Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 495

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Chị Tôn khẽ cười: “Hảo hán không nhắc chuyện năm xưa, cô có nói hay không? Quá giờ là thu phí đấy nhá.”   Khương Mạn: “……nói.”  AdvertisementDựa trên nguyên tắc thiết thực, cô thuật lại nguyên văn từ đầu tới đuôi của sự việc, rồi đợi lời tư vấn tình cảm của cô giáo Tôn.  Biểu cảm của Tôn Hiểu Hiểu lúc này chẳng khác nào meme.  Chính là cái meme chiến thần nhếch mép ấy.  Advertisement“Khương à……” Chị Tôn cảm khái: “Gặp được người đàn ông yêu tinh không chê cô cặn bã thì cưới ngay đi.”  Khương Mạn cắn rứt: “Tôi cũng cảm thấy rất có lỗi với anh ấy.”   Tôn Đại Ngọc nói: “Xin lỗi thì không cần, bất luận thế nào thì cô cũng chỉ bị rối loạn hormone khi đối diện với anh ta thôi, thế nên chuyện danh phận ấy mà, đó là chuyện sớm hay muộn mà thôi.”   Khương Mạn cảm thấy giọng nói phía đầu dây bên kia có sự khác thường.  “Đợi ngày nào đó bà lão có tâm trạng tốt...khụ...thì, thì bà cho người ta một cái danh phận đi...khụ...”  Khương Mạn nheo mắt: “Tôn Đại Ngọc, cô đang cười đấy à?”   Đầu bên kia điện thoại: “Hahahahaha!!!!!”   Khương Mạn mở miệng ra là lời vàng ngọc, tức giận cúp máy.  Chị Tôn cười ra nước mắt, ôm bụng lăn qua lăn lại, hôm nay cười nhiều quá rồi, cô ấy sắp không chịu nổi nữa rồi.。  “Đúng là người khôn ngoan sẽ không rơi vào lưới tình.”  Tôn Hiểu Hiểu  cảm khái, cầm bút vẽ lên, nở nụ cười b**n th**.   “Hehehe, lại có tài liệu mới rồi!!”  Đêm nay cả đất nước chung vui, ngủ cái gì mà ngủ, dậy mà high đi nào!!   ……  Cộc cộc.  Tiếng gõ cửa vang lên.  Khương Mạn giật mình một cái, bám vào cửa đứng dậy, ngay khi sắp mở cửa, tiếng của Bạc Hạc Hiên từ bên ngoài vọng vào:  “Đưa giúp tôi cái khăn tắm.”  “Ờ.” Cô nhanh chóng lấy khăn tắm của mình, lúc sắp mở cửa thì dừng lại.   Khương Mạn nhìn cái cửa, nghi ngờ hỏi: “Anh tắm xong rồi à?”   Trước khi cô gọi điện còn nghe thấy tiếng nước chảy.   “Ừ.”  “Vậy bây giờ anh……” Khương Mạn nuốt một ngụm nước bọt: “mặc quần áo chưa?”  “Em đoán xem?”  Giọng người đàn ông che giấu ý cười. 

Chị Tôn khẽ cười: “Hảo hán không nhắc chuyện năm xưa, cô có nói hay không? Quá giờ là thu phí đấy nhá.”   

Khương Mạn: “……nói.”  

Advertisement

Dựa trên nguyên tắc thiết thực, cô thuật lại nguyên văn từ đầu tới đuôi của sự việc, rồi đợi lời tư vấn tình cảm của cô giáo Tôn.  

Biểu cảm của Tôn Hiểu Hiểu lúc này chẳng khác nào meme.  

Chính là cái meme chiến thần nhếch mép ấy.  

Advertisement

“Khương à……” Chị Tôn cảm khái: “Gặp được người đàn ông yêu tinh không chê cô cặn bã thì cưới ngay đi.”  

Khương Mạn cắn rứt: “Tôi cũng cảm thấy rất có lỗi với anh ấy.”   

Tôn Đại Ngọc nói: “Xin lỗi thì không cần, bất luận thế nào thì cô cũng chỉ bị rối loạn hormone khi đối diện với anh ta thôi, thế nên chuyện danh phận ấy mà, đó là chuyện sớm hay muộn mà thôi.”   

Khương Mạn cảm thấy giọng nói phía đầu dây bên kia có sự khác thường.  

“Đợi ngày nào đó bà lão có tâm trạng tốt...khụ...thì, thì bà cho người ta một cái danh phận đi...khụ...”  

Khương Mạn nheo mắt: “Tôn Đại Ngọc, cô đang cười đấy à?”   

Đầu bên kia điện thoại: “Hahahahaha!!!!!”   

Khương Mạn mở miệng ra là lời vàng ngọc, tức giận cúp máy.  

Chị Tôn cười ra nước mắt, ôm bụng lăn qua lăn lại, hôm nay cười nhiều quá rồi, cô ấy sắp không chịu nổi nữa rồi.。  

“Đúng là người khôn ngoan sẽ không rơi vào lưới tình.”  

Tôn Hiểu Hiểu  cảm khái, cầm bút vẽ lên, nở nụ cười b**n th**.   

“Hehehe, lại có tài liệu mới rồi!!”  

Đêm nay cả đất nước chung vui, ngủ cái gì mà ngủ, dậy mà high đi nào!!   

……  

Cộc cộc.  

Tiếng gõ cửa vang lên.  

Khương Mạn giật mình một cái, bám vào cửa đứng dậy, ngay khi sắp mở cửa, tiếng của Bạc Hạc Hiên từ bên ngoài vọng vào:  

“Đưa giúp tôi cái khăn tắm.”  

“Ờ.” Cô nhanh chóng lấy khăn tắm của mình, lúc sắp mở cửa thì dừng lại.   

Khương Mạn nhìn cái cửa, nghi ngờ hỏi: “Anh tắm xong rồi à?”   

Trước khi cô gọi điện còn nghe thấy tiếng nước chảy.   

“Ừ.”  

“Vậy bây giờ anh……” Khương Mạn nuốt một ngụm nước bọt: “mặc quần áo chưa?”  

“Em đoán xem?”  

Giọng người đàn ông che giấu ý cười. 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Chị Tôn khẽ cười: “Hảo hán không nhắc chuyện năm xưa, cô có nói hay không? Quá giờ là thu phí đấy nhá.”   Khương Mạn: “……nói.”  AdvertisementDựa trên nguyên tắc thiết thực, cô thuật lại nguyên văn từ đầu tới đuôi của sự việc, rồi đợi lời tư vấn tình cảm của cô giáo Tôn.  Biểu cảm của Tôn Hiểu Hiểu lúc này chẳng khác nào meme.  Chính là cái meme chiến thần nhếch mép ấy.  Advertisement“Khương à……” Chị Tôn cảm khái: “Gặp được người đàn ông yêu tinh không chê cô cặn bã thì cưới ngay đi.”  Khương Mạn cắn rứt: “Tôi cũng cảm thấy rất có lỗi với anh ấy.”   Tôn Đại Ngọc nói: “Xin lỗi thì không cần, bất luận thế nào thì cô cũng chỉ bị rối loạn hormone khi đối diện với anh ta thôi, thế nên chuyện danh phận ấy mà, đó là chuyện sớm hay muộn mà thôi.”   Khương Mạn cảm thấy giọng nói phía đầu dây bên kia có sự khác thường.  “Đợi ngày nào đó bà lão có tâm trạng tốt...khụ...thì, thì bà cho người ta một cái danh phận đi...khụ...”  Khương Mạn nheo mắt: “Tôn Đại Ngọc, cô đang cười đấy à?”   Đầu bên kia điện thoại: “Hahahahaha!!!!!”   Khương Mạn mở miệng ra là lời vàng ngọc, tức giận cúp máy.  Chị Tôn cười ra nước mắt, ôm bụng lăn qua lăn lại, hôm nay cười nhiều quá rồi, cô ấy sắp không chịu nổi nữa rồi.。  “Đúng là người khôn ngoan sẽ không rơi vào lưới tình.”  Tôn Hiểu Hiểu  cảm khái, cầm bút vẽ lên, nở nụ cười b**n th**.   “Hehehe, lại có tài liệu mới rồi!!”  Đêm nay cả đất nước chung vui, ngủ cái gì mà ngủ, dậy mà high đi nào!!   ……  Cộc cộc.  Tiếng gõ cửa vang lên.  Khương Mạn giật mình một cái, bám vào cửa đứng dậy, ngay khi sắp mở cửa, tiếng của Bạc Hạc Hiên từ bên ngoài vọng vào:  “Đưa giúp tôi cái khăn tắm.”  “Ờ.” Cô nhanh chóng lấy khăn tắm của mình, lúc sắp mở cửa thì dừng lại.   Khương Mạn nhìn cái cửa, nghi ngờ hỏi: “Anh tắm xong rồi à?”   Trước khi cô gọi điện còn nghe thấy tiếng nước chảy.   “Ừ.”  “Vậy bây giờ anh……” Khương Mạn nuốt một ngụm nước bọt: “mặc quần áo chưa?”  “Em đoán xem?”  Giọng người đàn ông che giấu ý cười. 

Chương 495