giọng nói khàn khàn đầy mê hoặc: “Kẹo bạc hà vừa ngọt vừa the mát ……thích không?”
Trong đầu Khương Mạn nghe tiếng lục bụp, giống như có pháo hoa nở rộ, rõ ràng là rực rỡ như hàng vạn bông hoa, thế nhưng lại trống rỗng, khiến người ta không biết phải làm sao.
Cô trực tiếp xoay người bỏ đi, tay chân nhấc cùng hướng, đi về phía trước.
“Không, không biết anh đang nói cái gì ……”
“Bạc... kẹo bạc hà đương nhiên là vừa.... vừa ngọt vừa the mát sảng khoái rồi ……”
Cô cắn răng nói, bước chân tăng tốc, lấy ra motor điện nhỏ, lại giật điện chính mình.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên càng nhìn cái mặt nạ chống nắng đi bơi này lại càng buồn cười, rốt cuộc là cô ấy kiếm ở đâu ra cái thứ kỳ quặc này vậy? “Không cần heo Peppa nữa à? Sở thích mới là Pikachu à?” AdvertisementKhương Mạn buột miệng nói: “Ở đâu ra sở thích mới, sở thích cũ còn không có kia kìa!” Bạc Hạc Hiên lông mày khẽ giựt, hử? Phản ứng này…… AdvertisementKhương Mạn liên tục hò hét trong đầu! Chắc chắn do cuộc điện thoại của Đại Ngọc gây ra! Có vẻ như men rượu lại bắt đầu quấy phá trong đầu, cái cảm giác đầu óc thiếu tỉnh táo, trí tuệ giảm sút lại ập tới. Cô ấy cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, cô giống như tên trộm, liếc nhìn anh một cái rồi đánh trống lảng: “Nửa đêm nửa hôm, anh tới đây làm gì?” Cái bóng đổ dưới ánh đèn, bóng của hai người hắt trên mặt đất giống như đang dựa vào nhau một cách thân mật. Bạc Hạc Hiên rũ mắt nhìn cái đầu đang chột dạ của cô. Vươn tay kéo cái tai Pikachu xuống. “Nhớ em nên đến.” Bầu không khí xung quanh giống như bị đè nén, không khí hít vào phổi đều mang theo vị ngọt thanh mát, giống như đang ăn một viên kẹo bạc hà, vị ngọt thấm vào phổi. Di chuyển theo mạch máu khắp tứ chi, di chuyển chậm chạp trong mạch máu, rồi tác oai tác quái. Khiến người ta hô hấp rối loạn, má và hai tai đều nóng bừng bừng. Khương Mạn trợn tròn lên, sắp giống như mắt Pikachu rồi, cái miệng nhỏ nhắn vô thức há ra, rồi bị nhét một viên kẹo vào. Kẹo bạc hà. Bạc Hạc Hiên mỉm cười nhìn cô, giọng nói khàn khàn đầy mê hoặc: “Kẹo bạc hà vừa ngọt vừa the mát ……thích không?” Trong đầu Khương Mạn nghe tiếng lục bụp, giống như có pháo hoa nở rộ, rõ ràng là rực rỡ như hàng vạn bông hoa, thế nhưng lại trống rỗng, khiến người ta không biết phải làm sao. Cô trực tiếp xoay người bỏ đi, tay chân nhấc cùng hướng, đi về phía trước. “Không, không biết anh đang nói cái gì ……” “Bạc... kẹo bạc hà đương nhiên là vừa.... vừa ngọt vừa the mát sảng khoái rồi ……” Cô cắn răng nói, bước chân tăng tốc, lấy ra motor điện nhỏ, lại giật điện chính mình.