Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 494
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên khẽ nhướng mày, cô tỉnh táo lại, thu lại biểu cảm, tỏ ra rất hung dữ: “Tôi cũng có cơ bụng, tôi còn lâu mới thèm!!” Cô nói xong, quay đầu khoan thai đi vào phòng. AdvertisementBạc Hạc Hiên cười ra tiếng, nhìn dáng vẻ nửa thân trên tr@n trụi của mình, biểu cảm bất lực, ánh mắt u tối che giấu trái tim hoang mang. Suýt chút nữa thì bị nhìn ra rồi …… AdvertisementMay mà cô ấy chuồn đi nhanh. “Yêu Nhi nhát gan.” …… Khương Mạn trở về phòng, thở dồn dập vài hơi, mới khiến trái tim rung động như bướm đêm của cô bình tĩnh trở lại. Nhớ lại những chuyện xảy ra lúc nãy, cô lại không nhịn được cười. Đưa ngón tay vò tóc mấy cái. “Khương Mạn……mày là đồ cặn bã……” Cô móc điện thoại ra, trực tiếp gọi điện thoại cho tên gián điệp nào đó. Tôn Hiểu Hiểu làm xong hai tấm hình, đang vui đến không ngủ nổi, cô khoác trên mình chiếc áo vest, cùng đẩy thuyền với nhóm fan CP ‘Bạc Khương’, đẩy thuyền vui đến không tưởng. Lúc Khương Mạn gọi điện thoại tới, cô cũng chẳng muốn nghe máy. “Làm gì đấy? Tôi đang bận đây này!” Sau khi cô nhận điện thoại, giọng điệu tỏ ra mất kiên nhẫn. “Tôn Đại Ngọc, cô là đồ quỷ bán đứng anh em!” Khương Mạn nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô nhận của Bạc Hạc Hiên bao nhiêu tiền hả?” Tôn Hiểu Hiểu trong lòng nghe tiếng lộp bộp, cái tên này giỏi lắm! Bạc ảnh đế động tác nhanh thật. “Cô nói cái gì, tôi nghe không hiểu, phiền chết đi được, mai tôi còn có việc đấy, đừng làm phiền tôi ngủ, tắt máy đây……” Cô ấy còn chưa nói xong đã nghe thấy Khương Mạn gằn giọng xuống quát nhỏ:“Anh ấy đang ở trong nhà tôi!” Đồng chí Tôn Đại Ngọc hít sâu một hơi: “Ồ, vừa mới uống một cốc cà phê, lại không buồn ngủ nữa rồi.” Khương Mạn: “Hơ hơ.” “Người ở nhà cô, thế cô gọi cho tôi làm gì? Bạc ảnh đế làm gì rồi?” “Anh ấy đang tắm.” Tôn Hiểu Hiểu suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên, “dopamine của cô xông lên não rồi à, cuối cùng cũng làm thịt người ta rồi à?”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bạc Hạc Hiên khẽ nhướng mày, cô tỉnh táo lại, thu lại biểu cảm, tỏ ra rất hung dữ: “Tôi cũng có cơ bụng, tôi còn lâu mới thèm!!”
Cô nói xong, quay đầu khoan thai đi vào phòng.
Advertisement
Bạc Hạc Hiên cười ra tiếng, nhìn dáng vẻ nửa thân trên tr@n trụi của mình, biểu cảm bất lực, ánh mắt u tối che giấu trái tim hoang mang.
Suýt chút nữa thì bị nhìn ra rồi ……
Advertisement
May mà cô ấy chuồn đi nhanh.
“Yêu Nhi nhát gan.”
……
Khương Mạn trở về phòng, thở dồn dập vài hơi, mới khiến trái tim rung động như bướm đêm của cô bình tĩnh trở lại.
Nhớ lại những chuyện xảy ra lúc nãy, cô lại không nhịn được cười.
Đưa ngón tay vò tóc mấy cái.
“Khương Mạn……mày là đồ cặn bã……”
Cô móc điện thoại ra, trực tiếp gọi điện thoại cho tên gián điệp nào đó.
Tôn Hiểu Hiểu làm xong hai tấm hình, đang vui đến không ngủ nổi, cô khoác trên mình chiếc áo vest, cùng đẩy thuyền với nhóm fan CP ‘Bạc Khương’, đẩy thuyền vui đến không tưởng.
Lúc Khương Mạn gọi điện thoại tới, cô cũng chẳng muốn nghe máy.
“Làm gì đấy? Tôi đang bận đây này!” Sau khi cô nhận điện thoại, giọng điệu tỏ ra mất kiên nhẫn.
“Tôn Đại Ngọc, cô là đồ quỷ bán đứng anh em!” Khương Mạn nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô nhận của Bạc Hạc Hiên bao nhiêu tiền hả?”
Tôn Hiểu Hiểu trong lòng nghe tiếng lộp bộp, cái tên này giỏi lắm! Bạc ảnh đế động tác nhanh thật.
“Cô nói cái gì, tôi nghe không hiểu, phiền chết đi được, mai tôi còn có việc đấy, đừng làm phiền tôi ngủ, tắt máy đây……”
Cô ấy còn chưa nói xong đã nghe thấy Khương Mạn gằn giọng xuống quát nhỏ:“Anh ấy đang ở trong nhà tôi!”
Đồng chí Tôn Đại Ngọc hít sâu một hơi: “Ồ, vừa mới uống một cốc cà phê, lại không buồn ngủ nữa rồi.”
Khương Mạn: “Hơ hơ.”
“Người ở nhà cô, thế cô gọi cho tôi làm gì? Bạc ảnh đế làm gì rồi?”
“Anh ấy đang tắm.”
Tôn Hiểu Hiểu suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên, “dopamine của cô xông lên não rồi à, cuối cùng cũng làm thịt người ta rồi à?”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên khẽ nhướng mày, cô tỉnh táo lại, thu lại biểu cảm, tỏ ra rất hung dữ: “Tôi cũng có cơ bụng, tôi còn lâu mới thèm!!” Cô nói xong, quay đầu khoan thai đi vào phòng. AdvertisementBạc Hạc Hiên cười ra tiếng, nhìn dáng vẻ nửa thân trên tr@n trụi của mình, biểu cảm bất lực, ánh mắt u tối che giấu trái tim hoang mang. Suýt chút nữa thì bị nhìn ra rồi …… AdvertisementMay mà cô ấy chuồn đi nhanh. “Yêu Nhi nhát gan.” …… Khương Mạn trở về phòng, thở dồn dập vài hơi, mới khiến trái tim rung động như bướm đêm của cô bình tĩnh trở lại. Nhớ lại những chuyện xảy ra lúc nãy, cô lại không nhịn được cười. Đưa ngón tay vò tóc mấy cái. “Khương Mạn……mày là đồ cặn bã……” Cô móc điện thoại ra, trực tiếp gọi điện thoại cho tên gián điệp nào đó. Tôn Hiểu Hiểu làm xong hai tấm hình, đang vui đến không ngủ nổi, cô khoác trên mình chiếc áo vest, cùng đẩy thuyền với nhóm fan CP ‘Bạc Khương’, đẩy thuyền vui đến không tưởng. Lúc Khương Mạn gọi điện thoại tới, cô cũng chẳng muốn nghe máy. “Làm gì đấy? Tôi đang bận đây này!” Sau khi cô nhận điện thoại, giọng điệu tỏ ra mất kiên nhẫn. “Tôn Đại Ngọc, cô là đồ quỷ bán đứng anh em!” Khương Mạn nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô nhận của Bạc Hạc Hiên bao nhiêu tiền hả?” Tôn Hiểu Hiểu trong lòng nghe tiếng lộp bộp, cái tên này giỏi lắm! Bạc ảnh đế động tác nhanh thật. “Cô nói cái gì, tôi nghe không hiểu, phiền chết đi được, mai tôi còn có việc đấy, đừng làm phiền tôi ngủ, tắt máy đây……” Cô ấy còn chưa nói xong đã nghe thấy Khương Mạn gằn giọng xuống quát nhỏ:“Anh ấy đang ở trong nhà tôi!” Đồng chí Tôn Đại Ngọc hít sâu một hơi: “Ồ, vừa mới uống một cốc cà phê, lại không buồn ngủ nữa rồi.” Khương Mạn: “Hơ hơ.” “Người ở nhà cô, thế cô gọi cho tôi làm gì? Bạc ảnh đế làm gì rồi?” “Anh ấy đang tắm.” Tôn Hiểu Hiểu suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên, “dopamine của cô xông lên não rồi à, cuối cùng cũng làm thịt người ta rồi à?”