Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 556
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Bệ hạ ban cho ta quyền lực và ân sủng, Bất Ly ta……hừ, Ly nô đương nhiên cảm kích ân đức này, nhưng chỉ là một món đồ chơi được yêu thích, thì đã là cái gì?” “Một thái giám nhỏ bé như nô tài, lại có thể trở thành người trên giường của đế vương Bắc Quốc, nào dám nói là không vui.” AdvertisementGiọng nói của Bất Ly sắc bén vô cùng. Dưới đôi mắt đó, lại là sự thất vọng và chán ghét không hề che giấu. AdvertisementĐâm vào mắt của Lan Quy…… ‘Hắn ta’ đang ghét hắn sao? ‘Hắn ta’ vậy mà lại dám ghét hắn? “Không thích trẫm thân cận với ngươi, vậy thì thích ai hả?” Tay của Lan Quy, lại đặt lên cổ của ‘hắn ta’, bầu không khí lạnh như băng. Cơ thể Bất Ly đột nhiên căng thẳng. Đón nhận ánh mắt tối đen, sâu như vực thẳm. Khó lường, ác độc! “Trẫm nghe nói, sau khi ngươi tiêu diệt nghịch tặc, trở về hoàng đô, người đầu tiên ngươi gặp là Mục Khuynh?” Trong lòng Bất Ly rét lạnh, nháy mắt đồng tử giãn to. Nụ cười trên gương mặt Lan Quy càng lúc càng trầm xuống, bàn tay chầm chậm vuốt nhẹ, lướt ngang qua nơi lồng ngực, chậm rãi luồn vào trong y phục của hắn ta. Ngay lúc sắp tiến vào nơi nào đó, Bất Ly kích động chụp bàn tay của hắn lại. “Hạ nhục nô tài, thú vị lắm sao?” Lan Quy mỉm cười ác độc: “Rốt cuộc là bị trẫm hạ nhục nên tức giận, hay là sau khi nghe thấy tên của Mục Khuynh khiến ngươi quên mất chừng mực?” “Nô tài và đại tướng quân chỉ là quan hệ quân tử, ngài ấy là lương thần!” “Bắc Quốc hiện tại chỉ còn một lương thần là hắn thôi sao!” “Quân tử?” Lan Quy giống như nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời này, lúc đó, hắn nhìn Bất Ly giống như nhìn một vật dơ bẩn: “Thái giám cũng được gọi là quân tử hay sao?” “Hay là, Mục Khuynh kia lúc ở trên giường với ngươi cũng giữ lễ nghĩa quân tử? Không ghét bỏ cơ thể khiếm khuyết này của ngươi sao?” Từng câu, từng chữ, lời nói ác độc như lưỡi dao sắc bén. Sắc mặt của Bất Ly bỗng chốc trắng bệch như sương tuyết. Lòng tin vốn đã vỡ vụn trong đáy mắt, lúc này lung lay như sắp đổ.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Bệ hạ ban cho ta quyền lực và ân sủng, Bất Ly ta……hừ, Ly nô đương nhiên cảm kích ân đức này, nhưng chỉ là một món đồ chơi được yêu thích, thì đã là cái gì?”
“Một thái giám nhỏ bé như nô tài, lại có thể trở thành người trên giường của đế vương Bắc Quốc, nào dám nói là không vui.”
Advertisement
Giọng nói của Bất Ly sắc bén vô cùng.
Dưới đôi mắt đó, lại là sự thất vọng và chán ghét không hề che giấu.
Advertisement
Đâm vào mắt của Lan Quy……
‘Hắn ta’ đang ghét hắn sao?
‘Hắn ta’ vậy mà lại dám ghét hắn?
“Không thích trẫm thân cận với ngươi, vậy thì thích ai hả?”
Tay của Lan Quy, lại đặt lên cổ của ‘hắn ta’, bầu không khí lạnh như băng.
Cơ thể Bất Ly đột nhiên căng thẳng.
Đón nhận ánh mắt tối đen, sâu như vực thẳm.
Khó lường, ác độc!
“Trẫm nghe nói, sau khi ngươi tiêu diệt nghịch tặc, trở về hoàng đô, người đầu tiên ngươi gặp là Mục Khuynh?”
Trong lòng Bất Ly rét lạnh, nháy mắt đồng tử giãn to.
Nụ cười trên gương mặt Lan Quy càng lúc càng trầm xuống, bàn tay chầm chậm vuốt nhẹ, lướt ngang qua nơi lồng ngực, chậm rãi luồn vào trong y phục của hắn ta.
Ngay lúc sắp tiến vào nơi nào đó, Bất Ly kích động chụp bàn tay của hắn lại.
“Hạ nhục nô tài, thú vị lắm sao?”
Lan Quy mỉm cười ác độc: “Rốt cuộc là bị trẫm hạ nhục nên tức giận, hay là sau khi nghe thấy tên của Mục Khuynh khiến ngươi quên mất chừng mực?”
“Nô tài và đại tướng quân chỉ là quan hệ quân tử, ngài ấy là lương thần!”
“Bắc Quốc hiện tại chỉ còn một lương thần là hắn thôi sao!”
“Quân tử?” Lan Quy giống như nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời này, lúc đó, hắn nhìn Bất Ly giống như nhìn một vật dơ bẩn: “Thái giám cũng được gọi là quân tử hay sao?”
“Hay là, Mục Khuynh kia lúc ở trên giường với ngươi cũng giữ lễ nghĩa quân tử? Không ghét bỏ cơ thể khiếm khuyết này của ngươi sao?”
Từng câu, từng chữ, lời nói ác độc như lưỡi dao sắc bén.
Sắc mặt của Bất Ly bỗng chốc trắng bệch như sương tuyết.
Lòng tin vốn đã vỡ vụn trong đáy mắt, lúc này lung lay như sắp đổ.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Bệ hạ ban cho ta quyền lực và ân sủng, Bất Ly ta……hừ, Ly nô đương nhiên cảm kích ân đức này, nhưng chỉ là một món đồ chơi được yêu thích, thì đã là cái gì?” “Một thái giám nhỏ bé như nô tài, lại có thể trở thành người trên giường của đế vương Bắc Quốc, nào dám nói là không vui.” AdvertisementGiọng nói của Bất Ly sắc bén vô cùng. Dưới đôi mắt đó, lại là sự thất vọng và chán ghét không hề che giấu. AdvertisementĐâm vào mắt của Lan Quy…… ‘Hắn ta’ đang ghét hắn sao? ‘Hắn ta’ vậy mà lại dám ghét hắn? “Không thích trẫm thân cận với ngươi, vậy thì thích ai hả?” Tay của Lan Quy, lại đặt lên cổ của ‘hắn ta’, bầu không khí lạnh như băng. Cơ thể Bất Ly đột nhiên căng thẳng. Đón nhận ánh mắt tối đen, sâu như vực thẳm. Khó lường, ác độc! “Trẫm nghe nói, sau khi ngươi tiêu diệt nghịch tặc, trở về hoàng đô, người đầu tiên ngươi gặp là Mục Khuynh?” Trong lòng Bất Ly rét lạnh, nháy mắt đồng tử giãn to. Nụ cười trên gương mặt Lan Quy càng lúc càng trầm xuống, bàn tay chầm chậm vuốt nhẹ, lướt ngang qua nơi lồng ngực, chậm rãi luồn vào trong y phục của hắn ta. Ngay lúc sắp tiến vào nơi nào đó, Bất Ly kích động chụp bàn tay của hắn lại. “Hạ nhục nô tài, thú vị lắm sao?” Lan Quy mỉm cười ác độc: “Rốt cuộc là bị trẫm hạ nhục nên tức giận, hay là sau khi nghe thấy tên của Mục Khuynh khiến ngươi quên mất chừng mực?” “Nô tài và đại tướng quân chỉ là quan hệ quân tử, ngài ấy là lương thần!” “Bắc Quốc hiện tại chỉ còn một lương thần là hắn thôi sao!” “Quân tử?” Lan Quy giống như nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời này, lúc đó, hắn nhìn Bất Ly giống như nhìn một vật dơ bẩn: “Thái giám cũng được gọi là quân tử hay sao?” “Hay là, Mục Khuynh kia lúc ở trên giường với ngươi cũng giữ lễ nghĩa quân tử? Không ghét bỏ cơ thể khiếm khuyết này của ngươi sao?” Từng câu, từng chữ, lời nói ác độc như lưỡi dao sắc bén. Sắc mặt của Bất Ly bỗng chốc trắng bệch như sương tuyết. Lòng tin vốn đã vỡ vụn trong đáy mắt, lúc này lung lay như sắp đổ.