Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 496

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn hít sâu một hơi, mở ra một khe cửa, chuẩn bị nhét khăn tắm ra ngoài.  Đột nhiên tay của cô bị túm lại, cửa bị đẩy ra.   AdvertisementKhương Mạn trực tiếp nhắm mắt lại, tức giận quát: “Bạc Hạc Hiên!”  Trên môi đột nhiên nóng lên.  AdvertisementGiống như chuồn chuồn đạp nước, nhanh tới mức giống như là ảo giác vậy.   Cô chợt mở mắt ra.  Thì thấy người đàn ông đường đường chính chính đứng ở cửa, nhìn cô với nụ cười ẩn hiện, nửa th@n dưới mặc chiếc quần ngủ cũ của ông ngoại mà anh đã từng mặc vài lần.  Nửa thân trên thì lại không mặc gì, khăn tắm quấn quanh cổ, mái tóc dài ướt đẫm còn đang nhỏ nước, đôi môi đỏ tươi, đường nét khuôn mặt quyến rũ.   Quả thực là một yêu tinh bước ra từ phòng tắm.  Loại yêu tinh mà chuyên hút linh khí của người khác ấy!  “Dọa em thôi……” Anh nhịn cười  Khương Mạn mím môi, cảm giác khi nhắm mắt ban nãy....rốt cuộc là thật hay là giả?   Tầm nhìn của Bạc Hạc Hiên rơi trên môi cô, ánh mắt tối xuống.  Trên khuôn mặt đẹp trai là nụ cười khiến người ta không thể nhìn thấu, im lặng không nói lời nào.  Giống như một con hồ ly già đã thành tinh, nhìn con mồi của mình.   “Mau đi tắm đi, sau đó ngoan ngoãn trở về phòng ngủ.”   Bạc Hạc Hiên nhẹ giọng nói, che giấu sóng ngầm dưới đáy mắt.  “Tối nay tôi ngủ ở phòng khách.”  Anh tùy tiện lau tóc vài cái rồi che khăn lên đầu Khương Mạn, chắn lại tầm nhìn của cô, Khương Mạn cảm nhận được anh ấy đang tiến lại gần.  Giọng nói của người đàn ông dán sát bên tai, mang theo sự kiềm chế và cảnh cáo mập mờ.  “Bớt lượn lờ trước mặt tôi, buổi tối nhớ khóa trái cửa.”  Khương Mạn ngẫm nghĩ, anh ngủ ở phòng khách mà lại bảo mình khóa cửa? Khoá cô đơn à? Có tác dụng gì chứ? Một khi máu của mình sôi lên, dopamine tăng lên thì làm nhục anh không phải vấn đề rất dễ dàng sao?  Cô cầm lấy bộ đồ ngủ, ôm chăn, không nhịn được liền nói:  "Thực ra còn có một phòng nữa."  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khương Mạn hít sâu một hơi, mở ra một khe cửa, chuẩn bị nhét khăn tắm ra ngoài.  

Đột nhiên tay của cô bị túm lại, cửa bị đẩy ra.   

Advertisement

Khương Mạn trực tiếp nhắm mắt lại, tức giận quát: “Bạc Hạc Hiên!”  

Trên môi đột nhiên nóng lên.  

Advertisement

Giống như chuồn chuồn đạp nước, nhanh tới mức giống như là ảo giác vậy.   

Cô chợt mở mắt ra.  

Thì thấy người đàn ông đường đường chính chính đứng ở cửa, nhìn cô với nụ cười ẩn hiện, nửa th@n dưới mặc chiếc quần ngủ cũ của ông ngoại mà anh đã từng mặc vài lần.  

Nửa thân trên thì lại không mặc gì, khăn tắm quấn quanh cổ, mái tóc dài ướt đẫm còn đang nhỏ nước, đôi môi đỏ tươi, đường nét khuôn mặt quyến rũ.   

Quả thực là một yêu tinh bước ra từ phòng tắm.  

Loại yêu tinh mà chuyên hút linh khí của người khác ấy!  

“Dọa em thôi……” Anh nhịn cười  

Khương Mạn mím môi, cảm giác khi nhắm mắt ban nãy....rốt cuộc là thật hay là giả?   

Tầm nhìn của Bạc Hạc Hiên rơi trên môi cô, ánh mắt tối xuống.  

Trên khuôn mặt đẹp trai là nụ cười khiến người ta không thể nhìn thấu, im lặng không nói lời nào.  

Giống như một con hồ ly già đã thành tinh, nhìn con mồi của mình.   

“Mau đi tắm đi, sau đó ngoan ngoãn trở về phòng ngủ.”   

Bạc Hạc Hiên nhẹ giọng nói, che giấu sóng ngầm dưới đáy mắt.  

“Tối nay tôi ngủ ở phòng khách.”  

Anh tùy tiện lau tóc vài cái rồi che khăn lên đầu Khương Mạn, chắn lại tầm nhìn của cô, Khương Mạn cảm nhận được anh ấy đang tiến lại gần.  

Giọng nói của người đàn ông dán sát bên tai, mang theo sự kiềm chế và cảnh cáo mập mờ.  

“Bớt lượn lờ trước mặt tôi, buổi tối nhớ khóa trái cửa.”  

Khương Mạn ngẫm nghĩ, anh ngủ ở phòng khách mà lại bảo mình khóa cửa? Khoá cô đơn à? Có tác dụng gì chứ? Một khi máu của mình sôi lên, dopamine tăng lên thì làm nhục anh không phải vấn đề rất dễ dàng sao?  

Cô cầm lấy bộ đồ ngủ, ôm chăn, không nhịn được liền nói:  

"Thực ra còn có một phòng nữa."  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn hít sâu một hơi, mở ra một khe cửa, chuẩn bị nhét khăn tắm ra ngoài.  Đột nhiên tay của cô bị túm lại, cửa bị đẩy ra.   AdvertisementKhương Mạn trực tiếp nhắm mắt lại, tức giận quát: “Bạc Hạc Hiên!”  Trên môi đột nhiên nóng lên.  AdvertisementGiống như chuồn chuồn đạp nước, nhanh tới mức giống như là ảo giác vậy.   Cô chợt mở mắt ra.  Thì thấy người đàn ông đường đường chính chính đứng ở cửa, nhìn cô với nụ cười ẩn hiện, nửa th@n dưới mặc chiếc quần ngủ cũ của ông ngoại mà anh đã từng mặc vài lần.  Nửa thân trên thì lại không mặc gì, khăn tắm quấn quanh cổ, mái tóc dài ướt đẫm còn đang nhỏ nước, đôi môi đỏ tươi, đường nét khuôn mặt quyến rũ.   Quả thực là một yêu tinh bước ra từ phòng tắm.  Loại yêu tinh mà chuyên hút linh khí của người khác ấy!  “Dọa em thôi……” Anh nhịn cười  Khương Mạn mím môi, cảm giác khi nhắm mắt ban nãy....rốt cuộc là thật hay là giả?   Tầm nhìn của Bạc Hạc Hiên rơi trên môi cô, ánh mắt tối xuống.  Trên khuôn mặt đẹp trai là nụ cười khiến người ta không thể nhìn thấu, im lặng không nói lời nào.  Giống như một con hồ ly già đã thành tinh, nhìn con mồi của mình.   “Mau đi tắm đi, sau đó ngoan ngoãn trở về phòng ngủ.”   Bạc Hạc Hiên nhẹ giọng nói, che giấu sóng ngầm dưới đáy mắt.  “Tối nay tôi ngủ ở phòng khách.”  Anh tùy tiện lau tóc vài cái rồi che khăn lên đầu Khương Mạn, chắn lại tầm nhìn của cô, Khương Mạn cảm nhận được anh ấy đang tiến lại gần.  Giọng nói của người đàn ông dán sát bên tai, mang theo sự kiềm chế và cảnh cáo mập mờ.  “Bớt lượn lờ trước mặt tôi, buổi tối nhớ khóa trái cửa.”  Khương Mạn ngẫm nghĩ, anh ngủ ở phòng khách mà lại bảo mình khóa cửa? Khoá cô đơn à? Có tác dụng gì chứ? Một khi máu của mình sôi lên, dopamine tăng lên thì làm nhục anh không phải vấn đề rất dễ dàng sao?  Cô cầm lấy bộ đồ ngủ, ôm chăn, không nhịn được liền nói:  "Thực ra còn có một phòng nữa."  

Chương 496